古诗词

江源

宫词

江源

约伴宜春斗草来,茸茸浅碧趁弓鞋。yuē bàn yí chūn dòu cǎo lái,rōng rōng qiǎn bì chèn gōng xié。
并头折得真堪恼,且酌黄封一畅怀。bìng tóu zhé dé zhēn kān nǎo,qiě zhuó huáng fēng yī chàng huái。

宫词

江源

君情妾意各西东,浊水清尘迥不同。jūn qíng qiè yì gè xī dōng,zhuó shuǐ qīng chén jiǒng bù tóng。
借问承恩环燕辈,槿花能得几朝红。jiè wèn chéng ēn huán yàn bèi,jǐn huā néng dé jǐ cháo hóng。

宫词

江源

春色薰人睡正酣,醒来闲步弄宜男。chūn sè xūn rén shuì zhèng hān,xǐng lái xián bù nòng yí nán。
雕笼谩有能言鸟,五利文成莫浪谈。diāo lóng mán yǒu néng yán niǎo,wǔ lì wén chéng mò làng tán。

宫词

江源

紫禁秋风十又三,芙蓉花老落毵毵。zǐ jìn qiū fēng shí yòu sān,fú róng huā lǎo luò sān sān。
妾容与此同消歇,如此长门已分甘。qiè róng yǔ cǐ tóng xiāo xiē,rú cǐ zhǎng mén yǐ fēn gān。

宫词

江源

夕卸残妆落燕钗,清风净洗此天街。xī xiè cán zhuāng luò yàn chāi,qīng fēng jìng xǐ cǐ tiān jiē。
人都席地拜新月,妾独开帘看泰阶。rén dōu xí dì bài xīn yuè,qiè dú kāi lián kàn tài jiē。

宫词

江源

妾身何幸际唐虞,更贺皇威尽海隅。qiè shēn hé xìng jì táng yú,gèng hè huáng wēi jǐn hǎi yú。
况复边庭皆卫霍,免教妾辈嫁单于。kuàng fù biān tíng jiē wèi huò,miǎn jiào qiè bèi jià dān yú。

宫词

江源

玉阶回首隔云泥,旧赐惟馀辟暑犀。yù jiē huí shǒu gé yún ní,jiù cì wéi yú pì shǔ xī。
冰簟银床成底事,凉风吹梦凤楼西。bīng diàn yín chuáng chéng dǐ shì,liáng fēng chuī mèng fèng lóu xī。

宫词

江源

一世忧勤妾亦劳,更闻西域进奇毛。yī shì yōu qín qiè yì láo,gèng wén xī yù jìn qí máo。
近臣谁是姬公辈,复向君前赋旅獒。jìn chén shuí shì jī gōng bèi,fù xiàng jūn qián fù lǚ áo。

宫词

江源

永巷频年脱步摇,劝王多难莫征辽。yǒng xiàng pín nián tuō bù yáo,quàn wáng duō nán mò zhēng liáo。
东南民困财仍竭,西北兵罢将亦骄。dōng nán mín kùn cái réng jié,xī běi bīng bà jiāng yì jiāo。

宫词

江源

二八蛾眉侍上皇,太平亲见此陶唐。èr bā é méi shì shàng huáng,tài píng qīn jiàn cǐ táo táng。
五风十雨天颜喜,犹召廷臣累谏章。wǔ fēng shí yǔ tiān yán xǐ,yóu zhào tíng chén lèi jiàn zhāng。

宫词

江源

风雨深宫即杜门,寻思时事百千端。fēng yǔ shēn gōng jí dù mén,xún sī shí shì bǎi qiān duān。
朝阳只恐无鸣凤,不是君王薄谏官。cháo yáng zhǐ kǒng wú míng fèng,bù shì jūn wáng báo jiàn guān。

宫词

江源

君恩自是如天阔,妾命生来似叶轻。jūn ēn zì shì rú tiān kuò,qiè mìng shēng lái shì yè qīng。
暑去寒来颜色改,谩题纨扇寄幽情。shǔ qù hán lái yán sè gǎi,mán tí wán shàn jì yōu qíng。

宫词

江源

蹴罢秋千鬓脚垂,一春心事竟差池。cù bà qiū qiān bìn jiǎo chuí,yī chūn xīn shì jìng chà chí。
玉肌近日浑偷瘦,倩得中官唤女医。yù jī jìn rì hún tōu shòu,qiàn dé zhōng guān huàn nǚ yī。

宫词

江源

宫娃白发两盘桓,共说先朝事几般。gōng wá bái fā liǎng pán huán,gòng shuō xiān cháo shì jǐ bān。
记得相公杨绾在,太平民物似真观。jì dé xiāng gōng yáng wǎn zài,tài píng mín wù shì zhēn guān。

宫词

江源

银汉迢迢夜未央,清光不照合欢床。yín hàn tiáo tiáo yè wèi yāng,qīng guāng bù zhào hé huān chuáng。
昭阳殿里嫌更短,长信宫中苦漏长。zhāo yáng diàn lǐ xián gèng duǎn,zhǎng xìn gōng zhōng kǔ lòu zhǎng。

宫词

江源

自知妾貌殊今昔,不是君心有爱憎。zì zhī qiè mào shū jīn xī,bù shì jūn xīn yǒu ài zēng。
尚想年时恩幸倍,内园同辇妾亲曾。shàng xiǎng nián shí ēn xìng bèi,nèi yuán tóng niǎn qiè qīn céng。

宫词

江源

金屋珠帘翡翠屏,此生不道娱娉婷。jīn wū zhū lián fěi cuì píng,cǐ shēng bù dào yú pīng tíng。
君恩下及谁之赐,欲效周人咏小星。jūn ēn xià jí shuí zhī cì,yù xiào zhōu rén yǒng xiǎo xīng。

宫词

江源

不见乘舆幸集灵,未央前殿敝云屏。bù jiàn chéng yú xìng jí líng,wèi yāng qián diàn bì yún píng。
中官传得君王旨,竟召儒臣讲六经。zhōng guān chuán dé jūn wáng zhǐ,jìng zhào rú chén jiǎng liù jīng。

宫词

江源

梨云梦里听喧呼,急起苍忙问女奴。lí yún mèng lǐ tīng xuān hū,jí qǐ cāng máng wèn nǚ nú。
今日昭阳呈戏剧,君王曾怒偃师无。jīn rì zhāo yáng chéng xì jù,jūn wáng céng nù yǎn shī wú。

宫词

江源

不出深宫半月馀,苔痕将绿上阶除。bù chū shēn gōng bàn yuè yú,tái hén jiāng lǜ shàng jiē chú。
呼奴分付休轻践,留得青青殿属车。hū nú fēn fù xiū qīng jiàn,liú dé qīng qīng diàn shǔ chē。