品读经典 · 传承文明

宋登春

留别榆关知巳

宋登春

促驾远行迈,迢迢事东游。cù jià yuǎn xíng mài,tiáo tiáo shì dōng yóu。 纫兰思楚泽,结荷忆吴洲。rèn lán sī chǔ zé,jié hé yì wú zhōu。 岖嵚遵怕麓,迤逦凌燕陬。qū qīn zūn pà lù,yí lǐ líng yàn zōu。 所历无停迹,居然隘九州。suǒ lì wú tíng jì,jū rán ài jiǔ zhōu。 投志在道义,脱剑为谁酬。tóu zhì zài dào yì,tuō jiàn wèi shuí chóu。 念子宿昔交,欲去复淹留。niàn zi sù xī jiāo,yù qù fù yān liú。

戊午杪秋示义儿鲸

宋登春

天地羁愁客,江山去住人。tiān dì jī chóu kè,jiāng shān qù zhù rén。 悲凉十载事,漂泊一纶巾。bēi liáng shí zài shì,piāo pō yī lún jīn。 此日知吾老,他乡独尔亲。cǐ rì zhī wú lǎo,tā xiāng dú ěr qīn。 图南未可料,空负故□侯。tú nán wèi kě liào,kōng fù gù hóu。 举鞭辞府长,挥手谢时流。jǔ biān cí fǔ zhǎng,huī shǒu xiè shí liú。 愿斩敌人首,为君雪国雠。yuàn zhǎn dí rén shǒu,wèi jūn xuě guó chóu。

越溪女

宋登春

越溪素足女,婉笑青眉扬。yuè xī sù zú nǚ,wǎn xiào qīng méi yáng。 泛水采芙蓉,归来衣更香。fàn shuǐ cǎi fú róng,guī lái yī gèng xiāng。

贻上党程户侯

宋登春

击筑醉燕市,跃马佩吴钩。jī zhù zuì yàn shì,yuè mǎ pèi wú gōu。 白玉酬歌笑,黄金散故□。bái yù chóu gē xiào,huáng jīn sàn gù。 留滞防人面,凄其损客心。liú zhì fáng rén miàn,qī qí sǔn kè xīn。 春来每起早,兰泽一长吟。chūn lái měi qǐ zǎo,lán zé yī zhǎng yín。

再赠顾逸人

宋登春

吴门豪客美且都,十年负剑游嵩庐。wú mén háo kè měi qiě dōu,shí nián fù jiàn yóu sōng lú。 黄金百镒俱散尽,方衫皂□行长途。huáng jīn bǎi yì jù sàn jǐn,fāng shān zào xíng zhǎng tú。 江陵帝子爱敬客,旋遗裘马驱狂奴。jiāng líng dì zi ài jìng kè,xuán yí qiú mǎ qū kuáng nú。 花前醉草三都赋,肘后常悬五岳图。huā qián zuì cǎo sān dōu fù,zhǒu hòu cháng xuán wǔ yuè tú。 转眼看天尔何有,回头大笑沧洲孤。zhuǎn yǎn kàn tiān ěr hé yǒu,huí tóu dà xiào cāng zhōu gū。 而今恐有聊城急,还留一只金仆姑。ér jīn kǒng yǒu liáo chéng jí,hái liú yī zhǐ jīn pū gū。

上元夜走笔戏简呈忠教主人

宋登春

蒲萄酿,玛瑙钟,小姬裙学石榴红。pú táo niàng,mǎ nǎo zhōng,xiǎo jī qún xué shí liú hóng。 任教刻漏咽铜龙,江陵帝子醉春风。rèn jiào kè lòu yàn tóng lóng,jiāng líng dì zi zuì chūn fēng。 醉春风乐复乐月,月下行来花下酌。zuì chūn fēng lè fù lè yuè,yuè xià xíng lái huā xià zhuó。 一时枚马俱升堂,君平帘下何寂寞。yī shí méi mǎ jù shēng táng,jūn píng lián xià hé jì mò。

白石歌送吴九升

宋登春

渚宫杨柳春依依,麦城宿雨朝雉飞。zhǔ gōng yáng liǔ chūn yī yī,mài chéng sù yǔ cháo zhì fēi。 南山白石何累累,远道之人胡不归。nán shān bái shí hé lèi lèi,yuǎn dào zhī rén hú bù guī。 我欲念之心苦悲。wǒ yù niàn zhī xīn kǔ bēi。

赠柏谷山人

宋登春

窈窕柏谷原,中有食柏客。yǎo tiǎo bǎi gǔ yuán,zhōng yǒu shí bǎi kè。 不笑亦不语,往来无行迹。bù xiào yì bù yǔ,wǎng lái wú xíng jì。

嬿婉谁家女

宋登春

嬿婉谁家女,搴荷戏芳渚。yàn wǎn shuí jiā nǚ,qiān hé xì fāng zhǔ。 薄笑三春晖,扬眉千仞羽。báo xiào sān chūn huī,yáng méi qiān rèn yǔ。 怀中连城珠,皎皎为谁许。huái zhōng lián chéng zhū,jiǎo jiǎo wèi shuí xǔ。 可人期不来,日暮徒延伫。kě rén qī bù lái,rì mù tú yán zhù。

战城南

宋登春

都护轻车出上谷,健儿饮马长城窟。dōu hù qīng chē chū shàng gǔ,jiàn ér yǐn mǎ zhǎng chéng kū。 将军昨日战城南,风雨萧萧鬼夜哭。jiāng jūn zuó rì zhàn chéng nán,fēng yǔ xiāo xiāo guǐ yè kū。

少年行

宋登春

谁家年少羽林郎,宝马金鞭从武皇。shuí jiā nián shǎo yǔ lín láng,bǎo mǎ jīn biān cóng wǔ huáng。 新赐腰间白羽箭,弯弓直欲射天狼。xīn cì yāo jiān bái yǔ jiàn,wān gōng zhí yù shè tiān láng。

自君之出矣二首

宋登春

自君之出矣,弃妾渔阳西。zì jūn zhī chū yǐ,qì qiè yú yáng xī。 不及野田雀,双飞还双栖。bù jí yě tián què,shuāng fēi hái shuāng qī。

芳树

宋登春

金井梧桐树,碧枝华叶芳。jīn jǐng wú tóng shù,bì zhī huá yè fāng。 月明移翠影,风细吐清香。yuè míng yí cuì yǐng,fēng xì tǔ qīng xiāng。 共惜三春色,谁怜九月霜。gòng xī sān chūn sè,shuí lián jiǔ yuè shuāng。 闺中有少妇,岁岁忆辽阳。guī zhōng yǒu shǎo fù,suì suì yì liáo yáng。

少年行

宋登春

明月芙蓉发,秋风薜荔生。míng yuè fú róng fā,qiū fēng bì lì shēng。 歌从山鬼啸,剑任奚奴擎。gē cóng shān guǐ xiào,jiàn rèn xī nú qíng。 斸地留残药,休粮检落英。zhǔ dì liú cán yào,xiū liáng jiǎn luò yīng。 南枝有羁鸟,同结越乡情。nán zhī yǒu jī niǎo,tóng jié yuè xiāng qíng。
274«891011121314