古诗词

中秋泛月篇

邓云霄

江南秋色正平分,雨霁天空澹片云。jiāng nán qiū sè zhèng píng fēn,yǔ jì tiān kōng dàn piàn yún。
铁瓮潮生迎月彩,钟山霞起拂星文。tiě wèng cháo shēng yíng yuè cǎi,zhōng shān xiá qǐ fú xīng wén。
星文月彩临双阙,轮转露盘光渐发。xīng wén yuè cǎi lín shuāng quē,lún zhuǎn lù pán guāng jiàn fā。
万井如浮雪浪中,千门共坐天香窟。wàn jǐng rú fú xuě làng zhōng,qiān mén gòng zuò tiān xiāng kū。
千门万井竞豪雄,戚里侯门乐更浓。qiān mén wàn jǐng jìng háo xióng,qī lǐ hóu mén lè gèng nóng。
楼上秦箫双戏凤,台前羌笛独吟龙。lóu shàng qín xiāo shuāng xì fèng,tái qián qiāng dí dú yín lóng。
凤箫龙笛风吹去,直到琼宫空阔处。fèng xiāo lóng dí fēng chuī qù,zhí dào qióng gōng kōng kuò chù。
素娥褰幌暗窥人,玉兔听歌暂停杵。sù é qiān huǎng àn kuī rén,yù tù tīng gē zàn tíng chǔ。
幌褰杵歇洞重门,天上何如下界喧。huǎng qiān chǔ xiē dòng zhòng mén,tiān shàng hé rú xià jiè xuān。
共道广寒无俗调,岂知城郭有仙源。gòng dào guǎng hán wú sú diào,qǐ zhī chéng guō yǒu xiān yuán。
仙源即在名园里,地僻何嫌翻近市。xiān yuán jí zài míng yuán lǐ,dì pì hé xián fān jìn shì。
万树悬萝挂客冠,一片秋声洗人耳。wàn shù xuán luó guà kè guān,yī piàn qiū shēng xǐ rén ěr。
轻舫斜维太乙莲,洪池高接银河水。qīng fǎng xié wéi tài yǐ lián,hóng chí gāo jiē yín hé shuǐ。
荡舟随水弄涟漪,月隐楼台露半规。dàng zhōu suí shuǐ nòng lián yī,yuè yǐn lóu tái lù bàn guī。
炯炯菱花初启匣,亭亭妆阁映纤眉。jiǒng jiǒng líng huā chū qǐ xiá,tíng tíng zhuāng gé yìng xiān méi。
纤眉笑出临团镜,池心始觉冰轮正。xiān méi xiào chū lín tuán jìng,chí xīn shǐ jué bīng lún zhèng。
河伯轩窗烛影深,水晶院宇珠光净。hé bó xuān chuāng zhú yǐng shēn,shuǐ jīng yuàn yǔ zhū guāng jìng。
水晶坐久露霏微,去去疑攀织女机。shuǐ jīng zuò jiǔ lù fēi wēi,qù qù yí pān zhī nǚ jī。
取石不须过卜肆,裁云还解制秋衣。qǔ shí bù xū guò bo sì,cái yún hái jiě zhì qiū yī。
摇曳秋衣如练白,沿洄谁识寻源客。yáo yè qiū yī rú liàn bái,yán huí shuí shí xún yuán kè。
拍手人间傀儡场,攒眉市上铜鞮陌。pāi shǒu rén jiān guī lěi chǎng,zǎn méi shì shàng tóng dī mò。
水月空明彻底清,醉来挥盏吸琼英。shuǐ yuè kōng míng chè dǐ qīng,zuì lái huī zhǎn xī qióng yīng。
酒星自有仙舟侣,却笑山公浪得名。jiǔ xīng zì yǒu xiān zhōu lǚ,què xiào shān gōng làng dé míng。

邓云霄

明广东东莞人,字玄度。万历二十六年进士。授长洲知县,官至广西参政。有《冷邸小言》、《漱玉斋集》、《百花洲集》等。 邓云霄的作品>>

猜您喜欢

为孟让林年兄题画册三首

邓云霄

落叶随流水,闲云与闭关。luò yè suí liú shuǐ,xián yún yǔ bì guān。
幽人无限意,不语自看山。yōu rén wú xiàn yì,bù yǔ zì kàn shān。

为孟让林年兄题画册三首

邓云霄

茅屋深云树,溪桥响石泉。máo wū shēn yún shù,xī qiáo xiǎng shí quán。
闲来相对处,高论上皇年。xián lái xiāng duì chù,gāo lùn shàng huáng nián。

为孟让林年兄题画册三首

邓云霄

万叶落将尽,惟馀野竹青。wàn yè luò jiāng jǐn,wéi yú yě zhú qīng。
石林人不到,仙籁若为听。shí lín rén bù dào,xiān lài ruò wèi tīng。

小燕

邓云霄

浅立花枝上,红襟映萼明。qiǎn lì huā zhī shàng,hóng jīn yìng è míng。
汉宫谁最恨?hàn gōng shuí zuì hèn?
不及尔身轻。bù jí ěr shēn qīng。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

疏影横驴背,繁花照练裳。shū yǐng héng lǘ bèi,fán huā zhào liàn shang。
如何入林久,反觉不闻香。rú hé rù lín jiǔ,fǎn jué bù wén xiāng。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

高挂疏林外,频摇花信风。gāo guà shū lín wài,pín yáo huā xìn fēng。
小槽珠溜滴,色胜杏花红。xiǎo cáo zhū liū dī,sè shèng xìng huā hóng。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

草阁桃花绕,时清异避秦。cǎo gé táo huā rào,shí qīng yì bì qín。
渔郎休更问,此处是通津。yú láng xiū gèng wèn,cǐ chù shì tōng jīn。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

制就绿罗袷,轻如蝴蝶飞。zhì jiù lǜ luó jiá,qīng rú hú dié fēi。
闲来堤上望,草色妒人衣。xián lái dī shàng wàng,cǎo sè dù rén yī。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

歌罢弄残机,柳线还堪织。gē bà nòng cán jī,liǔ xiàn hái kān zhī。
怜君身上衣,可比流黄色。lián jūn shēn shàng yī,kě bǐ liú huáng sè。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

舞入唐宫去,光风乱物华。wǔ rù táng gōng qù,guāng fēng luàn wù huá。
君王何所幸,宫女尽如花。jūn wáng hé suǒ xìng,gōng nǚ jǐn rú huā。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

昨夜西山雨,今朝前溪长。zuó yè xī shān yǔ,jīn cháo qián xī zhǎng。
鱼亦作春游,相随戏兰桨。yú yì zuò chūn yóu,xiāng suí xì lán jiǎng。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

禁火空斋静,檐声更送寒。jìn huǒ kōng zhāi jìng,yán shēng gèng sòng hán。
花神愁不语,玉箸洗妆残。huā shén chóu bù yǔ,yù zhù xǐ zhuāng cán。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

野老送春茶,铜瓶汲井花。yě lǎo sòng chūn chá,tóng píng jí jǐng huā。
钻榆新得火,对客瀹云芽。zuān yú xīn dé huǒ,duì kè yuè yún yá。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

水际丛兰碧,香风两岸闻。shuǐ jì cóng lán bì,xiāng fēng liǎng àn wén。
褰芳修褉罢,欲荐云中君。qiān fāng xiū xiè bà,yù jiàn yún zhōng jūn。

春诗十三首梅坞跨驴

邓云霄

西风送别意,念汝路途长。xī fēng sòng bié yì,niàn rǔ lù tú zhǎng。
春到还相顾,贫交不忍忘。chūn dào hái xiāng gù,pín jiāo bù rěn wàng。