古诗词

张仲深

严景安壁上尽松次韵

张仲深

天风吹雨来沧溟,霹雳下震龙盲惊。tiān fēng chuī yǔ lái cāng míng,pī lì xià zhèn lóng máng jīng。 巨灵怒拔千兔秃,老龙蜕此槎牙形。jù líng nù bá qiān tù tū,lǎo lóng tuì cǐ chá yá xíng。 致身自合倚绝壁,底向虚堂寄灵迹。zhì shēn zì hé yǐ jué bì,dǐ xiàng xū táng jì líng jì。 龙香搅翠秋淋漓,老干摩空天咫尺。lóng xiāng jiǎo cuì qiū lín lí,lǎo gàn mó kōng tiān zhǐ chǐ。 当年触石夸共工,天柱夜折嵩高中。dāng nián chù shí kuā gòng gōng,tiān zhù yè zhé sōng gāo zhōng。 大材不作栋梁用,只恐斤斧终难容。dà cái bù zuò dòng liáng yòng,zhǐ kǒng jīn fǔ zhōng nán róng。 遂令根盘多错节,安得吴刀秋斸月。suì lìng gēn pán duō cuò jié,ān dé wú dāo qiū zhǔ yuè。 会须斩伐登庙堂,留取君家壁如雪。huì xū zhǎn fá dēng miào táng,liú qǔ jūn jiā bì rú xuě。

白日行简仲几

张仲深

白日白日复西堕,山中客子楼上坐。bái rì bái rì fù xī duò,shān zhōng kè zi lóu shàng zuò。 楼西青山曲如拳,楼东青山翠成朵。lóu xī qīng shān qū rú quán,lóu dōng qīng shān cuì chéng duǒ。 读书到晚心悠然,故人别去今经年。dú shū dào wǎn xīn yōu rán,gù rén bié qù jīn jīng nián。 江流到东不百里,夜半欲上山阴船。jiāng liú dào dōng bù bǎi lǐ,yè bàn yù shàng shān yīn chuán。 故人故人在何许,半间茆屋青枫渚。gù rén gù rén zài hé xǔ,bàn jiān máo wū qīng fēng zhǔ。 秋天有鸿江有鱼,胡为使我心独苦。qiū tiān yǒu hóng jiāng yǒu yú,hú wèi shǐ wǒ xīn dú kǔ。 白日落尽我思君,夜凉望断江东云。bái rì luò jǐn wǒ sī jūn,yè liáng wàng duàn jiāng dōng yún。

题张惟中翠微图赠严侯

张仲深

将军间生东鲁质,半生雅有爱山癖。jiāng jūn jiān shēng dōng lǔ zhì,bàn shēng yǎ yǒu ài shān pǐ。 自从一登泰山上,下视群峰如虮虱。zì cóng yī dēng tài shān shàng,xià shì qún fēng rú jǐ shī。 迩来筑室镜水湄,万壑千岩走空碧。ěr lái zhù shì jìng shuǐ méi,wàn hè qiān yán zǒu kōng bì。 跻扳不假山行樏,兴来每着登临屐。jī bān bù jiǎ shān xíng lěi,xīng lái měi zhe dēng lín jī。 一自佩符东海上,屡有此癖横胸臆。yī zì pèi fú dōng hǎi shàng,lǚ yǒu cǐ pǐ héng xiōng yì。 四明张君好事者,为写新图慰畴昔。sì míng zhāng jūn hǎo shì zhě,wèi xiě xīn tú wèi chóu xī。 寸毫自解藏万机,跬步应须论千尺。cùn háo zì jiě cáng wàn jī,kuǐ bù yīng xū lùn qiān chǐ。 将军猎归卧窗几,数览斯图兴太息。jiāng jūn liè guī wò chuāng jǐ,shù lǎn sī tú xīng tài xī。 翻思往事如梦中,不觉心神愈滋疾。fān sī wǎng shì rú mèng zhōng,bù jué xīn shén yù zī jí。 未容北窗卧渊明,政拟东山起安石。wèi róng běi chuāng wò yuān míng,zhèng nǐ dōng shān qǐ ān shí。 他时谭笑安黎元,好住翠微恣盘逸。tā shí tán xiào ān lí yuán,hǎo zhù cuì wēi zì pán yì。 方今事业当激昂,愿策崇勋纪新迹。fāng jīn shì yè dāng jī áng,yuàn cè chóng xūn jì xīn jì。

题灞桥风雪图

张仲深

长安雨雪大如瓮,马蹄晓蹴东华冻。zhǎng ān yǔ xuě dà rú wèng,mǎ tí xiǎo cù dōng huá dòng。 长安雨雪大如掌,磔磔商车竞来往。zhǎng ān yǔ xuě dà rú zhǎng,zhé zhé shāng chē jìng lái wǎng。 先生名利两不干,骑驴底事冲风寒。xiān shēng míng lì liǎng bù gàn,qí lǘ dǐ shì chōng fēng hán。 风髯猎猎雪种种,三尺蹇驴僵不动。fēng rán liè liè xuě zhǒng zhǒng,sān chǐ jiǎn lǘ jiāng bù dòng。 自知清骨为诗瘦,不道玉山和雪耸。zì zhī qīng gǔ wèi shī shòu,bù dào yù shān hé xuě sǒng。 君不见长安有客似龟缩,梦魂不到山阴曲。jūn bù jiàn zhǎng ān yǒu kè shì guī suō,mèng hún bù dào shān yīn qū。 陶家风味党家奢,煮茗烹羔总庸俗。táo jiā fēng wèi dǎng jiā shē,zhǔ míng pēng gāo zǒng yōng sú。 清标何似襄阳老,一片襟怀自倾倒。qīng biāo hé shì xiāng yáng lǎo,yī piàn jīn huái zì qīng dào。 只因灞桥觅诗忙,非是长安被花恼。zhǐ yīn bà qiáo mì shī máng,fēi shì zhǎng ān bèi huā nǎo。 豪吟往往凌鲍谢,长才靡靡压郊岛。háo yín wǎng wǎng líng bào xiè,zhǎng cái mí mí yā jiāo dǎo。 载披毫素眼生花,悲咤无端动清昊。zài pī háo sù yǎn shēng huā,bēi zhà wú duān dòng qīng hào。

题陈君适凝翠楼

张仲深

北山靓窈南山幽,山中有地如麟洲。běi shān jìng yǎo nán shān yōu,shān zhōng yǒu dì rú lín zhōu。 道人平生好楼居,看山一月不下楼。dào rén píng shēng hǎo lóu jū,kàn shān yī yuè bù xià lóu。 素心肯簉鹓鹭侣,雅志自与麋鹿俦。sù xīn kěn zào yuān lù lǚ,yǎ zhì zì yǔ mí lù chóu。 楼头远峰晓泼黛,楼下急涧晴锵球。lóu tóu yuǎn fēng xiǎo pō dài,lóu xià jí jiàn qíng qiāng qiú。 红尘万丈飞不到,坐觉眼底苍云流。hóng chén wàn zhàng fēi bù dào,zuò jué yǎn dǐ cāng yún liú。 道人论心亦好客,有爵无算常献酬。dào rén lùn xīn yì hǎo kè,yǒu jué wú suàn cháng xiàn chóu。 只今江海事兵革,群县供给方旁搜。zhǐ jīn jiāng hǎi shì bīng gé,qún xiàn gōng gěi fāng páng sōu。 何如楼头?门坐,免使调发穷徵求。hé rú lóu tóu dù mén zuò,miǎn shǐ diào fā qióng zhēng qiú。

归雁

张仲深

商飙鸣秋众木脱,雁鸿来作南州客。shāng biāo míng qiū zhòng mù tuō,yàn hóng lái zuò nán zhōu kè。 不辞云汉涂路长,要识吴淞水天阔。bù cí yún hàn tú lù zhǎng,yào shí wú sōng shuǐ tiān kuò。 异乡虽云足稻粱,江湖实恐多矰缴。yì xiāng suī yún zú dào liáng,jiāng hú shí kǒng duō zēng jiǎo。 同来兄弟无半存,强尔相呼整归翮。tóng lái xiōng dì wú bàn cún,qiáng ěr xiāng hū zhěng guī hé。 东风杳杳吹晴沙,此日一举天之涯。dōng fēng yǎo yǎo chuī qíng shā,cǐ rì yī jǔ tiān zhī yá。 羽毛不犯塞上雪,曈昽岂识江南花。yǔ máo bù fàn sāi shàng xuě,tóng lóng qǐ shí jiāng nán huā。 洞庭一声夜漂泊,潇湘倒影春横斜。dòng tíng yī shēng yè piāo pō,xiāo xiāng dào yǐng chūn héng xié。 长安故人断音信,一去十载忘还家。zhǎng ān gù rén duàn yīn xìn,yī qù shí zài wàng hái jiā。 雁乎雁乎尔归何太急,使我临风增叹息。yàn hū yàn hū ěr guī hé tài jí,shǐ wǒ lín fēng zēng tàn xī。

题谅上人巢云阁

张仲深

上人身在虚空住,铁杖芒鞋蹋烟雾。shàng rén shēn zài xū kōng zhù,tiě zhàng máng xié tà yān wù。 归来尘土二十年,沧海桑田几朝暮。guī lái chén tǔ èr shí nián,cāng hǎi sāng tián jǐ cháo mù。 石林绀气春浮浮,翘然结屋居上头。shí lín gàn qì chūn fú fú,qiào rán jié wū jū shàng tóu。 鹪鹩一枝亦自足,老鹤万里空相求。jiāo liáo yī zhī yì zì zú,lǎo hè wàn lǐ kōng xiāng qiú。 上人阅世如幻境,空翠满身凌倒景。shàng rén yuè shì rú huàn jìng,kōng cuì mǎn shēn líng dào jǐng。 五更风雨老龙归,至今尚觉袈裟冷。wǔ gèng fēng yǔ lǎo lóng guī,zhì jīn shàng jué jiā shā lěng。 上人是客云是家,云与上人同一涯。shàng rén shì kè yún shì jiā,yún yǔ shàng rén tóng yī yá。 手把挥拂上天去,一洗四海无尘沙。shǒu bǎ huī fú shàng tiān qù,yī xǐ sì hǎi wú chén shā。

送云上人

张仲深

孤城秋老万木陨,夜夜秋声到危枕。gū chéng qiū lǎo wàn mù yǔn,yè yè qiū shēng dào wēi zhěn。 长游政有山中人,振锡时当菊花近。zhǎng yóu zhèng yǒu shān zhōng rén,zhèn xī shí dāng jú huā jìn。 红尘如波渺沧海,沧海红尘几更改。hóng chén rú bō miǎo cāng hǎi,cāng hǎi hóng chén jǐ gèng gǎi。 上人阅世如浮沤,头颅只有诗瘢在。shàng rén yuè shì rú fú ōu,tóu lú zhǐ yǒu shī bān zài。 钱塘近可一苇航,钟陵王气连郁苍。qián táng jìn kě yī wěi háng,zhōng líng wáng qì lián yù cāng。 鸾翔凤翥久销歇,龙蟠虎踞今悲凉。luán xiáng fèng zhù jiǔ xiāo xiē,lóng pán hǔ jù jīn bēi liáng。 上人视身如电露,自谓无来亦无去。shàng rén shì shēn rú diàn lù,zì wèi wú lái yì wú qù。 人间兴废等如之,只合编茅在山住。rén jiān xīng fèi děng rú zhī,zhǐ hé biān máo zài shān zhù。

送全上人

张仲深

蜀中山水古所闻,知有五岳元非尊。shǔ zhōng shān shuǐ gǔ suǒ wén,zhī yǒu wǔ yuè yuán fēi zūn。 上人足迹半天下,锡端高曳衡湘云。shàng rén zú jì bàn tiān xià,xī duān gāo yè héng xiāng yún。 十年挂锡东海上,金峨雪窦晴相向。shí nián guà xī dōng hǎi shàng,jīn é xuě dòu qíng xiāng xiàng。 灯分舍利塔畔光,钵共旃檀林下饷。dēng fēn shě lì tǎ pàn guāng,bō gòng zhān tán lín xià xiǎng。 上人岁晏将何如,手持径寸摩尼珠。shàng rén suì yàn jiāng hé rú,shǒu chí jìng cùn mó ní zhū。 剧谈似讷讷不讷,外貌如愚愚不愚。jù tán shì nè nè bù nè,wài mào rú yú yú bù yú。 上人此理知默契,所以不会唯深会。shàng rén cǐ lǐ zhī mò qì,suǒ yǐ bù huì wéi shēn huì。 二严二乘妙熟探,大千小干了无外。èr yán èr chéng miào shú tàn,dà qiān xiǎo gàn le wú wài。 南还欲鼓湘潭柂,天地江山等么么。nán hái yù gǔ xiāng tán yí,tiān dì jiāng shān děng me me。 自知浮世一化城,愿结跏趺面墙坐。zì zhī fú shì yī huà chéng,yuàn jié jiā fū miàn qiáng zuò。

题姚子章野航

张仲深

我家雪舫大逾屋,君家雪屋宽逾舟。wǒ jiā xuě fǎng dà yú wū,jūn jiā xuě wū kuān yú zhōu。 四窗团团夜如水,月明满载无人收。sì chuāng tuán tuán yè rú shuǐ,yuè míng mǎn zài wú rén shōu。 道人书声夜半熟,一襟清气清于秋。dào rén shū shēng yè bàn shú,yī jīn qīng qì qīng yú qiū。 我来叩舷歌白雪,隔江老树春浮浮。wǒ lái kòu xián gē bái xuě,gé jiāng lǎo shù chūn fú fú。
210«567891011