古诗词

郑玉

题洪氏舫轩

郑玉

山人爱舟屋亦舟,山中便作沧海游。shān rén ài zhōu wū yì zhōu,shān zhōng biàn zuò cāng hǎi yóu。
何须风帆冒险远,东西南北穷遐陬。hé xū fēng fān mào xiǎn yuǎn,dōng xī nán běi qióng xiá zōu。
向来此是荆棘地,今日遂作江湖秋。xiàng lái cǐ shì jīng jí dì,jīn rì suì zuò jiāng hú qiū。
门前岚雾霭苍翠,浑疑江上烟波浮。mén qián lán wù ǎi cāng cuì,hún yí jiāng shàng yān bō fú。
云旋日动屋移影,舟行岸转曲江头。yún xuán rì dòng wū yí yǐng,zhōu xíng àn zhuǎn qū jiāng tóu。
主人自是济川手,坐令涉险如安流。zhǔ rén zì shì jì chuān shǒu,zuò lìng shè xiǎn rú ān liú。
复有佳客天下士,作记写出清绝幽。fù yǒu jiā kè tiān xià shì,zuò jì xiě chū qīng jué yōu。
王先生诗继二雅,五字万里争追求。wáng xiān shēng shī jì èr yǎ,wǔ zì wàn lǐ zhēng zhuī qiú。
徐公翰墨妙当世,夜深光彩射斗牛。xú gōng hàn mò miào dāng shì,yè shēn guāng cǎi shè dòu niú。
世间尤物自足贵,安用航海珠玉谋。shì jiān yóu wù zì zú guì,ān yòng háng hǎi zhū yù móu。
谁当共此乐朝夕,窗外忘机两白鸥。shuí dāng gòng cǐ lè cháo xī,chuāng wài wàng jī liǎng bái ōu。
2112