古诗词

王倩

忆旧游·题万小廉招香唤玉图

王倩

记钩帘待月,拣柳听莺,斟酌桥边。jì gōu lián dài yuè,jiǎn liǔ tīng yīng,zhēn zhuó qiáo biān。
冷落清游兴,怎无端画里,重见钗钿。lěng luò qīng yóu xīng,zěn wú duān huà lǐ,zhòng jiàn chāi diàn。
倚来六柱船窗,春水亦知怜。yǐ lái liù zhù chuán chuāng,chūn shuǐ yì zhī lián。
叹锦样韶光,销磨如此,要算神仙。tàn jǐn yàng sháo guāng,xiāo mó rú cǐ,yào suàn shén xiān。
歌声遏云住,讶花扶娇影,扇隔羞颜。gē shēng è yún zhù,yà huā fú jiāo yǐng,shàn gé xiū yán。
谁写销魂意,便忘情似我,梦也缠绵。shuí xiě xiāo hún yì,biàn wàng qíng shì wǒ,mèng yě chán mián。
尊前按拍年少,况是杜樊川。zūn qián àn pāi nián shǎo,kuàng shì dù fán chuān。
只易惹愁生,灯凉酒醒风满天。zhǐ yì rě chóu shēng,dēng liáng jiǔ xǐng fēng mǎn tiān。

高阳台

王倩

索笑拈花,怯寒避月,珊珊讶是飞仙。suǒ xiào niān huā,qiè hán bì yuè,shān shān yà shì fēi xiān。
绿鬓垂丝,知它憔悴年年。lǜ bìn chuí sī,zhī tā qiáo cuì nián nián。
漫言生小工愁甚,便无愁、瘦已堪怜。màn yán shēng xiǎo gōng chóu shén,biàn wú chóu shòu yǐ kān lián。
语凄然,为问同心,只有湘兰。yǔ qī rán,wèi wèn tóng xīn,zhǐ yǒu xiāng lán。
昨宵梦去分明见,记倦眸剪水,芳气吹烟。zuó xiāo mèng qù fēn míng jiàn,jì juàn móu jiǎn shuǐ,fāng qì chuī yān。
空谷香清,哪容蝶绕裙边。kōng gǔ xiāng qīng,nǎ róng dié rào qún biān。
几多幽怨凭谁诉,掩离骚、重整琴弦。jǐ duō yōu yuàn píng shuí sù,yǎn lí sāo zhòng zhěng qín xián。
笑人间,桃李寻常,并蒂争妍。xiào rén jiān,táo lǐ xún cháng,bìng dì zhēng yán。

留春令·自题画梅卷

王倩

雪压犹花,月斜自影,一枝谁折。xuě yā yóu huā,yuè xié zì yǐng,yī zhī shuí zhé。
梦醒罗浮,赚他翠羽,误报春消息。mèng xǐng luó fú,zhuàn tā cuì yǔ,wù bào chūn xiāo xī。
倚竹临溪风韵绝。yǐ zhú lín xī fēng yùn jué。
索笑浑相识。suǒ xiào hún xiāng shí。
美人何处,相思难寄,怕听高楼笛。měi rén hé chù,xiāng sī nán jì,pà tīng gāo lóu dí。
2312