古诗词

吴鼎芳

汛西湖同清照彦叔观公

吴鼎芳

新语报黄鹂,捎花坐柳枝。xīn yǔ bào huáng lí,shāo huā zuò liǔ zhī。
山晴意自好,湖晚醉相宜。shān qíng yì zì hǎo,hú wǎn zuì xiāng yí。
风起水香处,月来烟灭时。fēng qǐ shuǐ xiāng chù,yuè lái yān miè shí。
同舟贪夜寂,移傍白公堤。tóng zhōu tān yè jì,yí bàng bái gōng dī。

夜到渔家

吴鼎芳

渔家近秋水,水上槿扉开。yú jiā jìn qiū shuǐ,shuǐ shàng jǐn fēi kāi。
地寂月初到,溪寒潮不来。dì jì yuè chū dào,xī hán cháo bù lái。
村沽惟白杜,野坐只青苔。cūn gū wéi bái dù,yě zuò zhǐ qīng tái。
为说芙蓉好,明朝未可回。wèi shuō fú róng hǎo,míng cháo wèi kě huí。

金阊夜别费元朗

吴鼎芳

交从他处定,路自故乡分。jiāo cóng tā chù dìng,lù zì gù xiāng fēn。
有梦难成夜,无言可赠君。yǒu mèng nán chéng yè,wú yán kě zèng jūn。
一灯残细雨,孤橐向寒云。yī dēng cán xì yǔ,gū tuó xiàng hán yún。
未晓林中叶,萧萧已厌闻。wèi xiǎo lín zhōng yè,xiāo xiāo yǐ yàn wén。

雪中过弥勒寺

吴鼎芳

雪中寻寺远,先得一僧逢。xuě zhōng xún sì yuǎn,xiān dé yī sēng féng。
无数梅花里,亭亭出古松。wú shù méi huā lǐ,tíng tíng chū gǔ sōng。
湿烟穿破壁,野水寂寒舂。shī yān chuān pò bì,yě shuǐ jì hán chōng。
不待前山去,风林报晚钟。bù dài qián shān qù,fēng lín bào wǎn zhōng。

暮投上方寺

吴鼎芳

暝色投荒寺,行盘翠几层。míng sè tóu huāng sì,xíng pán cuì jǐ céng。
涧花分积雪,桥月递流冰。jiàn huā fēn jī xuě,qiáo yuè dì liú bīng。
一宿同僧被,孤吟借佛灯。yī sù tóng sēng bèi,gū yín jiè fú dēng。
晓看山下路,湿气满霜藤。xiǎo kàn shān xià lù,shī qì mǎn shuāng téng。

西湖晓起

吴鼎芳

残钟湖上月,杳杳落层岑。cán zhōng hú shàng yuè,yǎo yǎo luò céng cén。
晓色散为水,秋声聚作林。xiǎo sè sàn wèi shuǐ,qiū shēng jù zuò lín。
闲来曾不惯,幽处每相寻。xián lái céng bù guàn,yōu chù měi xiāng xún。
丛桂南山下,晴香一径深。cóng guì nán shān xià,qíng xiāng yī jìng shēn。

和靖祠前晚坐

吴鼎芳

山翠出村杪,祠前芳杜洲。shān cuì chū cūn miǎo,cí qián fāng dù zhōu。
孤烟生后暝,双鸟去边秋。gū yān shēng hòu míng,shuāng niǎo qù biān qiū。
灯影参差水,歌声远近舟。dēng yǐng cān chà shuǐ,gē shēng yuǎn jìn zhōu。
梅花无复主,曾有暗香浮。méi huā wú fù zhǔ,céng yǒu àn xiāng fú。

梅下送客

吴鼎芳

花间啼鸟唤游频,花下离歌动早春。huā jiān tí niǎo huàn yóu pín,huā xià lí gē dòng zǎo chūn。
断送香魂征袖雪,飘残素艳马蹄尘。duàn sòng xiāng hún zhēng xiù xuě,piāo cán sù yàn mǎ tí chén。
疏枝带月牵幽梦,长蕊含烟怅别神。shū zhī dài yuè qiān yōu mèng,zhǎng ruǐ hán yān chàng bié shén。
明日重过今日地,为怜歧路独醒人。míng rì zhòng guò jīn rì dì,wèi lián qí lù dú xǐng rén。

闺中曲

吴鼎芳

客归青海头,报道单于死。kè guī qīng hǎi tóu,bào dào dān yú sǐ。
晓起望征人,新妆从此理。xiǎo qǐ wàng zhēng rén,xīn zhuāng cóng cǐ lǐ。

怨诗

吴鼎芳

华屋春将尽,纱窗日易昏。huá wū chūn jiāng jǐn,shā chuāng rì yì hūn。
不知多少恨,相见与君言。bù zhī duō shǎo hèn,xiāng jiàn yǔ jūn yán。

灯下

吴鼎芳

野寺十年心,无言坐灯下。yě sì shí nián xīn,wú yán zuò dēng xià。
夜半风雨来,萧萧打破瓦。yè bàn fēng yǔ lái,xiāo xiāo dǎ pò wǎ。

月夜

吴鼎芳

昨夜因看月,清光动旅思。zuó yè yīn kàn yuè,qīng guāng dòng lǚ sī。
今宵宜早睡,莫待月明时。jīn xiāo yí zǎo shuì,mò dài yuè míng shí。

空斋

吴鼎芳

空斋原寂寂,落叶更萧萧。kōng zhāi yuán jì jì,luò yè gèng xiāo xiāo。
片月闲相照,床头挂一瓢。piàn yuè xián xiāng zhào,chuáng tóu guà yī piáo。

春游曲

吴鼎芳

雨余芳草绿新齐,亭树无人绣幕低。yǔ yú fāng cǎo lǜ xīn qí,tíng shù wú rén xiù mù dī。
忽漫好风传笑语,流莺飞过杏花西。hū màn hǎo fēng chuán xiào yǔ,liú yīng fēi guò xìng huā xī。

青溪小姑曲

吴鼎芳

十五盈盈学解愁,珠帘不卷倚箜篌。shí wǔ yíng yíng xué jiě chóu,zhū lián bù juǎn yǐ kōng hóu。
多情明月无情水,夜夜青溪映酒楼。duō qíng míng yuè wú qíng shuǐ,yè yè qīng xī yìng jiǔ lóu。

闻箫声

吴鼎芳

洞箫如缕到尊前,明月高楼夜可怜。dòng xiāo rú lǚ dào zūn qián,míng yuè gāo lóu yè kě lián。
何处一声凄易断,千家花柳障晴烟。hé chù yī shēng qī yì duàn,qiān jiā huā liǔ zhàng qíng yān。

无题

吴鼎芳

绮疏微透晓光寒,欲贴鸦黄展镜鸾。qǐ shū wēi tòu xiǎo guāng hán,yù tiē yā huáng zhǎn jìng luán。
错怪桃花似侬面,一番风雨便春残。cuò guài táo huā shì nóng miàn,yī fān fēng yǔ biàn chūn cán。

寄情

吴鼎芳

残山如黛月痕斜,子夜青鞋踏浅沙。cán shān rú dài yuè hén xié,zi yè qīng xié tà qiǎn shā。
十里红桥东畔路,梅花多处是君家。shí lǐ hóng qiáo dōng pàn lù,méi huā duō chù shì jūn jiā。

纪兴

吴鼎芳

道人赢得半生闲,枕上清泉座上山。dào rén yíng dé bàn shēng xián,zhěn shàng qīng quán zuò shàng shān。
犹有半生闲不得,娑椤影里扣禅关。yóu yǒu bàn shēng xián bù dé,suō luó yǐng lǐ kòu chán guān。

寺夜

吴鼎芳

林坳动萧槭,橡叶走檐际。lín ào dòng xiāo qī,xiàng yè zǒu yán jì。
柴门夜忘关,山风自开闭。chái mén yè wàng guān,shān fēng zì kāi bì。
邑邑如有怀,遥遥转无寐。yì yì rú yǒu huái,yáo yáo zhuǎn wú mèi。
佛灯清可依,城柝冷相递。fú dēng qīng kě yī,chéng tuò lěng xiāng dì。
斜月苦近床,严霜白满地。xié yuè kǔ jìn chuáng,yán shuāng bái mǎn dì。
611234