古诗词

揭祐民

方鼓二山下

揭祐民

方壶地上日月转,屴鼓天半风涛鸣。fāng hú dì shàng rì yuè zhuǎn,lì gǔ tiān bàn fēng tāo míng。
楼船海市倏忽集,金客鲛人无数行。lóu chuán hǎi shì shū hū jí,jīn kè jiāo rén wú shù xíng。
紫气暮浓千嶂合,黄云霜熟万畴平。zǐ qì mù nóng qiān zhàng hé,huáng yún shuāng shú wàn chóu píng。
何能买屋西山下,白稻银鱼了此生。hé néng mǎi wū xī shān xià,bái dào yín yú le cǐ shēng。

哭胡石塘

揭祐民

颜乐斋修文史终,更千年后有胡公。yán lè zhāi xiū wén shǐ zhōng,gèng qiān nián hòu yǒu hú gōng。
名存宁海生祠里,神达青莲死榻中。míng cún níng hǎi shēng cí lǐ,shén dá qīng lián sǐ tà zhōng。
饥赈公规著旴右,私居丧制过辽东。jī zhèn gōng guī zhù xū yòu,sī jū sàng zhì guò liáo dōng。
圣门三省工夫在,意合西铭是则同。shèng mén sān shěng gōng fū zài,yì hé xī míng shì zé tóng。

监绣

揭祐民

凤阁龙庭庆自今,羽鳞颜色组丝深。fèng gé lóng tíng qìng zì jīn,yǔ lín yán sè zǔ sī shēn。
美人百巧天孙手,才士一生红女心。měi rén bǎi qiǎo tiān sūn shǒu,cái shì yī shēng hóng nǚ xīn。
愿化神蚕抽瓮茧,用将缫藉入瑶林。yuàn huà shén cán chōu wèng jiǎn,yòng jiāng sāo jí rù yáo lín。
读书补报浑无力,渐愧临机惜寸阴。dú shū bǔ bào hún wú lì,jiàn kuì lín jī xī cùn yīn。

二月游禅林寺

揭祐民

溪桃二月逗残红,唤醒寻春到倦翁。xī táo èr yuè dòu cán hóng,huàn xǐng xún chūn dào juàn wēng。
骑马度桥观日瀑,支筇转岭听松风。qí mǎ dù qiáo guān rì pù,zhī qióng zhuǎn lǐng tīng sōng fēng。
才通麦气兼花气,政想农功比吏功。cái tōng mài qì jiān huā qì,zhèng xiǎng nóng gōng bǐ lì gōng。
安得细民如庶物,离离生意满西东。ān dé xì mín rú shù wù,lí lí shēng yì mǎn xī dōng。

送人上京

揭祐民

天上吟仙笑相觅,松间坐客饭青精。tiān shàng yín xiān xiào xiāng mì,sōng jiān zuò kè fàn qīng jīng。
真游不知白日晚,身世相与浮云轻。zhēn yóu bù zhī bái rì wǎn,shēn shì xiāng yǔ fú yún qīng。
冥冥落花啼鸟静,窅窅风磴寒泉鸣。míng míng luò huā tí niǎo jìng,yǎo yǎo fēng dèng hán quán míng。
丈夫邂逅志万里,沧浪水清宜濯缨。zhàng fū xiè hòu zhì wàn lǐ,cāng làng shuǐ qīng yí zhuó yīng。

历溪书事五首

揭祐民

剥落一弊帚,自持扫休庵。bō luò yī bì zhǒu,zì chí sǎo xiū ān。
老随筋力至,此外了非堪。lǎo suí jīn lì zhì,cǐ wài le fēi kān。

历溪书事五首

揭祐民

宝蓍藏椟中,不用亦持敬。bǎo shī cáng dú zhōng,bù yòng yì chí jìng。
愿作长生龟,相守尽性命。yuàn zuò zhǎng shēng guī,xiāng shǒu jǐn xìng mìng。

历溪书事五首

揭祐民

吾韦佩已久,韦弊将若何。wú wéi pèi yǐ jiǔ,wéi bì jiāng ruò hé。
纵有未革性,谢韦功已多。zòng yǒu wèi gé xìng,xiè wéi gōng yǐ duō。

历溪书事五首

揭祐民

我有一寸绠,能汲万古泉。wǒ yǒu yī cùn gěng,néng jí wàn gǔ quán。
无人同此意,闲看水中天。wú rén tóng cǐ yì,xián kàn shuǐ zhōng tiān。

历溪书事五首

揭祐民

旧拙不可悔,新巧吾无能。jiù zhuō bù kě huǐ,xīn qiǎo wú wú néng。
闭户深养拙,拙久智自增。bì hù shēn yǎng zhuō,zhuō jiǔ zhì zì zēng。

题露台夜炷图

揭祐民

赭红清夜露台香,月冷铜人正耐霜。zhě hóng qīng yè lù tái xiāng,yuè lěng tóng rén zhèng nài shuāng。
心事意知惟密诉,帝青天语近琅琅。xīn shì yì zhī wéi mì sù,dì qīng tiān yǔ jìn láng láng。

题玉版兰亭

揭祐民

临池旧眼被昏遮,玉版摩挲字隔纱。lín chí jiù yǎn bèi hūn zhē,yù bǎn mó sā zì gé shā。
忽忆昔年观定本,绝胜枕臼与梅花。hū yì xī nián guān dìng běn,jué shèng zhěn jiù yǔ méi huā。

听儿读卫诗二首

揭祐民

羔羊同时缝素丝,抑抑有老尊其仪。gāo yáng tóng shí fèng sù sī,yì yì yǒu lǎo zūn qí yí。
如何多善臣子国,犹有北门怀仕诗。rú hé duō shàn chén zi guó,yóu yǒu běi mén huái shì shī。

听儿读卫诗二首

揭祐民

人生仕进亦偶尔,出门入室同一轨。rén shēng shì jìn yì ǒu ěr,chū mén rù shì tóng yī guǐ。
书声听处千年心,霜月残缸夜如水。shū shēng tīng chù qiān nián xīn,shuāng yuè cán gāng yè rú shuǐ。

题四时折枝

揭祐民

京洛名花观盛衰,霅钱风景各随时。jīng luò míng huā guān shèng shuāi,zhà qián fēng jǐng gè suí shí。
灵株本拨无留活,却恨图中误折枝。líng zhū běn bō wú liú huó,què hèn tú zhōng wù zhé zhī。

永固庙

揭祐民

凿凿龙虎死,集灵壮高居。záo záo lóng hǔ sǐ,jí líng zhuàng gāo jū。
其阳播江涛,其阴蓄澄湖。qí yáng bō jiāng tāo,qí yīn xù chéng hú。
井固不可改,邑亦何尝殊。jǐng gù bù kě gǎi,yì yì hé cháng shū。
但感岁月迁,流入楣间书。dàn gǎn suì yuè qiān,liú rù méi jiān shū。
重来二十年,旧碧眼欲枯。zhòng lái èr shí nián,jiù bì yǎn yù kū。
神在不可亵,下山仍踟躕。shén zài bù kě xiè,xià shān réng chí chú。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

泽欲流,强用兵。zé yù liú,qiáng yòng bīng。
仁者师,无威声。rén zhě shī,wú wēi shēng。
持百万,如云行。chí bǎi wàn,rú yún xíng。
令所出,时扬鹰。lìng suǒ chū,shí yáng yīng。
不血刃,惟功成。bù xuè rèn,wéi gōng chéng。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

来南东,用生道。lái nán dōng,yòng shēng dào。
前旌旗,后盾纛。qián jīng qí,hòu dùn dào。
称兑戈,存障堡。chēng duì gē,cún zhàng bǎo。
上韬略,匪勇暴。shàng tāo lüè,fěi yǒng bào。
泯杀机,遂仁好。mǐn shā jī,suì rén hǎo。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

东苍龙,入震泽。dōng cāng lóng,rù zhèn zé。
民胥生,道得国。mín xū shēng,dào dé guó。
始用牡,振太白。shǐ yòng mǔ,zhèn tài bái。
徐用止,田有获。xú yòng zhǐ,tián yǒu huò。
吴山高,著铭勒。wú shān gāo,zhù míng lēi。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

虎丘奠,西师安。hǔ qiū diàn,xī shī ān。
念越栖,稽山完。niàn yuè qī,jī shān wán。
国既逊,无胥残。guó jì xùn,wú xū cán。
泰伯祠,在江干。tài bó cí,zài jiāng gàn。
过禹穴,碑勿欢。guò yǔ xué,bēi wù huān。
4012