诗
古诗词
品读经典 · 传承文明
诗词
作者
名句
古籍
搜索
胡令能
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
小儿垂钓
唐
:
胡令能
蓬头稚子学垂纶,侧坐莓苔草映身。
péng tóu zhì zi xué chuí lún,cè zuò méi tái cǎo yìng shēn。
路人借问遥招手,怕得鱼惊不应人。
lù rén jiè wèn yáo zhāo shǒu,pà dé yú jīng bù yīng rén。
✨
AI 赏析
喜韩少府见访
唐
:
胡令能
忽闻梅福来相访,笑着荷衣出草堂。
hū wén méi fú lái xiāng fǎng,xiào zhe hé yī chū cǎo táng。
儿童不惯见车马,走入芦花深处藏。
ér tóng bù guàn jiàn chē mǎ,zǒu rù lú huā shēn chù cáng。
✨
AI 赏析
观郑州崔郎中诸妓绣样
唐
:
胡令能
日暮堂前花蕊娇,争拈小笔上床描。
rì mù táng qián huā ruǐ jiāo,zhēng niān xiǎo bǐ shàng chuáng miáo。
绣成安向春园里,引得黄莺下柳条。
xiù chéng ān xiàng chūn yuán lǐ,yǐn dé huáng yīng xià liǔ tiáo。
✨
AI 赏析
王昭君
唐
:
胡令能
胡风似剑锼人骨,汉月如钩钓胃肠。
hú fēng shì jiàn sōu rén gǔ,hàn yuè rú gōu diào wèi cháng。
魂梦不知身在路,夜来犹自到昭阳。
hún mèng bù zhī shēn zài lù,yè lái yóu zì dào zhāo yáng。
✨
AI 赏析