古诗词

韩淲

暄风

韩淲

暄风移日过庭皋,倦拨残书首重搔。xuān fēng yí rì guò tíng gāo,juàn bō cán shū shǒu zhòng sāo。
门外不知山远近,短墙横浸绿周遭。mén wài bù zhī shān yuǎn jìn,duǎn qiáng héng jìn lǜ zhōu zāo。

赭亭山白云寺

韩淲

扶舆窈窕入山家,一道溪流浅见沙。fú yú yǎo tiǎo rù shān jiā,yī dào xī liú qiǎn jiàn shā。
春色不因寒意少,冷烟和雨澹梅花。chūn sè bù yīn hán yì shǎo,lěng yān hé yǔ dàn méi huā。

霜寒

韩淲

霜风一夜入楼寒,拥被微吟亦自宽。shuāng fēng yī yè rù lóu hán,yōng bèi wēi yín yì zì kuān。
年事渐多秋又老,误身初不为儒冠。nián shì jiàn duō qiū yòu lǎo,wù shēn chū bù wèi rú guān。

早雾

韩淲

雾气浑浑晓未收,不知苑外与山头。wù qì hún hún xiǎo wèi shōu,bù zhī yuàn wài yǔ shān tóu。
瓶花忽见花梢湿,画出春风一段愁。píng huā hū jiàn huā shāo shī,huà chū chūn fēng yī duàn chóu。

松雪

韩淲

洞霄双径傍何村,松菊归来想自存。dòng xiāo shuāng jìng bàng hé cūn,sōng jú guī lái xiǎng zì cún。
官牒推移应一笑,桃花源上且寻论。guān dié tuī yí yīng yī xiào,táo huā yuán shàng qiě xún lùn。

松雪

韩淲

穷腊荒荒渺林荡,几回落旧又生新。qióng là huāng huāng miǎo lín dàng,jǐ huí luò jiù yòu shēng xīn。
寒催雪与梅争白,空有故山谁故人。hán cuī xuě yǔ méi zhēng bái,kōng yǒu gù shān shuí gù rén。

雪晴归自湖团

韩淲

雪后溪山分外清,东风日丽转新晴。xuě hòu xī shān fēn wài qīng,dōng fēng rì lì zhuǎn xīn qíng。
水波隐隐游鱼影,木叶丛丛啼鸟声。shuǐ bō yǐn yǐn yóu yú yǐng,mù yè cóng cóng tí niǎo shēng。

雪晴归自湖团

韩淲

瓦沟残雪滴春风,剩水残山淡蔼中。wǎ gōu cán xuě dī chūn fēng,shèng shuǐ cán shān dàn ǎi zhōng。
禽鸟不知人意老,数声啼落野梅红。qín niǎo bù zhī rén yì lǎo,shù shēng tí luò yě méi hóng。

雪后

韩淲

涧谷冰霜踏雪行,不逢荷筱即僧清。jiàn gǔ bīng shuāng tà xuě xíng,bù féng hé xiǎo jí sēng qīng。
世间只解销金帐,羔酒无疑茗碗亨。shì jiān zhǐ jiě xiāo jīn zhàng,gāo jiǔ wú yí míng wǎn hēng。

雪后

韩淲

高卧从他有灞桥,荒涂横古树萧萧。gāo wò cóng tā yǒu bà qiáo,huāng tú héng gǔ shù xiāo xiāo。
冰溪一曲灵山底,密洒之间复乱飘。bīng xī yī qū líng shān dǐ,mì sǎ zhī jiān fù luàn piāo。

雪后

韩淲

农卜丰登士苦题,无闻近见定还迷。nóng bo fēng dēng shì kǔ tí,wú wén jìn jiàn dìng hái mí。
子猷一棹归何处,拍手山公醉似泥。zi yóu yī zhào guī hé chù,pāi shǒu shān gōng zuì shì ní。

雪后

韩淲

晓看夜听落寒声,带雨随风若雾横。xiǎo kàn yè tīng luò hán shēng,dài yǔ suí fēng ruò wù héng。
平地尺为天下瑞,日光玉洁更多情。píng dì chǐ wèi tiān xià ruì,rì guāng yù jié gèng duō qíng。

雪后

韩淲

片月窥檐水浸冰,松梢梅影共崚嶒。piàn yuè kuī yán shuǐ jìn bīng,sōng shāo méi yǐng gòng léng céng。
数声猿啸呦呦鹿,拨尽阴河挂壁灯。shù shēng yuán xiào yōu yōu lù,bō jǐn yīn hé guà bì dēng。

春思

韩淲

报答春愁有醉乡,老怀那复得刚肠。bào dá chūn chóu yǒu zuì xiāng,lǎo huái nà fù dé gāng cháng。
门前一涧桃争发,不分夭红腻水光。mén qián yī jiàn táo zhēng fā,bù fēn yāo hóng nì shuǐ guāng。

春思

韩淲

今年能得几朝晴,风雨消磨一半春。jīn nián néng dé jǐ cháo qíng,fēng yǔ xiāo mó yī bàn chūn。
野路溪亭却自好,惜芳定可属词人。yě lù xī tíng què zì hǎo,xī fāng dìng kě shǔ cí rén。

春思

韩淲

李已青白桃正红,幽人贫病憔悴容。lǐ yǐ qīng bái táo zhèng hóng,yōu rén pín bìng qiáo cuì róng。
曳履过涧试萧散,不知燕麦摇春风。yè lǚ guò jiàn shì xiāo sàn,bù zhī yàn mài yáo chūn fēng。

春思

韩淲

平湖波暖花宜晴,故园梦断蝴蝶轻。píng hú bō nuǎn huā yí qíng,gù yuán mèng duàn hú dié qīng。
小楼行藏一徙倚,诗与此春俱眼明。xiǎo lóu xíng cáng yī xǐ yǐ,shī yǔ cǐ chūn jù yǎn míng。

春思

韩淲

恼我繁华满眼时,燕子初来雁初归。nǎo wǒ fán huá mǎn yǎn shí,yàn zi chū lái yàn chū guī。
浮名自绊此身尔,数日晴色花欲飞。fú míng zì bàn cǐ shēn ěr,shù rì qíng sè huā yù fēi。

惜春

韩淲

莫把裴徊惜春意,强寻杯酒度芳时。mò bǎ péi huái xī chūn yì,qiáng xún bēi jiǔ dù fāng shí。
留连邻曲多交旧,怅望他乡有所思。liú lián lín qū duō jiāo jiù,chàng wàng tā xiāng yǒu suǒ sī。

惜春

韩淲

踯躅辛夷非有谓,蔷薇芍药欲奚为。zhí zhú xīn yí fēi yǒu wèi,qiáng wēi sháo yào yù xī wèi。
杨花侧畔楼台少,一水联桥映短篱。yáng huā cè pàn lóu tái shǎo,yī shuǐ lián qiáo yìng duǎn lí。