古诗词

川拨棹

王哲

五更里,瞥看斗杓无差缺。wǔ gèng lǐ,piē kàn dòu biāo wú chà quē。 正合天心斡运,堪作上天喉舌。zhèng hé tiān xīn wò yùn,kān zuò shàng tiān hóu shé。 向中央也,玉花结。xiàng zhōng yāng yě,yù huā jié。 捉得清虚这回决。zhuō dé qīng xū zhè huí jué。 便永永除生灭。biàn yǒng yǒng chú shēng miè。 此个自在逍遥,唯予独会拈捻。cǐ gè zì zài xiāo yáo,wéi yǔ dú huì niān niǎn。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

川拨棹

王哲

蓬莱路。péng lái lù。 显自在,逍遥所。xiǎn zì zài,xiāo yáo suǒ。 现长生景,琼花玉叶,金枝宝树。xiàn zhǎng shēng jǐng,qióng huā yù yè,jīn zhī bǎo shù。 作善人得观觑。zuò shàn rén dé guān qù。 作善人得观觑。zuò shàn rén dé guān qù。 童子青衣掌仙簿。tóng zi qīng yī zhǎng xiān bù。 行功成、上升去。xíng gōng chéng shàng shēng qù。 结就一粒金丹,深谢婴儿姹女。jié jiù yī lì jīn dān,shēn xiè yīng ér chà nǚ。 永不遭三界苦。yǒng bù zāo sān jiè kǔ。 永不遭三界苦。yǒng bù zāo sān jiè kǔ。

川拨棹

王哲

曲中词彻。qū zhōng cí chè。 把来历事亲堪说。bǎ lái lì shì qīn kān shuō。 住京兆府外县,终南方孤云白雪。zhù jīng zhào fǔ wài xiàn,zhōng nán fāng gū yún bái xuě。 自观得,玉花结。zì guān dé,yù huā jié。 活死人兮放些劣。huó sǐ rén xī fàng xiē liè。 没地埋,真欢悦。méi dì mái,zhēn huān yuè。 道号重阳子,字知明姓王名哲。dào hào zhòng yáng zi,zì zhī míng xìng wáng míng zhé。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

川拨棹

王哲

这修行诀。zhè xiū xíng jué。 便安排得有次节。biàn ān pái dé yǒu cì jié。 把清静天机,今朝分明漏泄。bǎ qīng jìng tiān jī,jīn cháo fēn míng lòu xiè。 使人人,玉花结。shǐ rén rén,yù huā jié。 从头一一稳铺设。cóng tóu yī yī wěn pù shè。 向五更里看摆拽。xiàng wǔ gèng lǐ kàn bǎi zhuāi。 将此脱壳神仙,玲珑玎珰做绝。jiāng cǐ tuō ké shén xiān,líng lóng dīng dāng zuò jué。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

川拨棹

王哲

四更里,瞥看牛斗光如爇。sì gèng lǐ,piē kàn niú dòu guāng rú ruò。 照遍满宽清虚,放尽灵辉凛冽。zhào biàn mǎn kuān qīng xū,fàng jǐn líng huī lǐn liè。 向东方也,玉花结。xiàng dōng fāng yě,yù huā jié。 攒烛三山似电掣。zǎn zhú sān shān shì diàn chè。 熠耀如琼瑶屑。yì yào rú qióng yáo xiè。 被这惺惺了了,一齐中宵盗窃。bèi zhè xīng xīng le le,yī qí zhōng xiāo dào qiè。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

川拨棹

王哲

酆都路。fēng dōu lù。 定置个、凌迟所。dìng zhì gè líng chí suǒ。 便安排了,铁床镬汤,刀山剑树。biàn ān pái le,tiě chuáng huò tāng,dāo shān jiàn shù。 造恶人有缘觑。zào è rén yǒu yuán qù。 造亚人有缘觑。zào yà rén yǒu yuán qù。 鬼使勾名持黑簿。guǐ shǐ gōu míng chí hēi bù。 没推辞、与他去。méi tuī cí yǔ tā qù。 早掉下这毙骸,不藉妻儿与女。zǎo diào xià zhè bì hái,bù jí qī ér yǔ nǚ。 地狱中长受苦。dì yù zhōng zhǎng shòu kǔ。 地狱中长受苦。dì yù zhōng zhǎng shòu kǔ。

川拨棹

王哲

一更里,瞥看参罗万象列。yī gèng lǐ,piē kàn cān luó wàn xiàng liè。 搜出那坐正昙,内中位貌偏别。sōu chū nà zuò zhèng tán,nèi zhōng wèi mào piān bié。 向北方也,玉花结。xiàng běi fāng yě,yù huā jié。 银素将来细得热。yín sù jiāng lái xì dé rè。 把乌龟牢缠绁。bǎ wū guī láo chán xiè。 然后四只脚,狞狞子一齐打折。rán hòu sì zhǐ jiǎo,níng níng zi yī qí dǎ zhé。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

川拨棹

王哲

二更里,瞥看天河流无竭。èr gèng lǐ,piē kàn tiān hé liú wú jié。 忽见耿耿洪波,泼滟滟底昭彻。hū jiàn gěng gěng hóng bō,pō yàn yàn dǐ zhāo chè。 向西方也,玉花结。xiàng xī fāng yě,yù huā jié。 灌出黄芽色非担,甲尖上抟白雪。guàn chū huáng yá sè fēi dān,jiǎ jiān shàng tuán bái xuě。 有此一个灵童,摆手亲自去折。yǒu cǐ yī gè líng tóng,bǎi shǒu qīn zì qù zhé。 害风儿,怎生说。hài fēng ér,zěn shēng shuō。

圣葫芦

王哲

这一葫芦儿有神灵。zhè yī hú lú ér yǒu shén líng。 会会做惺惺。huì huì zuò xīng xīng。 占得逍遥真自在,头边口里,长是诵仙经。zhàn dé xiāo yáo zhēn zì zài,tóu biān kǒu lǐ,zhǎng shì sòng xiān jīng。 把善因缘,却腹中盛。bǎ shàn yīn yuán,què fù zhōng shèng。 净净转清清。jìng jìng zhuǎn qīng qīng。 玉杖挑将何处去,紧随师父,云水是前程。yù zhàng tiāo jiāng hé chù qù,jǐn suí shī fù,yún shuǐ shì qián chéng。

豆叶黄

王哲

奉报英贤,早些出路。fèng bào yīng xián,zǎo xiē chū lù。 卜灵景,清凉恬淡好住。bo líng jǐng,qīng liáng tián dàn hǎo zhù。 开阐长生那门户。kāi chǎn zhǎng shēng nà mén hù。 便下手修持,真功真行,真性昭著。biàn xià shǒu xiū chí,zhēn gōng zhēn xíng,zhēn xìng zhāo zhù。 姹女骑龙,婴儿跨虎。chà nǚ qí lóng,yīng ér kuà hǔ。 把珠玉琼瑶,颠倒换取。bǎ zhū yù qióng yáo,diān dào huàn qǔ。 正是逍遥自在处。zhèng shì xiāo yáo zì zài chù。 结一粒明珠,金丹金镜,金耀攒聚。jié yī lì míng zhū,jīn dān jīn jìng,jīn yào zǎn jù。

迎仙客

王哲

这害风,心已破。zhè hài fēng,xīn yǐ pò。 咄了是非常持课。duō le shì fēi cháng chí kè。 也无灾,亦无祸。yě wú zāi,yì wú huò。 不求不觅,不肯做墨大。bù qiú bù mì,bù kěn zuò mò dà。 大仙唱,真人和。dà xiān chàng,zhēn rén hé。 全真堂里无烟火。quán zhēn táng lǐ wú yān huǒ。 无忧子,共三个。wú yōu zi,gòng sān gè。 顿觉清凉,自在逍遥坐。dùn jué qīng liáng,zì zài xiāo yáo zuò。

迎仙客

王哲

五旬五,过半百。wǔ xún wǔ,guò bàn bǎi。 诸公把我频搜索。zhū gōng bǎ wǒ pín sōu suǒ。 眼如遮,耳如闻,口中齿豁,颏上髭须白。yǎn rú zhē,ěr rú wén,kǒu zhōng chǐ huō,kē shàng zī xū bái。 外容苍,内容黑。wài róng cāng,nèi róng hēi。 金花地上真粟麦。jīn huā dì shàng zhēn sù mài。 秆儿钐,穗儿摘。gǎn ér shān,suì ér zhāi。 三车搬过,便是迎仙客。sān chē bān guò,biàn shì yíng xiān kè。

迎仙客

王哲

这曲破。zhè qū pò。 先入破。xiān rù pò。 迎仙客处休言破。yíng xiān kè chù xiū yán pò。 勘得破。kān dé pò。 识得破。shí dé pò。 看看把我,肚皮都鳖破。kàn kàn bǎ wǒ,dù pí dōu biē pò。 会做么。huì zuò me。 是恁么。shì nèn me。 柰何子午贪眠么。nài hé zi wǔ tān mián me。 说甚么。shuō shén me。 道甚么。dào shén me。 自家暗里,独自行持么。zì jiā àn lǐ,dú zì xíng chí me。

转调斗鹌鹑北曲

王哲

一个灵明,作仙子材。yī gè líng míng,zuò xiān zi cái。 响彻瑶宫,蕊金自开。xiǎng chè yáo gōng,ruǐ jīn zì kāi。 为忒玲珑出蓬莱。wèi tè líng lóng chū péng lái。 降下来。jiàng xià lái。 谪在凡间,托生俗胎。zhé zài fán jiān,tuō shēng sú tāi。 只恐身便,酒色气财。zhǐ kǒng shēn biàn,jiǔ sè qì cái。 混一回。hùn yī huí。 风流此心便灰。fēng liú cǐ xīn biàn huī。 复悟前真免轮回。fù wù qián zhēn miǎn lún huí。 没甚灾。méi shén zāi。 看看却得,重上玉台。kàn kàn què dé,zhòng shàng yù tái。

憨郭郎

王哲

牛子却如浇墨,牵拽不回头。niú zi què rú jiāo mò,qiān zhuāi bù huí tóu。 向川原,贪水草,骋风流。xiàng chuān yuán,tān shuǐ cǎo,chěng fēng liú。 禁得这茫儿躁,加力用鞭勾。jìn dé zhè máng ér zào,jiā lì yòng biān gōu。 浑身都打遍、变霜球。hún shēn dōu dǎ biàn biàn shuāng qiú。

憨郭郎

王哲

清闲真道本,无事小神仙。qīng xián zhēn dào běn,wú shì xiǎo shén xiān。 谨修增些福,免黄泉。jǐn xiū zēng xiē fú,miǎn huáng quán。 愚迷都不晓,只爱几文钱。yú mí dōu bù xiǎo,zhǐ ài jǐ wén qián。 一朝大限至,告苍天。yī cháo dà xiàn zhì,gào cāng tiān。

憨郭郎

王哲

深憎憎愈甚,深爱爱尤多。shēn zēng zēng yù shén,shēn ài ài yóu duō。 两般都在意,看如何。liǎng bān dōu zài yì,kàn rú hé。 他欢如自喜,他病似身疴。tā huān rú zì xǐ,tā bìng shì shēn kē。 心中成一体,各消磨。xīn zhōng chéng yī tǐ,gè xiāo mó。

中吕·普天乐·春日多雨

王仲元

无一日惠风和,常四野彤云布,那里肯妆金点翠,只待要迸玉筛珠。wú yī rì huì fēng hé,cháng sì yě tóng yún bù,nà lǐ kěn zhuāng jīn diǎn cuì,zhǐ dài yào bèng yù shāi zhū。 这其间湖景阴,恰便似江天暮,冷清清孤山路,六桥迷雪压模糊。zhè qí jiān hú jǐng yīn,qià biàn shì jiāng tiān mù,lěng qīng qīng gū shān lù,liù qiáo mí xuě yā mó hú。 瞥见游春杜甫,只疑是寻梅浩然,莫不是相访林逋。piē jiàn yóu chūn dù fǔ,zhǐ yí shì xún méi hào rán,mò bù shì xiāng fǎng lín bū。

正宫·叨叨令

邓玉宾

一个空皮囊包裹着千重气,一个干骷髅顶戴着十分罪。yī gè kōng pí náng bāo guǒ zhe qiān zhòng qì,yī gè gàn kū lóu dǐng dài zhe shí fēn zuì。 为儿女使尽了拖刀计,为家私费尽了担山力。wèi ér nǚ shǐ jǐn le tuō dāo jì,wèi jiā sī fèi jǐn le dān shān lì。 你省的也么哥,你省的也么哥,这一个长生道理何人会?nǐ shěng de yě me gē,nǐ shěng de yě me gē,zhè yī gè zhǎng shēng dào lǐ hé rén huì?

一半儿

王鼎

别来宽褪缕金衣,粉悴烟憔减玉肌,泪点儿只除衫袖知。bié lái kuān tuì lǚ jīn yī,fěn cuì yān qiáo jiǎn yù jī,lèi diǎn ér zhǐ chú shān xiù zhī。 盼佳期,一半儿才干一半儿湿。pàn jiā qī,yī bàn ér cái gàn yī bàn ér shī。
5376501234567»