品读经典 · 传承文明

吴琏

寄同年潘雪竹佥宪

吴琏

一别年光四十馀,两天风月各如如。yī bié nián guāng sì shí yú,liǎng tiān fēng yuè gè rú rú。 山深地僻逢人少,不是无心懒寄书。shān shēn dì pì féng rén shǎo,bù shì wú xīn lǎn jì shū。

东所饯黄子任别余与景昌与焉饮罢告别东所云北都有询及者为拜覆景昌亦云然余独默默景昌诘余因应之曰自知潦倒无人问何必殷勤嘱使君后回看竹亭续成前句

吴琏

一揖行藏两地分,景昌东所各云云。yī yī xíng cáng liǎng dì fēn,jǐng chāng dōng suǒ gè yún yún。 自知潦倒无人问,何必殷勤嘱使君。zì zhī lǎo dào wú rén wèn,hé bì yīn qín zhǔ shǐ jūn。

寄黄掌科亲家

吴琏

数亩青山一剩夫,满天风月夜琴孤。shù mǔ qīng shān yī shèng fū,mǎn tiān fēng yuè yè qín gū。 卑微自拟无人问,曾有何人一问无。bēi wēi zì nǐ wú rén wèn,céng yǒu hé rén yī wèn wú。

题黄时重蓬岛分春卷

吴琏

日日融和景象新,碧坛瑶圃气絪缊。rì rì róng hé jǐng xiàng xīn,bì tán yáo pǔ qì yīn yūn。 问渠何得长如此,分却蓬莱岛上春。wèn qú hé dé zhǎng rú cǐ,fēn què péng lái dǎo shàng chūn。

贺戴伯元初度

吴琏

今古瀛洲上,蟠桃几度花。jīn gǔ yíng zhōu shàng,pán táo jǐ dù huā。 喜闻新结实,荣献到君家。xǐ wén xīn jié shí,róng xiàn dào jūn jiā。 云液酣王母,天歌散紫霞。yún yè hān wáng mǔ,tiān gē sàn zǐ xiá。 甘香梨似蜜,肥软枣如瓜。gān xiāng lí shì mì,féi ruǎn zǎo rú guā。 玉斝篯翁酒,金瓯陆羽茶。yù jiǎ jiān wēng jiǔ,jīn ōu lù yǔ chá。 催花鼓急急,迎喜鹊喳喳。cuī huā gǔ jí jí,yíng xǐ què zhā zhā。 乐奏清音曲,门喧白鼻騧。lè zòu qīng yīn qū,mén xuān bái bí guā。 十年期一会,百岁共繁华。shí nián qī yī huì,bǎi suì gòng fán huá。

妾命薄

吴琏

妾命薄,妾命薄,寒夜孤帏泪偷落。qiè mìng báo,qiè mìng báo,hán yè gū wéi lèi tōu luò。 舞台歌榭郎马嘶,郎船江上何时归。wǔ tái gē xiè láng mǎ sī,láng chuán jiāng shàng hé shí guī。

归欤词

吴琏

归欤归欤,吾之膝有琴案有书。guī yú guī yú,wú zhī xī yǒu qín àn yǒu shū。 琴可鼓而造尧舜之区,书可读而坐周孔之隅。qín kě gǔ ér zào yáo shùn zhī qū,shū kě dú ér zuò zhōu kǒng zhī yú。 吾之竹万个松数株。wú zhī zhú wàn gè sōng shù zhū。 深苍浅翠,老怀衰步可于此而少舒。shēn cāng qiǎn cuì,lǎo huái shuāi bù kě yú cǐ ér shǎo shū。 清江枕村兮可渔,薄田负郭兮可锄。qīng jiāng zhěn cūn xī kě yú,báo tián fù guō xī kě chú。 出无车兮蹇驴,食无鱼兮盐菹,居无庐兮茅旋可诛。chū wú chē xī jiǎn lǘ,shí wú yú xī yán jū,jū wú lú xī máo xuán kě zhū。 如此亦可放浪形骸而自适,何役役于尘途而久困其躯。rú cǐ yì kě fàng làng xíng hái ér zì shì,hé yì yì yú chén tú ér jiǔ kùn qí qū。 菽水以娱老亲兮,旦夕愉愉。shū shuǐ yǐ yú lǎo qīn xī,dàn xī yú yú。 诗书以启儿童兮,庭其日趋。shī shū yǐ qǐ ér tóng xī,tíng qí rì qū。 再掩扉于罗浮兮,日求心得之馀。zài yǎn fēi yú luó fú xī,rì qiú xīn dé zhī yú。 惟冀所生于无忝谁其拘。wéi jì suǒ shēng yú wú tiǎn shuí qí jū。

万筠一叟为郑元美作其一

吴琏

人瘠以无肉,人俗以无竹。rén jí yǐ wú ròu,rén sú yǐ wú zhú。 爱肉人所同,爱竹君所独。ài ròu rén suǒ tóng,ài zhú jūn suǒ dú。 门外俨渭川,庐旁即淇澳。mén wài yǎn wèi chuān,lú páng jí qí ào。 月色锁碎金,风声凤凰曲。yuè sè suǒ suì jīn,fēng shēng fèng huáng qū。 大暑自清凉,隆寒亦苍绿。dà shǔ zì qīng liáng,lóng hán yì cāng lǜ。 不受尘土侵,止厌牛羊触。bù shòu chén tǔ qīn,zhǐ yàn niú yáng chù。 先生归去来,对此亦自足。xiān shēng guī qù lái,duì cǐ yì zì zú。 竹床琴一张,竹轩书数束。zhú chuáng qín yī zhāng,zhú xuān shū shù shù。 琴横竹阴弹,书展竹阴读。qín héng zhú yīn dàn,shū zhǎn zhú yīn dú。 一弹一读罢,披怀酌醽醁。yī dàn yī dú bà,pī huái zhuó líng lù。 百年洒洒天地间,管甚谁荣与谁辱。bǎi nián sǎ sǎ tiān dì jiān,guǎn shén shuí róng yǔ shuí rǔ。

西屿为泌冲邹处士作

吴琏

江南有佳人,结屋傍岩穴。jiāng nán yǒu jiā rén,jié wū bàng yán xué。 睡起日将午,乘阴采山蕨。shuì qǐ rì jiāng wǔ,chéng yīn cǎi shān jué。 晚霞映窗明,卷帘看新月。wǎn xiá yìng chuāng míng,juǎn lián kàn xīn yuè。 何当一访之,细把行藏说。hé dāng yī fǎng zhī,xì bǎ xíng cáng shuō。

桃源吟

吴琏

清世桃源卧闲叟,数把尘衣上山抖。qīng shì táo yuán wò xián sǒu,shù bǎ chén yī shàng shān dǒu。 清风明月满洞岩,野草幽花遍林薮。qīng fēng míng yuè mǎn dòng yán,yě cǎo yōu huā biàn lín sǒu。 于四时美景良辰,邀几个良朋好友。yú sì shí měi jǐng liáng chén,yāo jǐ gè liáng péng hǎo yǒu。 临清风诗几首,对明月酒数斗。lín qīng fēng shī jǐ shǒu,duì míng yuè jiǔ shù dòu。 见幽花采盈手,踏野草足不蹂。jiàn yōu huā cǎi yíng shǒu,tà yě cǎo zú bù róu。 軥辀林外数声啼,麋鹿山前几回走。qú zhōu lín wài shù shēng tí,mí lù shān qián jǐ huí zǒu。 吟复吟,吟成纸上风雷吼。yín fù yín,yín chéng zhǐ shàng fēng léi hǒu。 饮复饮,饮后衣裳绝尘垢。yǐn fù yǐn,yǐn hòu yī shang jué chén gòu。 大笑数声天下闻,闻者或讪亦或嗔。dà xiào shù shēng tiān xià wén,wén zhě huò shàn yì huò chēn。 一笑石榴开口频,一笑老蚌徒含珍。yī xiào shí liú kāi kǒu pín,yī xiào lǎo bàng tú hán zhēn。 一笑石季伦,倘来富贵终杀身,杀身因溺坠楼人。yī xiào shí jì lún,tǎng lái fù guì zhōng shā shēn,shā shēn yīn nì zhuì lóu rén。 一笑李斯欲固秦,焚书坑士愚黎民,东门黄犬空狺狺。yī xiào lǐ sī yù gù qín,fén shū kēng shì yú lí mín,dōng mén huáng quǎn kōng yín yín。 一笑吴竹庐,不肯少屈以自伸,五十弃官归隐沦。yī xiào wú zhú lú,bù kěn shǎo qū yǐ zì shēn,wǔ shí qì guān guī yǐn lún。 一生忠悃无地陈,治具满怀空自春。yī shēng zhōng kǔn wú dì chén,zhì jù mǎn huái kōng zì chūn。

吴斗南谓人生须行乐何拘拘不出写以奉答

吴琏

人各持一心,心各主其事。rén gè chí yī xīn,xīn gè zhǔ qí shì。 显晦道本同,语默理无二。xiǎn huì dào běn tóng,yǔ mò lǐ wú èr。 鲁男深闭门,柳公置怀次。lǔ nán shēn bì mén,liǔ gōng zhì huái cì。 凁水时拒妾,东山日携妓。sōu shuǐ shí jù qiè,dōng shān rì xié jì。 伯夷耻周粟,太公赞周治。bó yí chǐ zhōu sù,tài gōng zàn zhōu zhì。 严陵戏横足,尼父肃屏气。yán líng xì héng zú,ní fù sù píng qì。 辟佛闻韩公,押僧见苏氏。pì fú wén hán gōng,yā sēng jiàn sū shì。 闭门著道德,历国说仁义。bì mén zhù dào dé,lì guó shuō rén yì。 汲黯摅直忠,陈平弄奇计。jí àn shū zhí zhōng,chén píng nòng qí jì。 独醒沈汩罗,盗饮卧邻地。dú xǐng shěn gǔ luó,dào yǐn wò lín dì。 谁适更谁莫,谁非更谁是。shuí shì gèng shuí mò,shuí fēi gèng shuí shì。 君子何必同,亦仁而已矣。jūn zi hé bì tóng,yì rén ér yǐ yǐ。

野鸟叹时郡守考较待士非礼故作

吴琏

款款于飞,学振羽仪。kuǎn kuǎn yú fēi,xué zhèn yǔ yí。 聿突玄鸱,既爪我皮,复裂我衣。yù tū xuán chī,jì zhǎo wǒ pí,fù liè wǒ yī。 颠之倒之,使不得吐簧而为词。diān zhī dào zhī,shǐ bù dé tǔ huáng ér wèi cí。 已而已而,待逢尧与舜时吐气扬眉。yǐ ér yǐ ér,dài féng yáo yǔ shùn shí tǔ qì yáng méi。

闻莺

吴琏

黄黄衣,娇娇语,冷耳闻之乱心绪。huáng huáng yī,jiāo jiāo yǔ,lěng ěr wén zhī luàn xīn xù。 安得深止于丘隅,一任弄出调阳律吕。ān dé shēn zhǐ yú qiū yú,yī rèn nòng chū diào yáng lǜ lǚ。

答禽语

吴琏

提胡卢,提胡卢,借问牧童何处沽。tí hú lú,tí hú lú,jiè wèn mù tóng hé chù gū。 牧童遥指阴森处,杳杳孤村怎能去。mù tóng yáo zhǐ yīn sēn chù,yǎo yǎo gū cūn zěn néng qù。

哀词哀亡女也

吴琏

念乃容,忆乃心。niàn nǎi róng,yì nǎi xīn。 莹然一圭璧,允矣双南金。yíng rán yī guī bì,yǔn yǐ shuāng nán jīn。 未鼓瑟与琴,何地扬清音。wèi gǔ sè yǔ qín,hé dì yáng qīng yīn。 后妃天命使若汝,国风那见关睢吟。hòu fēi tiān mìng shǐ ruò rǔ,guó fēng nà jiàn guān suī yín。 关睢吟,作于古不作于今,汝翁一泪常沾襟。guān suī yín,zuò yú gǔ bù zuò yú jīn,rǔ wēng yī lèi cháng zhān jīn。

题南海尹祷雨辄应卷集杜二首

吴琏

元阳秉秋热,良田起黄埃。yuán yáng bǐng qiū rè,liáng tián qǐ huáng āi。 举头向青天,雨洒石壁来。jǔ tóu xiàng qīng tiān,yǔ sǎ shí bì lái。

题南海尹祷雨辄应卷集杜二首

吴琏

皇天久不雨,百谷亦已弃。huáng tiān jiǔ bù yǔ,bǎi gǔ yì yǐ qì。 邑有佳主人,飞雨霭而至。yì yǒu jiā zhǔ rén,fēi yǔ ǎi ér zhì。 举意八极周,赖此禾黍收。jǔ yì bā jí zhōu,lài cǐ hé shǔ shōu。 所重王者瑞,一洗苍生忧。suǒ zhòng wáng zhě ruì,yī xǐ cāng shēng yōu。

何时矩作振蒙论并诗一章示余因次其韵一首及作古诗一章复其意

吴琏

圣门教人法,进学在致知。shèng mén jiào rén fǎ,jìn xué zài zhì zhī。 诚正与修齐,治平亦由兹。chéng zhèng yǔ xiū qí,zhì píng yì yóu zī。 谬哉佛与老,要求捷路岐。miù zāi fú yǔ lǎo,yào qiú jié lù qí。 面壁只端坐,外此无一为。miàn bì zhǐ duān zuò,wài cǐ wú yī wèi。 明心只自快,与世何所裨。míng xīn zhǐ zì kuài,yǔ shì hé suǒ bì。 今慕圣贤学,乃佛老是师。jīn mù shèng xián xué,nǎi fú lǎo shì shī。 身虽一室坐,心却万里驰。shēn suī yī shì zuò,xīn què wàn lǐ chí。 不践邹鲁实,惟习邹鲁仪。bù jiàn zōu lǔ shí,wéi xí zōu lǔ yí。 或至不家食,与时同阿依。huò zhì bù jiā shí,yǔ shí tóng ā yī。 鸟恋腐鼠味,日暮还高飞。niǎo liàn fǔ shǔ wèi,rì mù hái gāo fēi。 先生数千言,足洗多士疵。xiān shēng shù qiān yán,zú xǐ duō shì cī。 寄语共学徒,勿谓吾言非。jì yǔ gòng xué tú,wù wèi wú yán fēi。

老农叹

吴琏

路逢一农色蓝绿,问其何事瘦无肉。lù féng yī nóng sè lán lǜ,wèn qí hé shì shòu wú ròu。 答言每年晓起食粥方耕犁,今年耕犁晏归方食粥。dá yán měi nián xiǎo qǐ shí zhōu fāng gēng lí,jīn nián gēng lí yàn guī fāng shí zhōu。 日日米少粥大稀,儿女食半倚墙哭。rì rì mǐ shǎo zhōu dà xī,ér nǚ shí bàn yǐ qiáng kū。 呜呼,呜呼,安得年年禾大熟,使我儿女两餐足,不仰邻阴荫茅屋。wū hū,wū hū,ān dé nián nián hé dà shú,shǐ wǒ ér nǚ liǎng cān zú,bù yǎng lín yīn yīn máo wū。

醉翁亭

吴琏

龙图学士滁之守,爱国恤民古稀有。lóng tú xué shì chú zhī shǒu,ài guó xù mín gǔ xī yǒu。 政暇放情山水间,名胜追寻远携酒。zhèng xiá fàng qíng shān shuǐ jiān,míng shèng zhuī xún yuǎn xié jiǔ。 城南数里琅琊山,胜迹森罗绝尘垢。chéng nán shù lǐ láng yá shān,shèng jì sēn luó jué chén gòu。 太守开宴宾客喧,半是士民半僚友。tài shǒu kāi yàn bīn kè xuān,bàn shì shì mín bàn liáo yǒu。 太守之乐,乐生民之康宁。tài shǒu zhī lè,lè shēng mín zhī kāng níng。 生民之乐,乐太守之贤明。shēng mín zhī lè,lè tài shǒu zhī xián míng。 太守归而悠扬六七里,非太守之真醉。tài shǒu guī ér yōu yáng liù qī lǐ,fēi tài shǒu zhī zhēn zuì。 归述文而垂光千万古,见太守之醒醒。guī shù wén ér chuí guāng qiān wàn gǔ,jiàn tài shǒu zhī xǐng xǐng。 太守乐民之乐,民亦乐其乐,上下通而政成。tài shǒu lè mín zhī lè,mín yì lè qí lè,shàng xià tōng ér zhèng chéng。 于时禽鸟亦乐其乐,而且非且鸣。yú shí qín niǎo yì lè qí lè,ér qiě fēi qiě míng。 乐事无涯,无可寄情,姑以醉翁名而更名其亭。lè shì wú yá,wú kě jì qíng,gū yǐ zuì wēng míng ér gèng míng qí tíng。 太守谓谁,天挺欧阳公于庐陵。tài shǒu wèi shuí,tiān tǐng ōu yáng gōng yú lú líng。
223«6789101112