品读经典 · 传承文明

李邦义

楞伽峡

李邦义

之官千里画船开,峡水滨滨绿似苔。zhī guān qiān lǐ huà chuán kāi,xiá shuǐ bīn bīn lǜ shì tái。 两岸断纹栖石壁,数联瀑布泻瑶堆。liǎng àn duàn wén qī shí bì,shù lián pù bù xiè yáo duī。 山花有意供迎送,沙鸟无心任去来。shān huā yǒu yì gōng yíng sòng,shā niǎo wú xīn rèn qù lái。 愧我十年廊庙上,不知清梦几番回。kuì wǒ shí nián láng miào shàng,bù zhī qīng mèng jǐ fān huí。

游燕喜次韵

李邦义

湟川山水旧传名,暇日来游燕喜亭。huáng chuān shān shuǐ jiù chuán míng,xiá rì lái yóu yàn xǐ tíng。 细扪萝藤寻古刹,徐穿岩洞觅仙灵。xì mén luó téng xún gǔ shā,xú chuān yán dòng mì xiān líng。 卧龙故址云常白,梦得遗墟草漫青。wò lóng gù zhǐ yún cháng bái,mèng dé yí xū cǎo màn qīng。 千载风流人不见,惟闻山下水泠泠。qiān zài fēng liú rén bù jiàn,wéi wén shān xià shuǐ líng líng。

谢朝中贵人

李邦义

风尘已了燕京债,世事宁嗟蜀路难。fēng chén yǐ le yàn jīng zhài,shì shì níng jiē shǔ lù nán。 此去沧州堪寄傲,不妨人作傲人看。cǐ qù cāng zhōu kān jì ào,bù fáng rén zuò ào rén kàn。