古诗词

许有壬

南乡子·和明初鹤饥韵四首

许有壬

淅米剑头炊。xī mǐ jiàn tóu chuī。
枵腹雷鸣出险诗。xiāo fù léi míng chū xiǎn shī。
诗客眼高轻视鹤,如鸡。shī kè yǎn gāo qīng shì hè,rú jī。
终是鸡群有等威。zhōng shì jī qún yǒu děng wēi。
供饲不如期。gōng sì bù rú qī。
柰此瓶储告尽时。nài cǐ píng chǔ gào jǐn shí。
也胜劈琴馋俗子,充饥。yě shèng pī qín chán sú zi,chōng jī。
穷饿相从更怨谁。qióng è xiāng cóng gèng yuàn shuí。

南乡子·和欧阳玄之韵

许有壬

高论听悬河。gāo lùn tīng xuán hé。
先知新诗问老坡。xiān zhī xīn shī wèn lǎo pō。
手冷不甘寒气早,谁呵。shǒu lěng bù gān hán qì zǎo,shuí hē。
更被黄花笑鬓皤。gèng bèi huáng huā xiào bìn pó。
风竹乱婆娑。fēng zhú luàn pó suō。
老我衰颜藉酒酡。lǎo wǒ shuāi yán jí jiǔ tuó。
佳节重逢真可赏,赓歌。jiā jié zhòng féng zhēn kě shǎng,gēng gē。
陶令壶觞旨且多。táo lìng hú shāng zhǐ qiě duō。

南乡子·次可行韵二首其二

许有壬

薄宦苦营营。báo huàn kǔ yíng yíng。
半世长亭复短亭。bàn shì zhǎng tíng fù duǎn tíng。
一旦结茅当叠嶂,云屏。yī dàn jié máo dāng dié zhàng,yún píng。
朝暮阴晴几样青。cháo mù yīn qíng jǐ yàng qīng。
浊酒瓦盆盛。zhuó jiǔ wǎ pén shèng。
农父无才却有情。nóng fù wú cái què yǒu qíng。
好雨知时公到此,安宁。hǎo yǔ zhī shí gōng dào cǐ,ān níng。
话到盆空月满庭。huà dào pén kōng yuè mǎn tíng。

南乡子·醉书月香亭桂几

许有壬

老子分渔樵。lǎo zi fēn yú qiáo。
说着登山气更豪。shuō zhe dēng shān qì gèng háo。
天外长江流不尽,迢迢。tiān wài zhǎng jiāng liú bù jǐn,tiáo tiáo。
脚底青云步渐高。jiǎo dǐ qīng yún bù jiàn gāo。
两手敢辞劳。liǎng shǒu gǎn cí láo。
右有深杯左有螯。yòu yǒu shēn bēi zuǒ yǒu áo。
我似渊明多一字,陶陶。wǒ shì yuān míng duō yī zì,táo táo。
明日黄花笑二毛。míng rì huáng huā xiào èr máo。

南乡子·赠轧二弦胡琴高才甫

许有壬

锦瑟思华年。jǐn sè sī huá nián。
底用嘈嘈五十弦。dǐ yòng cáo cáo wǔ shí xián。
两线清冰千万调,能传。liǎng xiàn qīng bīng qiān wàn diào,néng chuán。
句句分明字字圆。jù jù fēn míng zì zì yuán。
高艺擅华筵。gāo yì shàn huá yán。
多少新声出自然。duō shǎo xīn shēng chū zì rán。
更着赵娘歌宛转,相联。gèng zhe zhào niáng gē wǎn zhuǎn,xiāng lián。
消得诗人笔似椽。xiāo dé shī rén bǐ shì chuán。

春从天上来祝一斋大参寿

许有壬

自古英雄。zì gǔ yīng xióng。
试倒指,谁能廊庙雍容。shì dào zhǐ,shuí néng láng miào yōng róng。
相君此遇,风虎云龙。xiāng jūn cǐ yù,fēng hǔ yún lóng。
光掩前后诸公。guāng yǎn qián hòu zhū gōng。
正天开治运,□□力、启沃宸衷。zhèng tiān kāi zhì yùn,lì qǐ wò chén zhōng。
况平生,把诗书礼乐,烂入胸中。kuàng píng shēng,bǎ shī shū lǐ lè,làn rù xiōng zhōng。
当年侧闻先德,只一语唤起,万室春风。dāng nián cè wén xiān dé,zhǐ yī yǔ huàn qǐ,wàn shì chūn fēng。
桂树成丛。guì shù chéng cóng。
棣华联萼,总是旧日阴功。dì huá lián è,zǒng shì jiù rì yīn gōng。
怪昨宵雪霁,烟光薄、生意浮空。guài zuó xiāo xuě jì,yān guāng báo shēng yì fú kōng。
我来为寿,相朝何似,维岳维嵩。wǒ lái wèi shòu,xiāng cháo hé shì,wéi yuè wéi sōng。

柳梢青

许有壬

窗对晴岚。chuāng duì qíng lán。
门临流水,坐阅归帆。mén lín liú shuǐ,zuò yuè guī fān。
为口劳心,雪犹烧笋,霜便分柑。wèi kǒu láo xīn,xuě yóu shāo sǔn,shuāng biàn fēn gān。
酒香梅下茅庵。jiǔ xiāng méi xià máo ān。
就湖置、新鱼满篮。jiù hú zhì xīn yú mǎn lán。
梦记当年,此皆身享,好个江南。mèng jì dāng nián,cǐ jiē shēn xiǎng,hǎo gè jiāng nán。

点绛唇·次吕叔泰韵

许有壬

云海茫茫,何人寻得春归处。yún hǎi máng máng,hé rén xún dé chūn guī chù。
年年迟暮。nián nián chí mù。
不逐春归去。bù zhú chūn guī qù。
何日真归,历历江湖路。hé rì zhēn guī,lì lì jiāng hú lù。
舟横渡。zhōu héng dù。
青山无数。qīng shān wú shù。
醉吸荷心露。zuì xī hé xīn lù。

点绛唇·病中偶成

许有壬

酒病诗愁,好春三月常孤负。jiǔ bìng shī chóu,hǎo chūn sān yuè cháng gū fù。
开门春暮。kāi mén chūn mù。
新绿迷云树。xīn lǜ mí yún shù。
一片飞花,绾住游丝舞。yī piàn fēi huā,wǎn zhù yóu sī wǔ。
东风妒。dōng fēng dù。
等闲吹去。děng xián chuī qù。
散乱随红雨。sàn luàn suí hóng yǔ。

贺新郎

许有壬

陈迹空凫渚。chén jì kōng fú zhǔ。
怅繁华、等闲一梦,便成今古。chàng fán huá děng xián yī mèng,biàn chéng jīn gǔ。
佩玉鸣銮人如画,何处为云为雨。pèi yù míng luán rén rú huà,hé chù wèi yún wèi yǔ。
只明月、还生春浦。zhǐ míng yuè hái shēng chūn pǔ。
帝子当时无穷欲,奈浮云、回首浑非故。dì zi dāng shí wú qióng yù,nài fú yún huí shǒu hún fēi gù。
天有意,肯轻许。tiān yǒu yì,kěn qīng xǔ。
江湖襟带雄吴楚。jiāng hú jīn dài xióng wú chǔ。
更翩翩、三王文采,丽章骈句。gèng piān piān sān wáng wén cǎi,lì zhāng pián jù。
一旦飞来韩家笔,才见龙翔凤舞。yī dàn fēi lái hán jiā bǐ,cái jiàn lóng xiáng fèng wǔ。
漫千载、怀人延伫。màn qiān zài huái rén yán zhù。
豪杰纷纷今谁在,笑世间、华屋争寒暑。háo jié fēn fēn jīn shuí zài,xiào shì jiān huá wū zhēng hán shǔ。
瀛海远,去无侣。yíng hǎi yuǎn,qù wú lǚ。

贺新郎·次吕叔泰南城怀古

许有壬

故垒空如堵。gù lěi kōng rú dǔ。
杳无踪、朝台暮榭,燕歌赵舞。yǎo wú zōng cháo tái mù xiè,yàn gē zhào wǔ。
为问人间繁华梦,几度邯郸炊黍。wèi wèn rén jiān fán huá mèng,jǐ dù hán dān chuī shǔ。
只燕子、春来秋去。zhǐ yàn zi chūn lái qiū qù。
太液句陈何由辨,似咸阳、一炬成焦土。tài yè jù chén hé yóu biàn,shì xián yáng yī jù chéng jiāo tǔ。
兴与废,竟谁主。xīng yǔ fèi,jìng shuí zhǔ。
满川芳草迷烟雨。mǎn chuān fāng cǎo mí yān yǔ。
怅平生、楚骚心事,更堪羁旅。chàng píng shēng chǔ sāo xīn shì,gèng kān jī lǚ。
野水芙蓉香寂寞,犹似当年怨女。yě shuǐ fú róng xiāng jì mò,yóu shì dāng nián yuàn nǚ。
长啸罢、中天凝伫。zhǎng xiào bà zhōng tiān níng zhù。
沧海桑田寻常事,附冥鸿、便欲飘飘举。cāng hǎi sāng tián xún cháng shì,fù míng hóng biàn yù piāo piāo jǔ。
回首后,又千古。huí shǒu hòu,yòu qiān gǔ。

浣溪沙

许有壬

老境闲门昼不开。lǎo jìng xián mén zhòu bù kāi。
闲人庭院甚宜苔。xián rén tíng yuàn shén yí tái。
打门诗债任渠催。dǎ mén shī zhài rèn qú cuī。
千里有家频入梦,一春无酒可开怀。qiān lǐ yǒu jiā pín rù mèng,yī chūn wú jiǔ kě kāi huái。
心宽随处是蓬莱。xīn kuān suí chù shì péng lái。

浣溪沙

许有壬

修黛横愁苦爱颦。xiū dài héng chóu kǔ ài pín。
赪霞乱玉更宜嗔。chēng xiá luàn yù gèng yí chēn。
嗅香挼蕊柰何春。xiù xiāng ruá ruǐ nài hé chūn。
织就回文难会意,写成离字亦伤神。zhī jiù huí wén nán huì yì,xiě chéng lí zì yì shāng shén。
他年不及卷中人。tā nián bù jí juǎn zhōng rén。

浣溪沙·护圣李泠舟

许有壬

花露浓沾桂棹香。huā lù nóng zhān guì zhào xiāng。
柳风轻拂葛衣凉。liǔ fēng qīng fú gé yī liáng。
放歌深入水云乡。fàng gē shēn rù shuǐ yún xiāng。
荷叶杯中倾绿醑,瓜皮船上载红妆。hé yè bēi zhōng qīng lǜ xǔ,guā pí chuán shàng zài hóng zhuāng。
都堂何似住溪堂。dōu táng hé shì zhù xī táng。

浣溪沙·游善应

许有壬

崖上留题破紫烟。yá shàng liú tí pò zǐ yān。
岩前沦茗挹清泉。yán qián lún míng yì qīng quán。
烂游三日酒如川。làn yóu sān rì jiǔ rú chuān。
有水有山高士宅,无风无雨小春天。yǒu shuǐ yǒu shān gāo shì zhái,wú fēng wú yǔ xiǎo chūn tiān。
人间真见地行仙。rén jiān zhēn jiàn dì xíng xiān。

望月婆罗门引

许有壬

紫宸朝罢,东风吹到谪仙家。zǐ chén cháo bà,dōng fēng chuī dào zhé xiān jiā。
貂裘抖擞尘沙。diāo qiú dǒu sǒu chén shā。
一室窗明几净,人境独清华。yī shì chuāng míng jǐ jìng,rén jìng dú qīng huá。
有息斋名画,殿帅高茶。yǒu xī zhāi míng huà,diàn shuài gāo chá。
主人意佳。zhǔ rén yì jiā。
道分手、即天涯。dào fēn shǒu jí tiān yá。
何事相逢不饮,戚戚嗟嗟。hé shì xiāng féng bù yǐn,qī qī jiē jiē。
黄封旋拆,有鹅腊、鸡朐与兔羓。huáng fēng xuán chāi,yǒu é là jī qú yǔ tù bā。
公不饮、孤负梅花。gōng bù yǐn gū fù méi huā。

望月婆罗门引

许有壬

人家十万,春风先到使君家。rén jiā shí wàn,chūn fēng xiān dào shǐ jūn jiā。
天公更着芳华。tiān gōng gèng zhe fāng huá。
尽把楼台粉泽,琼树映横斜。jǐn bǎ lóu tái fěn zé,qióng shù yìng héng xié。
要歌宦白雪,暖借流霞。yào gē huàn bái xuě,nuǎn jiè liú xiá。
吴姬赵娃。wú jī zhào wá。
乱银烛、影交加。luàn yín zhú yǐng jiāo jiā。
不放行云归去,敲碎红牙。bù fàng xíng yún guī qù,qiāo suì hóng yá。
可怜杜老,肯飞送、江头只岸花。kě lián dù lǎo,kěn fēi sòng jiāng tóu zhǐ àn huā。
争似我、夜醉长沙。zhēng shì wǒ yè zuì zhǎng shā。

清平乐

许有壬

赏梅观竹。shǎng méi guān zhú。
不暇镵黄独。bù xiá chán huáng dú。
白玉吹香连碧玉。bái yù chuī xiāng lián bì yù。
富杀山人林谷。fù shā shān rén lín gǔ。
几年行路艰难。jǐ nián xíng lù jiān nán。
眼明今日重看。yǎn míng jīn rì zhòng kàn。
便结岁寒心友,休教梦到槐安。biàn jié suì hán xīn yǒu,xiū jiào mèng dào huái ān。

清平乐

许有壬

天寒日暮。tiān hán rì mù。
百绕梅花树。bǎi rào méi huā shù。
万斛清香藏不住。wàn hú qīng xiāng cáng bù zhù。
都在一花开处。dōu zài yī huā kāi chù。
可怜月堕霜飞。kě lián yuè duò shuāng fēi。
不知疏影来时。bù zhī shū yǐng lái shí。
谁报云川老子,翠禽先在南枝。shuí bào yún chuān lǎo zi,cuì qín xiān zài nán zhī。

清平乐·和可行梅竹韵三首

许有壬

平生爱竹。píng shēng ài zhú。
到处萦心曲。dào chù yíng xīn qū。
一日相违人便俗。yī rì xiāng wéi rén biàn sú。
栽满水边茅屋。zāi mǎn shuǐ biān máo wū。
谁知岁晚空山。shuí zhī suì wǎn kōng shān。
佳人能慰荒寒。jiā rén néng wèi huāng hán。
莫论和羹结实,且看高节停鸾。mò lùn hé gēng jié shí,qiě kàn gāo jié tíng luán。