古诗词

徐世隆

纪梦

徐世隆

我梦天倪子,同登日观峰。wǒ mèng tiān ní zi,tóng dēng rì guān fēng。
骨彊清似鹤,步健老犹龙。gǔ jiàng qīng shì hè,bù jiàn lǎo yóu lóng。
方外无官府,堂中有岱宗。fāng wài wú guān fǔ,táng zhōng yǒu dài zōng。
仙闾真福地,杖屦会相从。xiān lǘ zhēn fú dì,zhàng jù huì xiāng cóng。

挽文丞相

徐世隆

大元不杀文丞相,君义臣忠两得之。dà yuán bù shā wén chéng xiāng,jūn yì chén zhōng liǎng dé zhī。
义似汉皇封齿日,忠于蜀将斫颜时。yì shì hàn huáng fēng chǐ rì,zhōng yú shǔ jiāng zhuó yán shí。
乾坤日月华夷见,海岭风霜草木知。qián kūn rì yuè huá yí jiàn,hǎi lǐng fēng shuāng cǎo mù zhī。
只恐史官编不尽,老夫和泪写新诗。zhǐ kǒng shǐ guān biān bù jǐn,lǎo fū hé lèi xiě xīn shī。

后唐明宗庙

徐世隆

徽陵当日拯残唐,五季之间号小康。huī líng dāng rì zhěng cán táng,wǔ jì zhī jiān hào xiǎo kāng。
因兽害田秋罢猎,为民求主夜焚香。yīn shòu hài tián qiū bà liè,wèi mín qiú zhǔ yè fén xiāng。
八年功德丹青在,千古明灵祭祀长。bā nián gōng dé dān qīng zài,qiān gǔ míng líng jì sì zhǎng。
欲识此邦遗爱事,庙槐人敬似甘棠。yù shí cǐ bāng yí ài shì,miào huái rén jìng shì gān táng。

送天倪子还泰山

徐世隆

九十行年发未华,道人风骨饱烟霞。jiǔ shí xíng nián fā wèi huá,dào rén fēng gǔ bǎo yān xiá。
洞天福地二千里,神府仙闾第一家。dòng tiān fú dì èr qiān lǐ,shén fǔ xiān lǘ dì yī jiā。
牛膝药灵斟美酝,兔豪盏净啜芳芽。niú xī yào líng zhēn měi yùn,tù háo zhǎn jìng chuài fāng yá。
隐居自爱陶弘景,莫作山中宰相夸。yǐn jū zì ài táo hóng jǐng,mò zuò shān zhōng zǎi xiāng kuā。

蒿里

徐世隆

世传蒿里蹑灵魂,庙宇烧残敝复新。shì chuán hāo lǐ niè líng hún,miào yǔ shāo cán bì fù xīn。
七十五司阴□□,□千馀里远祠人。qī shí wǔ sī yīn,qiān yú lǐ yuǎn cí rén。
天神志似张华博,地狱图如道子真。tiān shén zhì shì zhāng huá bó,dì yù tú rú dào zi zhēn。
积少成多能事毕,泰山元不厌微尘。jī shǎo chéng duō néng shì bì,tài shān yuán bù yàn wēi chén。

寄天倪子

徐世隆

父居郓府有牛膝,子倅泰山无鹿茸。fù jū yùn fǔ yǒu niú xī,zi cuì tài shān wú lù rōng。
寄与天倪怜老病,足痿手战更头风。jì yǔ tiān ní lián lǎo bìng,zú wěi shǒu zhàn gèng tóu fēng。

胡氏杀虎歌

徐世隆

滨州浡海县,兵籍有刘平。bīn zhōu bó hǎi xiàn,bīng jí yǒu liú píng。
其妻曰胡氏,艰险常同经。qí qī yuē hú shì,jiān xiǎn cháng tóng jīng。
起赴零阳戍,仍辇两儿行。qǐ fù líng yáng shù,réng niǎn liǎng ér xíng。
暮宿沙河岸,忽闻啸风声。mù sù shā hé àn,hū wén xiào fēng shēng。
一虎蹲其间,视平若孩婴。yī hǔ dūn qí jiān,shì píng ruò hái yīng。
吞臂曳之去,胡氏跃且惊。tūn bì yè zhī qù,hú shì yuè qiě jīng。
走逐十馀步,掣足与虎争。zǒu zhú shí yú bù,chè zú yǔ hǔ zhēng。
急呼儿取刀,屠虎肝肠倾。jí hū ér qǔ dāo,tú hǔ gān cháng qīng。
虎毙平脱口,扶归季阳城。hǔ bì píng tuō kǒu,fú guī jì yáng chéng。
一支骨已碎,三日目乃瞑。yī zhī gǔ yǐ suì,sān rì mù nǎi míng。
夫殁入黄泉,妇哭入青冥。fū mò rù huáng quán,fù kū rù qīng míng。
风云变黯澹,禽鸟为悲鸣。fēng yún biàn àn dàn,qín niǎo wèi bēi míng。
帅府取皋比,列状达省庭。shuài fǔ qǔ gāo bǐ,liè zhuàng dá shěng tíng。
庭庭状其义,复户仍免征。tíng tíng zhuàng qí yì,fù hù réng miǎn zhēng。
旌表见国政,激劝通人情。jīng biǎo jiàn guó zhèng,jī quàn tōng rén qíng。
大哉夫妇恩,直与生死并。dà zāi fū fù ēn,zhí yǔ shēng sǐ bìng。
死同葬虎腹,生同食虎羹。sǐ tóng zàng hǔ fù,shēng tóng shí hǔ gēng。
谁谓荆钗辈,乃有如此英。shuí wèi jīng chāi bèi,nǎi yǒu rú cǐ yīng。
班班古列女,好事多丹青。bān bān gǔ liè nǚ,hǎo shì duō dān qīng。
宜将杀虎传,题编家家屏。yí jiāng shā hǔ chuán,tí biān jiā jiā píng。