古诗词

送敬之

韩淲

一笑招真岩,屈指如昨日。yī xiào zhāo zhēn yán,qū zhǐ rú zuó rì。
梅雨打溪船,回路顿萧瑟。méi yǔ dǎ xī chuán,huí lù dùn xiāo sè。
岂知数载后,相逢仕涂出。qǐ zhī shù zài hòu,xiāng féng shì tú chū。
复是暮春时,薰风转吕律。fù shì mù chūn shí,xūn fēng zhuǎn lǚ lǜ。
武夷山甚高,千丈耸崷嵂。wǔ yí shān shén gāo,qiān zhàng sǒng qiú lǜ。
昧者信谁知,见者多自失。mèi zhě xìn shuí zhī,jiàn zhě duō zì shī。
名父难为子,世论莫深诘。míng fù nán wèi zi,shì lùn mò shēn jí。
要使学力健,用则定爵秩。yào shǐ xué lì jiàn,yòng zé dìng jué zhì。
我亦理征帆,相将坐林密。wǒ yì lǐ zhēng fān,xiāng jiāng zuò lín mì。
先乃送君归,斑衣入堂室。xiān nǎi sòng jūn guī,bān yī rù táng shì。
从容奉亲欢,岂但文度膝。cóng róng fèng qīn huān,qǐ dàn wén dù xī。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

题草虫扇

韩淲

雨晴风细两翩翩,一枕庄周莫怅然。yǔ qíng fēng xì liǎng piān piān,yī zhěn zhuāng zhōu mò chàng rán。
野落春光惊欲老,深情都付草虫边。yě luò chūn guāng jīng yù lǎo,shēn qíng dōu fù cǎo chóng biān。

施倅留饮题进帆

韩淲

千里云涛十幅蒲,仙家吹梦入方壶。qiān lǐ yún tāo shí fú pú,xiān jiā chuī mèng rù fāng hú。
嫩香破蕊横枝处,镂雪敲冰画得无。nèn xiāng pò ruǐ héng zhī chù,lòu xuě qiāo bīng huà dé wú。

题扇

韩淲

老木埋云水浸沙,常言山尽是天涯。lǎo mù mái yún shuǐ jìn shā,cháng yán shān jǐn shì tiān yá。
谁知却在天涯外,仿佛青山似旧家。shuí zhī què zài tiān yá wài,fǎng fú qīng shān shì jiù jiā。

题扇

韩淲

渔艇悠扬杳渺宽,茅茨突兀有无间。yú tǐng yōu yáng yǎo miǎo kuān,máo cí tū wù yǒu wú jiān。
晴风便面回轻暑,更觉青山似我闲。qíng fēng biàn miàn huí qīng shǔ,gèng jué qīng shān shì wǒ xián。

题扇

韩淲

一山晴日一林风,僧舍人家杳霭中。yī shān qíng rì yī lín fēng,sēng shě rén jiā yǎo ǎi zhōng。
行自章泉过怀德,依稀图画略相同。xíng zì zhāng quán guò huái dé,yī xī tú huà lüè xiāng tóng。

希之小扇

韩淲

野水寒烟洗岸沙,萧萧风苇净霜华。yě shuǐ hán yān xǐ àn shā,xiāo xiāo fēng wěi jìng shuāng huá。
无人独立飞来鹭,冷落心情一倍加。wú rén dú lì fēi lái lù,lěng luò xīn qíng yī bèi jiā。

自吴中持陈绍之墨梅归置屋壁

韩淲

西湖貌得一枝来,长夏风轩尽日开。xī hú mào dé yī zhī lái,zhǎng xià fēng xuān jǐn rì kāi。
老眼暗中时摸索,便知玉雪不能猜。lǎo yǎn àn zhōng shí mō suǒ,biàn zhī yù xuě bù néng cāi。

题墨梅

韩淲

只在山林不见花,谁将水墨试横斜。zhǐ zài shān lín bù jiàn huā,shuí jiāng shuǐ mò shì héng xié。
与君一笑风霜里,从此留诗到酒家。yǔ jūn yī xiào fēng shuāng lǐ,cóng cǐ liú shī dào jiǔ jiā。

杨补之梅花小轴

韩淲

腊前到处见梅蕊,影落寒窗只自知。là qián dào chù jiàn méi ruǐ,yǐng luò hán chuāng zhǐ zì zhī。
珍重西江三昧手,玉溪西隐看横披。zhēn zhòng xī jiāng sān mèi shǒu,yù xī xī yǐn kàn héng pī。

画竹

韩淲

万叶扶疏落画檐,清风吹影上疏帘。wàn yè fú shū luò huà yán,qīng fēng chuī yǐng shàng shū lián。
人间翰墨闲游戏,一笔挥成不用添。rén jiān hàn mò xián yóu xì,yī bǐ huī chéng bù yòng tiān。

伯皋所藏名妓墨竹逼令题之可谓戏剧

韩淲

夜寒窗静密还开,翠袖移将影下来。yè hán chuāng jìng mì hái kāi,cuì xiù yí jiāng yǐng xià lái。
只是风前犹爱惜,更教月底共徘徊。zhǐ shì fēng qián yóu ài xī,gèng jiào yuè dǐ gòng pái huái。

莹中自馀杭送兰笋

韩淲

青璧兰花带土来,极知禅老为移栽。qīng bì lán huā dài tǔ lái,jí zhī chán lǎo wèi yí zāi。
斩新叶底含风露,满眼尘埃亦暂开。zhǎn xīn yè dǐ hán fēng lù,mǎn yǎn chén āi yì zàn kāi。

莹中自馀杭送兰笋

韩淲

常记林间烧笋时,饱餐香饭浪吟诗。cháng jì lín jiān shāo sǔn shí,bǎo cān xiāng fàn làng yín shī。
如今白发王城里,甜苦堆盘只自知。rú jīn bái fā wáng chéng lǐ,tián kǔ duī pán zhǐ zì zhī。

何文蔚以瑞莲新篘见饷因以双井茶报之

韩淲

青山碧涧秋前立,莲酒和诗字字香。qīng shān bì jiàn qiū qián lì,lián jiǔ hé shī zì zì xiāng。
饮尽却愁君共醉,更将双井洗肝肠。yǐn jǐn què chóu jūn gòng zuì,gèng jiāng shuāng jǐng xǐ gān cháng。

谢昌甫芋药

韩淲

山翁不管膏粱味,道士常从芝术餐。shān wēng bù guǎn gāo liáng wèi,dào shì cháng cóng zhī shù cān。
想见散庵高洁地,竹垆深火对瓢箪。xiǎng jiàn sàn ān gāo jié dì,zhú lú shēn huǒ duì piáo dān。