古诗词

李之世

寄黎明彝

李之世

城中车马足喧阗,羡汝郊居隔市廛。chéng zhōng chē mǎ zú xuān tián,xiàn rǔ jiāo jū gé shì chán。
短短野桥临曲水,青青杨柳带疏烟。duǎn duǎn yě qiáo lín qū shuǐ,qīng qīng yáng liǔ dài shū yān。

春日鲁子湛书堂赏花同黎建和郑明宰黄茂明分赋

李之世

松坛竹坞净无尘,花院招携及早春。sōng tán zhú wù jìng wú chén,huā yuàn zhāo xié jí zǎo chūn。
如何不饮拚花笑,况复当垆有玉人。rú hé bù yǐn pàn huā xiào,kuàng fù dāng lú yǒu yù rén。

春日鲁子湛书堂赏花同黎建和郑明宰黄茂明分赋

李之世

兰灯艳艳漏声长,玉醴频倾琥珀光。lán dēng yàn yàn lòu shēng zhǎng,yù lǐ pín qīng hǔ pò guāng。
众客莫愁归路瞑,晚风拚醉百花傍。zhòng kè mò chóu guī lù míng,wǎn fēng pàn zuì bǎi huā bàng。

春日鲁子湛书堂赏花同黎建和郑明宰黄茂明分赋

李之世

涧户平临万壑霞,幽栖赢得傍山家。jiàn hù píng lín wàn hè xiá,yōu qī yíng dé bàng shān jiā。
当门自种相思树,绕砌全开并蒂花。dāng mén zì zhǒng xiāng sī shù,rào qì quán kāi bìng dì huā。

春日病起

李之世

闭户那堪度一春,从教车马竞芳辰。bì hù nà kān dù yī chūn,cóng jiào chē mǎ jìng fāng chén。
谁能不饮椒花酒,也自萧然一病人。shuí néng bù yǐn jiāo huā jiǔ,yě zì xiāo rán yī bìng rén。

寄罗湘林

李之世

别来双鬓各萧骚,咫尺风烟梦寐劳。bié lái shuāng bìn gè xiāo sāo,zhǐ chǐ fēng yān mèng mèi láo。
犹记墨花池畔雨,数拳奇石点庭皋。yóu jì mò huā chí pàn yǔ,shù quán qí shí diǎn tíng gāo。

寄马仲高

李之世

当年裘马盛遨游,聚散江湖一叶舟。dāng nián qiú mǎ shèng áo yóu,jù sàn jiāng hú yī yè zhōu。
到处逢人堪买醉,千金还掷锦缠头。dào chù féng rén kān mǎi zuì,qiān jīn hái zhì jǐn chán tóu。

望湖亭候风戏用苏长公语作起句题壁

李之世

望湖亭下水连天,人家多住平湖边。wàng hú tíng xià shuǐ lián tiān,rén jiā duō zhù píng hú biān。
扬州估客浮大舶,来往江湖无岁年。yáng zhōu gū kè fú dà bó,lái wǎng jiāng hú wú suì nián。

望湖亭候风戏用苏长公语作起句题壁

李之世

望湖亭上风飕飕,亭畔几家红粉楼。wàng hú tíng shàng fēng sōu sōu,tíng pàn jǐ jiā hóng fěn lóu。
日暮津头待估客,齐歌一曲古凉州。rì mù jīn tóu dài gū kè,qí gē yī qū gǔ liáng zhōu。

吕公祠

李之世

南北风尘一骑驰,繁华如梦可胜悲。nán běi fēng chén yī qí chí,fán huá rú mèng kě shèng bēi。
后人不解邯郸枕,秋草茫茫拜古祠。hòu rén bù jiě hán dān zhěn,qiū cǎo máng máng bài gǔ cí。

题主人园馆

李之世

华池浸水澹漫漫,隔岸云阴隐翠峦。huá chí jìn shuǐ dàn màn màn,gé àn yún yīn yǐn cuì luán。
为爱谢庭风物好,满林新种碧琅玕。wèi ài xiè tíng fēng wù hǎo,mǎn lín xīn zhǒng bì láng gān。

初渡江书寄故园

李之世

渡尽长江万里津,岭梅溪柳几株新。dù jǐn zhǎng jiāng wàn lǐ jīn,lǐng méi xī liǔ jǐ zhū xīn。
故园无恙芳菲在,草色青青似怨人。gù yuán wú yàng fāng fēi zài,cǎo sè qīng qīng shì yuàn rén。

书折梅亭

李之世

采采寒香把赠频,一枝犹带故园春。cǎi cǎi hán xiāng bǎ zèng pín,yī zhī yóu dài gù yuán chūn。
凭将驿使传消息,为谢京华久客人。píng jiāng yì shǐ chuán xiāo xī,wèi xiè jīng huá jiǔ kè rén。

悼女

李之世

泡影空华亦幻缘,来如一梦去如烟。pào yǐng kōng huá yì huàn yuán,lái rú yī mèng qù rú yān。
人间自有伤心泪,莫道蜉蝣十二年。rén jiān zì yǒu shāng xīn lèi,mò dào fú yóu shí èr nián。

悼女

李之世

每逢节候一兴悲,阿母来辰去忌时。měi féng jié hòu yī xīng bēi,ā mǔ lái chén qù jì shí。
转眼七年弹指过,吞声重续悼亡诗。zhuǎn yǎn qī nián dàn zhǐ guò,tūn shēng zhòng xù dào wáng shī。

悼女

李之世

刀尺闲抛委箧尘,犹馀丝缕一般新。dāo chǐ xián pāo wěi qiè chén,yóu yú sī lǚ yī bān xīn。
把来传玩人惊诧,却道分明腕有神。bǎ lái chuán wán rén jīng chà,què dào fēn míng wàn yǒu shén。

悼女

李之世

桐叶拈来赋小诗,曲栏对月赏花时。tóng yè niān lái fù xiǎo shī,qū lán duì yuè shǎng huā shí。
如今花发空庭月,只有寒螀泣露枝。rú jīn huā fā kōng tíng yuè,zhǐ yǒu hán jiāng qì lù zhī。

悼女

李之世

晨妆才罢倚花前,牙管濡毫榻旧笺。chén zhuāng cái bà yǐ huā qián,yá guǎn rú háo tà jiù jiān。
茶灶未寒香未烬,碧窗闲锁日如年。chá zào wèi hán xiāng wèi jìn,bì chuāng xián suǒ rì rú nián。

悼女

李之世

阿弟趋庭尔问奇,何来片语解人颐。ā dì qū tíng ěr wèn qí,hé lái piàn yǔ jiě rén yí。
闲房静放葳蕤钥,绛幂笼灯写父诗。xián fáng jìng fàng wēi ruí yào,jiàng mì lóng dēng xiě fù shī。

悼女

李之世

穗帐胧胧烛影斜,胆瓶依旧供时花。suì zhàng lóng lóng zhú yǐng xié,dǎn píng yī jiù gōng shí huā。
夜阑仿佛闻歌笑,犹忆中庭玩月华。yè lán fǎng fú wén gē xiào,yóu yì zhōng tíng wán yuè huá。