古诗词

李之世

为何凝生题十九首遂垞

李之世

尘忙每叹驹光促,山静方知鸟历长。chén máng měi tàn jū guāng cù,shān jìng fāng zhī niǎo lì zhǎng。
识得坡翁过活法,等闲休把日头量。shí dé pō wēng guò huó fǎ,děng xián xiū bǎ rì tóu liàng。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

水鉴澄漪月鉴潭,明明光景递相涵。shuǐ jiàn chéng yī yuè jiàn tán,míng míng guāng jǐng dì xiāng hán。
繇来此相非和合,现出空轮与客参。yáo lái cǐ xiāng fēi hé hé,xiàn chū kōng lún yǔ kè cān。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

我有一庵名曰泡,君今作室像之螺。wǒ yǒu yī ān míng yuē pào,jūn jīn zuò shì xiàng zhī luó。
两地盈盈波宛宛,水光月色较谁多。liǎng dì yíng yíng bō wǎn wǎn,shuǐ guāng yuè sè jiào shuí duō。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

移来叶叶带苍云,仿佛涛声寺畔闻。yí lái yè yè dài cāng yún,fǎng fú tāo shēng sì pàn wén。
佛腊松龄都不记,镌题但认老僧分。fú là sōng líng dōu bù jì,juān tí dàn rèn lǎo sēng fēn。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

分明素影澹盈盈,浣向澄波分外清。fēn míng sù yǐng dàn yíng yíng,huàn xiàng chéng bō fēn wài qīng。
谁与主人同濯魄,坐看池上月华生。shuí yǔ zhǔ rén tóng zhuó pò,zuò kàn chí shàng yuè huá shēng。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

佛法无边讵有邻,强将和合说缘因。fú fǎ wú biān jù yǒu lín,qiáng jiāng hé hé shuō yuán yīn。
悟来是一原非二,佛在虚空也化尘。wù lái shì yī yuán fēi èr,fú zài xū kōng yě huà chén。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

炎境趋人著甚忙,挥来褦襶汗如浆。yán jìng qū rén zhù shén máng,huī lái nài dài hàn rú jiāng。
君家纵有迎凉坐,输我寒毡一味凉。jūn jiā zòng yǒu yíng liáng zuò,shū wǒ hán zhān yī wèi liáng。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

苦吟长吉似秋蝉,老米名颠笔不颠。kǔ yín zhǎng jí shì qiū chán,lǎo mǐ míng diān bǐ bù diān。
墨沈精魂疑未散,冷香残烬话前缘。mò shěn jīng hún yí wèi sàn,lěng xiāng cán jìn huà qián yuán。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

常闻华表人成鹤,见说孤山鹤似人。cháng wén huá biǎo rén chéng hè,jiàn shuō gū shān hè shì rén。
为鹤为人一间耳,试从云水问分身。wèi hè wèi rén yī jiān ěr,shì cóng yún shuǐ wèn fēn shēn。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

谈锋才起合销魂,世事如何到耳根。tán fēng cái qǐ hé xiāo hún,shì shì rú hé dào ěr gēn。
好把胡绵双塞耳,曰馀无听尔休言。hǎo bǎ hú mián shuāng sāi ěr,yuē yú wú tīng ěr xiū yán。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

车轮生耳马蹄僵,世路驱人不可当。chē lún shēng ěr mǎ tí jiāng,shì lù qū rén bù kě dāng。
唯有至人堪息影,止止之中是吉祥。wéi yǒu zhì rén kān xī yǐng,zhǐ zhǐ zhī zhōng shì jí xiáng。

为何凝生题十九首遂垞

李之世

世上笑啼半假真,问君笑脸向谁人。shì shàng xiào tí bàn jiǎ zhēn,wèn jūn xiào liǎn xiàng shuí rén。
风前对客娑娑舞,笑罢还疑亦起嗔。fēng qián duì kè suō suō wǔ,xiào bà hái yí yì qǐ chēn。

立春前一日独酌花下漫兴

李之世

春脚嫌寒不肯临,陈苔委叶径阴阴。chūn jiǎo xián hán bù kěn lín,chén tái wěi yè jìng yīn yīn。
瓦盘盛得屠苏酒,持向玉兰花下斟。wǎ pán shèng dé tú sū jiǔ,chí xiàng yù lán huā xià zhēn。

立春前一日独酌花下漫兴

李之世

水烟山霭尽春情,不但花容与鸟声。shuǐ yān shān ǎi jǐn chūn qíng,bù dàn huā róng yǔ niǎo shēng。
篱壁风光人不管,土牛看罢趁街行。lí bì fēng guāng rén bù guǎn,tǔ niú kàn bà chèn jiē xíng。

立春前一日独酌花下漫兴

李之世

景寂人闲喜得兼,绝浓峰色又当檐。jǐng jì rén xián xǐ dé jiān,jué nóng fēng sè yòu dāng yán。
红梅未放春消息,移向山窗护布帘。hóng méi wèi fàng chūn xiāo xī,yí xiàng shān chuāng hù bù lián。

尹世立贻诗索余拙书倚韵有答

李之世

春山和睡恰方浓,鸟印苍苔见字踪。chūn shān hé shuì qià fāng nóng,niǎo yìn cāng tái jiàn zì zōng。
欲写残经犹未了,觉来心手正双慵。yù xiě cán jīng yóu wèi le,jué lái xīn shǒu zhèng shuāng yōng。

尹世立贻诗索余拙书倚韵有答

李之世

钟肥王瘦费平章,腕鬼心花枉自忙。zhōng féi wáng shòu fèi píng zhāng,wàn guǐ xīn huā wǎng zì máng。
欲讶溪藤信手抹,君家酱醅尽堪藏。yù yà xī téng xìn shǒu mǒ,jūn jiā jiàng pēi jǐn kān cáng。

次和尹沾麓春日过访

李之世

春禽啼向水烟中,澹雨潇潇湿翠桐。chūn qín tí xiàng shuǐ yān zhōng,dàn yǔ xiāo xiāo shī cuì tóng。
才启洞门惊客到,苍苔先有鹤行踪。cái qǐ dòng mén jīng kè dào,cāng tái xiān yǒu hè xíng zōng。

次和尹沾麓春日过访

李之世

蜀茶花发日微矄,片片香光烂火云。shǔ chá huā fā rì wēi xūn,piàn piàn xiāng guāng làn huǒ yún。
茗酌合留山衲赏,酒筹应请丽人分。míng zhuó hé liú shān nà shǎng,jiǔ chóu yīng qǐng lì rén fēn。

次和尹沾麓春日过访

李之世

檐角银蟾透画棂,龛灯才了佛前经。yán jiǎo yín chán tòu huà líng,kān dēng cái le fú qián jīng。
宵长犹剩闲功课,共把新题写素屏。xiāo zhǎng yóu shèng xián gōng kè,gòng bǎ xīn tí xiě sù píng。