古诗词

和微之诗二十三首和酬郑侍御东阳春闷放怀追越游见寄

白居易

君得嘉鱼置宾席,乐如南有嘉鱼时。jūn dé jiā yú zhì bīn xí,lè rú nán yǒu jiā yú shí。
劲气森爽竹竿竦,妍文焕烂芙蓉披。jìn qì sēn shuǎng zhú gān sǒng,yán wén huàn làn fú róng pī。
载笔在幕名已重,补衮于朝官尚卑。zài bǐ zài mù míng yǐ zhòng,bǔ gǔn yú cháo guān shàng bēi。
一缄疏入掩谷永,三都赋成排左思。yī jiān shū rù yǎn gǔ yǒng,sān dōu fù chéng pái zuǒ sī。
自言拜辞主人后,离心荡扬风前旗。zì yán bài cí zhǔ rén hòu,lí xīn dàng yáng fēng qián qí。
东南门馆别经岁,春眼怅望秋心悲。dōng nán mén guǎn bié jīng suì,chūn yǎn chàng wàng qiū xīn bēi。
昨日嘉鱼来访我,方驾同出何所之。zuó rì jiā yú lái fǎng wǒ,fāng jià tóng chū hé suǒ zhī。
乐游原头春尚早,百舌新语声椑椑。lè yóu yuán tóu chūn shàng zǎo,bǎi shé xīn yǔ shēng bēi bēi。
日趁花忙向南拆,风催柳急从东吹。rì chèn huā máng xiàng nán chāi,fēng cuī liǔ jí cóng dōng chuī。
流年?恍不饶我,美景鲜妍来为谁。liú nián tǎng huǎng bù ráo wǒ,měi jǐng xiān yán lái wèi shuí。
红尘三条界阡陌,碧草千里铺郊畿。hóng chén sān tiáo jiè qiān mò,bì cǎo qiān lǐ pù jiāo jī。
馀霞断时绮幅裂,斜云展处罗文纰。yú xiá duàn shí qǐ fú liè,xié yún zhǎn chù luó wén pī。
暮钟远近声互动,暝鸟高下飞追随。mù zhōng yuǎn jìn shēng hù dòng,míng niǎo gāo xià fēi zhuī suí。
酒酣将归未能去,怅然回望天四垂。jiǔ hān jiāng guī wèi néng qù,chàng rán huí wàng tiān sì chuí。
生何足养嵇著论,途何足泣杨涟洏。shēng hé zú yǎng jī zhù lùn,tú hé zú qì yáng lián ér。
胡不花下伴春醉,满酌绿酒听黄鹂。hú bù huā xià bàn chūn zuì,mǎn zhuó lǜ jiǔ tīng huáng lí。
嘉鱼点头时一叹,听我此言不知疲。jiā yú diǎn tóu shí yī tàn,tīng wǒ cǐ yán bù zhī pí。
语终兴尽各分散,东西轩骑分逶迤。yǔ zhōng xīng jǐn gè fēn sàn,dōng xī xuān qí fēn wēi yí。
此诗勿遣闲人见,见恐与他为笑资。cǐ shī wù qiǎn xián rén jiàn,jiàn kǒng yǔ tā wèi xiào zī。
白首旧寮知我者,凭君一咏向周师。bái shǒu jiù liáo zhī wǒ zhě,píng jūn yī yǒng xiàng zhōu shī。
白居易

白居易

白居易(772年-846年),字乐天,号香山居士,又号醉吟先生,祖籍太原,到其曾祖父时迁居下邽,生于河南新郑。是唐代伟大的现实主义诗人,唐代三大诗人之一。白居易与元稹共同倡导新乐府运动,世称“元白”,与刘禹锡并称“刘白”。白居易的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。公元846年,白居易在洛阳逝世,葬于香山。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。 白居易的作品>>

猜您喜欢

病中诗十五首答闲上人来问因何风疾

白居易

一床方丈向阳开,劳动文殊问疾来。yī chuáng fāng zhàng xiàng yáng kāi,láo dòng wén shū wèn jí lái。
欲界凡夫何足道,四禅天始免风灾。yù jiè fán fū hé zú dào,sì chán tiān shǐ miǎn fēng zāi。

病中诗十五首病中五绝句

白居易

世间生老病相随,此事心中久自知。shì jiān shēng lǎo bìng xiāng suí,cǐ shì xīn zhōng jiǔ zì zhī。
今日行年将七十,犹须惭愧病来迟。jīn rì xíng nián jiāng qī shí,yóu xū cán kuì bìng lái chí。

病中诗十五首病中五绝句

白居易

方寸成灰鬓作丝,假如强健亦何为。fāng cùn chéng huī bìn zuò sī,jiǎ rú qiáng jiàn yì hé wèi。
家无忧累身无事,正是安闲好病时。jiā wú yōu lèi shēn wú shì,zhèng shì ān xián hǎo bìng shí。

病中诗十五首病中五绝句

白居易

李君墓上松应拱,元相池头竹尽枯。lǐ jūn mù shàng sōng yīng gǒng,yuán xiāng chí tóu zhú jǐn kū。
多幸乐天今始病,不知合要苦治无。duō xìng lè tiān jīn shǐ bìng,bù zhī hé yào kǔ zhì wú。

病中诗十五首病中五绝句

白居易

目昏思寝即安眠,足软妨行便坐禅。mù hūn sī qǐn jí ān mián,zú ruǎn fáng xíng biàn zuò chán。
身作医王心是药,不劳和扁到门前。shēn zuò yī wáng xīn shì yào,bù láo hé biǎn dào mén qián。

病中诗十五首病中五绝句

白居易

交亲不要苦相忧,亦拟时时强出游。jiāo qīn bù yào kǔ xiāng yōu,yì nǐ shí shí qiáng chū yóu。
但有心情何用脚,陆乘肩舆水乘舟。dàn yǒu xīn qíng hé yòng jiǎo,lù chéng jiān yú shuǐ chéng zhōu。

病中诗十五首送嵩客

白居易

登山临水分无期,泉石烟霞今属谁。dēng shān lín shuǐ fēn wú qī,quán shí yān xiá jīn shǔ shuí。
君到嵩阳吟此句,与教二十六峰知。jūn dào sōng yáng yín cǐ jù,yǔ jiào èr shí liù fēng zhī。

病中诗十五首罢灸

白居易

病身佛说将何喻,变灭须臾岂不闻。bìng shēn fú shuō jiāng hé yù,biàn miè xū yú qǐ bù wén。
莫遣净名知我笑,休将火艾灸浮云。mò qiǎn jìng míng zhī wǒ xiào,xiū jiāng huǒ ài jiǔ fú yún。

病中诗十五首卖骆马

白居易

五年花下醉骑行,临卖回头嘶一声。wǔ nián huā xià zuì qí xíng,lín mài huí tóu sī yī shēng。
项籍顾骓犹解叹,乐天别骆岂无情。xiàng jí gù zhuī yóu jiě tàn,lè tiān bié luò qǐ wú qíng。

病中诗十五首别柳枝

白居易

两枝杨柳小楼中,袅袅多年伴醉翁。liǎng zhī yáng liǔ xiǎo lóu zhōng,niǎo niǎo duō nián bàn zuì wēng。
明日放归归去后,世间应不要春风。míng rì fàng guī guī qù hòu,shì jiān yīng bù yào chūn fēng。

病中诗十五首岁暮呈思黯相公皇甫朗之及梦得尚书

白居易

岁暮皤然一老夫,十分流辈九分无。suì mù pó rán yī lǎo fū,shí fēn liú bèi jiǔ fēn wú。
莫嫌身病人扶侍,犹胜无身可遣扶。mò xián shēn bìng rén fú shì,yóu shèng wú shēn kě qiǎn fú。

感苏州旧舫

白居易

画梁朽折红窗破,独立池边尽日看。huà liáng xiǔ zhé hóng chuāng pò,dú lì chí biān jǐn rì kàn。
守得苏州船舫烂,此身争合不衰残。shǒu dé sū zhōu chuán fǎng làn,cǐ shēn zhēng hé bù shuāi cán。

感旧石上字

白居易

闲拨船行寻旧池,幽情往事复谁知。xián bō chuán xíng xún jiù chí,yōu qíng wǎng shì fù shuí zhī。
太湖石上镌三字,十五年前陈结之。tài hú shí shàng juān sān zì,shí wǔ nián qián chén jié zhī。

戏礼经老僧

白居易

香火一炉灯一盏,白头夜礼佛名经。xiāng huǒ yī lú dēng yī zhǎn,bái tóu yè lǐ fú míng jīng。
何年饮著声闻酒,直到如今醉未醒。hé nián yǐn zhù shēng wén jiǔ,zhí dào rú jīn zuì wèi xǐng。

强起迎春戏寄思黯

白居易

杖策人扶废病身,晴和强起一迎春。zhàng cè rén fú fèi bìng shēn,qíng hé qiáng qǐ yī yíng chūn。
他时蹇跛纵行得,笑杀平原楼上人。tā shí jiǎn bǒ zòng xíng dé,xiào shā píng yuán lóu shàng rén。