古诗词

韩淲

清明

韩淲

小院春阴满槛花,淡红微绿自芳华。xiǎo yuàn chūn yīn mǎn kǎn huā,dàn hóng wēi lǜ zì fāng huá。
檐前落日蜂儿聚,帘外东风燕子斜。yán qián luò rì fēng ér jù,lián wài dōng fēng yàn zi xié。
修禊人寻诗事业,清明天与醉生涯。xiū xì rén xún shī shì yè,qīng míng tiān yǔ zuì shēng yá。
一樽莫负流觞意,梦到兰亭兴亦嘉。yī zūn mò fù liú shāng yì,mèng dào lán tíng xīng yì jiā。

重午乏酒戏成

韩淲

小楼清坐意何如,休沐虽闲叹索居。xiǎo lóu qīng zuò yì hé rú,xiū mù suī xián tàn suǒ jū。
解粽未忘良夜饮,研朱犹作午时书。jiě zòng wèi wàng liáng yè yǐn,yán zhū yóu zuò wǔ shí shū。
风生暝色天横幕,云卷晴光月吐梳。fēng shēng míng sè tiān héng mù,yún juǎn qíng guāng yuè tǔ shū。
朗诵离骚抚空案,独醒笑杀楚三闾。lǎng sòng lí sāo fǔ kōng àn,dú xǐng xiào shā chǔ sān lǘ。

重午

韩淲

年年重午泛菖蒲,儿女搔头亦篆符。nián nián zhòng wǔ fàn chāng pú,ér nǚ sāo tóu yì zhuàn fú。
忍复研朱如羽客,懒能切玉醉狂夫。rěn fù yán zhū rú yǔ kè,lǎn néng qiè yù zuì kuáng fū。
长歌楚些冤何有,却忆山人讽已无。zhǎng gē chǔ xiē yuān hé yǒu,què yì shān rén fěng yǐ wú。
田里萧萧方渴雨,小轩清望老怀孤。tián lǐ xiāo xiāo fāng kě yǔ,xiǎo xuān qīng wàng lǎo huái gū。

七夕次韵仲至

韩淲

钩月迷云殢柳梢,雷声收雨转晴宵。gōu yuè mí yún tì liǔ shāo,léi shēng shōu yǔ zhuǎn qíng xiāo。
从教冠盖填京国,得似儿童绕市桥。cóng jiào guān gài tián jīng guó,dé shì ér tóng rào shì qiáo。
玉漏沈沈传底恨,银河耿耿泻无聊。yù lòu shěn shěn chuán dǐ hèn,yín hé gěng gěng xiè wú liáo。
政须百巧从天乞,懒和闲吟听夜潮。zhèng xū bǎi qiǎo cóng tiān qǐ,lǎn hé xián yín tīng yè cháo。

七夕

韩淲

今年七夕最凄凉,谩扫天阶试炷香。jīn nián qī xī zuì qī liáng,mán sǎo tiān jiē shì zhù xiāng。
犹使儿童觅瓜果,懒随风俗晒衣裳。yóu shǐ ér tóng mì guā guǒ,lǎn suí fēng sú shài yī shang。
缑山何在归寥廓,河鼓传闻堕渺茫。gōu shān hé zài guī liáo kuò,hé gǔ chuán wén duò miǎo máng。
百拙已成那得巧,年丰只欲更时康。bǎi zhuō yǐ chéng nà dé qiǎo,nián fēng zhǐ yù gèng shí kāng。

九日

韩淲

老眼当今万景随,登台殢酒不关诗。lǎo yǎn dāng jīn wàn jǐng suí,dēng tái tì jiǔ bù guān shī。
从教四野风烟合,未必荒园草木知。cóng jiào sì yě fēng yān hé,wèi bì huāng yuán cǎo mù zhī。
玉岫插天开岳顶,水波流月照江湄。yù xiù chā tiān kāi yuè dǐng,shuǐ bō liú yuè zhào jiāng méi。
一巾华发吾何醉,故旧携壶泛菊时。yī jīn huá fā wú hé zuì,gù jiù xié hú fàn jú shí。

九日

韩淲

酒不沾唇菊又华,荒苔何处落乌纱。jiǔ bù zhān chún jú yòu huá,huāng tái hé chù luò wū shā。
微官汩没其谁问,多病尪羸只自嗟。wēi guān gǔ méi qí shuí wèn,duō bìng wāng léi zhǐ zì jiē。
山绕层城明落木,江连孤屿涨平沙。shān rào céng chéng míng luò mù,jiāng lián gū yǔ zhǎng píng shā。
空馀能赋登高意,一笑西窗日未斜。kōng yú néng fù dēng gāo yì,yī xiào xī chuāng rì wèi xié。

九日列岫

韩淲

试倾浊酒泛黄华,节物于人自可嘉。shì qīng zhuó jiǔ fàn huáng huá,jié wù yú rén zì kě jiā。
一上荒台供远目,更邀闲客堕乌纱。yī shàng huāng tái gōng yuǎn mù,gèng yāo xián kè duò wū shā。
萧萧霜树明晴昼,隐隐烟汀入暮霞。xiāo xiāo shuāng shù míng qíng zhòu,yǐn yǐn yān tīng rù mù xiá。
醉里只多今古意,要知秋色在山家。zuì lǐ zhǐ duō jīn gǔ yì,yào zhī qiū sè zài shān jiā。

九日不饮

韩淲

风光流转又重阳,午梦初回意愈伤。fēng guāng liú zhuǎn yòu zhòng yáng,wǔ mèng chū huí yì yù shāng。
时序肯随人境异,江山空对晚天长。shí xù kěn suí rén jìng yì,jiāng shān kōng duì wǎn tiān zhǎng。
年华冉冉秋将老,物色班班菊自香。nián huá rǎn rǎn qiū jiāng lǎo,wù sè bān bān jú zì xiāng。
虽少一觞还一咏,恍然身世立苍茫。suī shǎo yī shāng hái yī yǒng,huǎng rán shēn shì lì cāng máng。

韩淲

怀玉镜台开远晴,灵溪葛水去无声。huái yù jìng tái kāi yuǎn qíng,líng xī gé shuǐ qù wú shēng。
园荒不碍凭高立,径侧何须委曲行。yuán huāng bù ài píng gāo lì,jìng cè hé xū wěi qū xíng。
露气已浓清可掬,日华初上画难成。lù qì yǐ nóng qīng kě jū,rì huá chū shàng huà nán chéng。
闲居九日依辰至,举俗胡为亦爱名。xián jū jiǔ rì yī chén zhì,jǔ sú hú wèi yì ài míng。

次韵昌甫九日

韩淲

薄寒中人秋气清,山能高绝水能平。báo hán zhōng rén qiū qì qīng,shān néng gāo jué shuǐ néng píng。
独怜佳节迫吹帽,谁可东篱嗅落英。dú lián jiā jié pò chuī mào,shuí kě dōng lí xiù luò yīng。
尽道诗家有昌甫,每逢胜处说渊明。jǐn dào shī jiā yǒu chāng fǔ,měi féng shèng chù shuō yuān míng。
鬓毛垂领萧萧白,应任雨风阴复晴。bìn máo chuí lǐng xiāo xiāo bái,yīng rèn yǔ fēng yīn fù qíng。

除夕呈仲至

韩淲

小至才看语夜深,岁除寒雪复关心。xiǎo zhì cái kàn yǔ yè shēn,suì chú hán xuě fù guān xīn。
交游每叹难同话,亲旧相逢且自寻。jiāo yóu měi tàn nán tóng huà,qīn jiù xiāng féng qiě zì xún。
爆竹尽教邻巷响,屠酥先付小儿斟。bào zhú jǐn jiào lín xiàng xiǎng,tú sū xiān fù xiǎo ér zhēn。
崇朝又是春风起,急景何由不缓吟。chóng cháo yòu shì chūn fēng qǐ,jí jǐng hé yóu bù huǎn yín。

正月初六日

韩淲

开年逐夜闻山雨,阵阵声催一样春。kāi nián zhú yè wén shān yǔ,zhèn zhèn shēng cuī yī yàng chūn。
孤枕自听元不恶,虚檐谁谓便能新。gū zhěn zì tīng yuán bù è,xū yán shuí wèi biàn néng xīn。
门前有客尤全美,园里无梅益固珍。mén qián yǒu kè yóu quán měi,yuán lǐ wú méi yì gù zhēn。
水活正添幽涧渌,草生纤嫩亦初匀。shuǐ huó zhèng tiān yōu jiàn lù,cǎo shēng xiān nèn yì chū yún。

正月十三日

韩淲

南山春雪未全消,路并浮梁步石桥。nán shān chūn xuě wèi quán xiāo,lù bìng fú liáng bù shí qiáo。
深绿渐归高柳叶,浅红初上小梅梢。shēn lǜ jiàn guī gāo liǔ yè,qiǎn hóng chū shàng xiǎo méi shāo。
峭寒寺院钟声起,昏暮人家烛影摇。qiào hán sì yuàn zhōng shēng qǐ,hūn mù rén jiā zhú yǐng yáo。
一夜东风吹酒醒,梦回花月是元宵。yī yè dōng fēng chuī jiǔ xǐng,mèng huí huā yuè shì yuán xiāo。

十五日晴窗

韩淲

绛霄谁复记宣和,灯市钱塘未觉多。jiàng xiāo shuí fù jì xuān hé,dēng shì qián táng wèi jué duō。
香动软红迷锦绣,醉扶娇翠入笙歌。xiāng dòng ruǎn hóng mí jǐn xiù,zuì fú jiāo cuì rù shēng gē。
南来渐向百年久,北望其如前日何。nán lái jiàn xiàng bǎi nián jiǔ,běi wàng qí rú qián rì hé。
门外儿童正呼笑,小窗晴色且吟哦。mén wài ér tóng zhèng hū xiào,xiǎo chuāng qíng sè qiě yín ó。

二月一日

韩淲

一山春雪见梅花,渌涨沟流浸草芽。yī shān chūn xuě jiàn méi huā,lù zhǎng gōu liú jìn cǎo yá。
纵著峭寒虽较冷,不禁暄日便争华。zòng zhù qiào hán suī jiào lěng,bù jìn xuān rì biàn zhēng huá。
游蜂未放迷深树,回雁初归泊浅沙。yóu fēng wèi fàng mí shēn shù,huí yàn chū guī pō qiǎn shā。
步转横桥已孤绝,奈吹香处隔邻家。bù zhuǎn héng qiáo yǐ gū jué,nài chuī xiāng chù gé lín jiā。

二十二日

韩淲

年过半百身何用,犹有春来不世情。nián guò bàn bǎi shēn hé yòng,yóu yǒu chūn lái bù shì qíng。
夹岸桃红仍柳绿,漫山月白与风清。jiā àn táo hóng réng liǔ lǜ,màn shān yuè bái yǔ fēng qīng。
狂朋怪侣难收拾,騃女痴儿易长成。kuáng péng guài lǚ nán shōu shí,ái nǚ chī ér yì zhǎng chéng。
老把一杯生日酒,待呼沮溺耦而耕。lǎo bǎ yī bēi shēng rì jiǔ,dài hū jǔ nì ǒu ér gēng。

二十六日

韩淲

雨雪绵绵春欲深,鹅湖石井旧登临。yǔ xuě mián mián chūn yù shēn,é hú shí jǐng jiù dēng lín。
经行为我踌躇立,俯仰知谁放旷吟。jīng xíng wèi wǒ chóu chú lì,fǔ yǎng zhī shuí fàng kuàng yín。
高爽山川无起灭,卑喧人物有升沉。gāo shuǎng shān chuān wú qǐ miè,bēi xuān rén wù yǒu shēng chén。
青鞋布袜茅柴酒,花柳中边惜此心。qīng xié bù wà máo chái jiǔ,huā liǔ zhōng biān xī cǐ xīn。

三月初二日

韩淲

杨柳阴阴上小楼,窗中远岫夕阳浮。yáng liǔ yīn yīn shàng xiǎo lóu,chuāng zhōng yuǎn xiù xī yáng fú。
棋声竞处偏饶笑,酒味醺时未肯休。qí shēng jìng chù piān ráo xiào,jiǔ wèi xūn shí wèi kěn xiū。
多病故应惊独老,一闲消得许多愁。duō bìng gù yīng jīng dú lǎo,yī xián xiāo dé xǔ duō chóu。
清和莫放春归去,好事人须惜此游。qīng hé mò fàng chūn guī qù,hǎo shì rén xū xī cǐ yóu。

三月四日

韩淲

三年寒食在山中,柳自青青花自红。sān nián hán shí zài shān zhōng,liǔ zì qīng qīng huā zì hóng。
寓意本期诗得策,推愁殊觉酒无功。yù yì běn qī shī dé cè,tuī chóu shū jué jiǔ wú gōng。
消磨故态全然别,冷落新交转不同。xiāo mó gù tài quán rán bié,lěng luò xīn jiāo zhuǎn bù tóng。
原上子推将隐矣,且呼饧粥对春风。yuán shàng zi tuī jiāng yǐn yǐ,qiě hū táng zhōu duì chūn fēng。