古诗词

舒岳祥

续十虫吟

舒岳祥

虫有摇橹郎,楚楚绿衣裳。chóng yǒu yáo lǔ láng,chǔ chǔ lǜ yī shang。
怒目只自躁,奋臂倚枝长。nù mù zhǐ zì zào,fèn bì yǐ zhī zhǎng。
附桑寄螵蛸,亦入秘术方。fù sāng jì piāo shāo,yì rù mì shù fāng。
折之插屋壁,经时子穰穰。zhé zhī chā wū bì,jīng shí zi ráng ráng。
竹篱疏复密,牵牛花低昂。zhú lí shū fù mì,qiān niú huā dī áng。
迎风新意气,顾盼何昂藏。yíng fēng xīn yì qì,gù pàn hé áng cáng。
如逢大车辙,毅然亦敢当。rú féng dà chē zhé,yì rán yì gǎn dāng。
不如捕鸣蝉,脆美不尔伤。bù rú bǔ míng chán,cuì měi bù ěr shāng。

十二月二十七日病起行花下闻春禽有感

舒岳祥

昨日立春节,今晨春鸟鸣。zuó rì lì chūn jié,jīn chén chūn niǎo míng。
前峰宿苍霭,风声和且平。qián fēng sù cāng ǎi,fēng shēng hé qiě píng。
南翁病来久,起绕花枝行。nán wēng bìng lái jiǔ,qǐ rào huā zhī xíng。
花枝向人笑,婉娈感幽情。huā zhī xiàng rén xiào,wǎn luán gǎn yōu qíng。
摩挲勖小男,何时看汝成。mó sā xù xiǎo nán,hé shí kàn rǔ chéng。
童稚引我前,老至不觉惊。tóng zhì yǐn wǒ qián,lǎo zhì bù jué jīng。
艰难亦已极,须汝见休明。jiān nán yì yǐ jí,xū rǔ jiàn xiū míng。
望望替官役,不顾日月征。wàng wàng tì guān yì,bù gù rì yuè zhēng。

放言

舒岳祥

寒暑一大疟,天地一病躯。hán shǔ yī dà nüè,tiān dì yī bìng qū。
古来几寒暑,元气朘削馀。gǔ lái jǐ hán shǔ,yuán qì zuī xuē yú。
人物生其中,短小一侏儒。rén wù shēng qí zhōng,duǎn xiǎo yī zhū rú。
神农乏药草,黄帝无医书。shén nóng fá yào cǎo,huáng dì wú yī shū。
坐令豺虎横,咬嚼为膏腴。zuò lìng chái hǔ héng,yǎo jué wèi gāo yú。
顽疾久不治,脏腑生虫蛆。wán jí jiǔ bù zhì,zàng fǔ shēng chóng qū。
愿借大雷斧,磔此害物徒。yuàn jiè dà léi fǔ,zhé cǐ hài wù tú。
八荒既清廓,万古无忧虞。bā huāng jì qīng kuò,wàn gǔ wú yōu yú。

题王德渊水西稿

舒岳祥

子有婉微句,藏之平淡间。zi yǒu wǎn wēi jù,cáng zhī píng dàn jiān。
想子无愠色,熙熙好容颜。xiǎng zi wú yùn sè,xī xī hǎo róng yán。
吉人罕暴戾,详缓心自闲。jí rén hǎn bào lì,xiáng huǎn xīn zì xián。
吾知子用意,欲挽陶韦还。wú zhī zi yòng yì,yù wǎn táo wéi hái。
欲以静息竞,欲以柔镌顽。yù yǐ jìng xī jìng,yù yǐ róu juān wán。
坐使听者心,悠然和且安。zuò shǐ tīng zhě xīn,yōu rán hé qiě ān。
子来索我语,我与子无言。zi lái suǒ wǒ yǔ,wǒ yǔ zi wú yán。
评茶及品水,此事在舌端。píng chá jí pǐn shuǐ,cǐ shì zài shé duān。
还有分别否,归鸿没远天。hái yǒu fēn bié fǒu,guī hóng méi yuǎn tiān。

稻花桑花

舒岳祥

稻花花中王,桑花花中后。dào huā huā zhōng wáng,sāng huā huā zhōng hòu。
馀花皆嫔妃,以色媚左右。yú huā jiē pín fēi,yǐ sè mèi zuǒ yòu。
稻花吹早香,风露千万亩。dào huā chuī zǎo xiāng,fēng lù qiān wàn mǔ。
上以奉玉食,粢盛及醴酒。shàng yǐ fèng yù shí,zī shèng jí lǐ jiǔ。
下以饱苍生,亿兆餔其口。xià yǐ bǎo cāng shēng,yì zhào bù qí kǒu。
桑花虽无华,红葚映纤手。sāng huā suī wú huá,hóng rèn yìng xiān shǒu。
皇后首亲蚕,六宫承傅姆。huáng hòu shǒu qīn cán,liù gōng chéng fù mǔ。
天生众裸虫,无羽毛飞走。tiān shēng zhòng luǒ chóng,wú yǔ máo fēi zǒu。
匪此皆冻死,性命安得有。fěi cǐ jiē dòng sǐ,xìng mìng ān dé yǒu。
予谓二花者,斯民之父母。yǔ wèi èr huā zhě,sī mín zhī fù mǔ。
昔予赋麦花,适当来牟候。xī yǔ fù mài huā,shì dāng lái móu hòu。
未及歌二花,三花谁可后。wèi jí gē èr huā,sān huā shuí kě hòu。
请续时夏诗,以为风化首。qǐng xù shí xià shī,yǐ wèi fēng huà shǒu。

春日新浴

舒岳祥

白发美青阳,新年试新浴。bái fā měi qīng yáng,xīn nián shì xīn yù。
小窗洁而明,板阁密以燠。xiǎo chuāng jié ér míng,bǎn gé mì yǐ yù。
帘垂风绝蹊,汤暖云升屋。lián chuí fēng jué qī,tāng nuǎn yún shēng wū。
探手酌温凉,微微浇背腹。tàn shǒu zhuó wēn liáng,wēi wēi jiāo bèi fù。
上盆颒吾面,下盆濯吾足。shàng pén huì wú miàn,xià pén zhuó wú zú。
初如马释鞿,渐觉蝉蜕壳。chū rú mǎ shì jī,jiàn jué chán tuì ké。
周浃更融怡,味如书熟读。zhōu jiā gèng róng yí,wèi rú shū shú dú。
澡身当去尘,洗心当脱俗。zǎo shēn dāng qù chén,xǐ xīn dāng tuō sú。
湛然清净源,不遣生恶浊。zhàn rán qīng jìng yuán,bù qiǎn shēng è zhuó。
振衣聊出门,篝烟度修竹。zhèn yī liáo chū mén,gōu yān dù xiū zhú。

七月十七日夜玩月

舒岳祥

迟月呼不出,海气红碧嘘。chí yuè hū bù chū,hǎi qì hóng bì xū。
何人捧隋璧,上处青松疏。hé rén pěng suí bì,shàng chù qīng sōng shū。
松间著不得,飞彻万里衢。sōng jiān zhù bù dé,fēi chè wàn lǐ qú。
散作千山雪,芦花摇江湖。sàn zuò qiān shān xuě,lú huā yáo jiāng hú。
冰轮虽渐侧,老桂斫不枯。bīng lún suī jiàn cè,lǎo guì zhuó bù kū。
清光已非昨,来日更可吁。qīng guāng yǐ fēi zuó,lái rì gèng kě xū。
徘徊情所结,有酒且歌呼。pái huái qíng suǒ jié,yǒu jiǔ qiě gē hū。

借居喜杉棚成

舒岳祥

夏炎已云极,秋暑方自兹。xià yán yǐ yún jí,qiū shǔ fāng zì zī。
借居面西日,午后如烹炊。jiè jū miàn xī rì,wǔ hòu rú pēng chuī。
主人爱敬客,架杉覆青枝。zhǔ rén ài jìng kè,jià shān fù qīng zhī。
赫日辟三舍,鲜飙泛沦漪。hè rì pì sān shě,xiān biāo fàn lún yī。
高蝉亦好吟,振响流笙篪。gāo chán yì hǎo yín,zhèn xiǎng liú shēng chí。
夜静明月出,疏影复陆离。yè jìng míng yuè chū,shū yǐng fù lù lí。
攲枕寝桃竹,露坐冠笋皮。qī zhěn qǐn táo zhú,lù zuò guān sǔn pí。
凡此暑中事,施之无不宜。fán cǐ shǔ zhōng shì,shī zhī wú bù yí。
念我逃世难,过用恐祸随。niàn wǒ táo shì nán,guò yòng kǒng huò suí。
昔时半山老,畏热架条枚。xī shí bàn shān lǎo,wèi rè jià tiáo méi。
不知公相贵,清俭谅可思。bù zhī gōng xiāng guì,qīng jiǎn liàng kě sī。
我本无家客,禄尽寿有遗。wǒ běn wú jiā kè,lù jǐn shòu yǒu yí。
得此已厚忝,衔感以成诗。dé cǐ yǐ hòu tiǎn,xián gǎn yǐ chéng shī。

赠医博士范心斋

舒岳祥

疾病之所生,风寒燥湿毒。jí bìng zhī suǒ shēng,fēng hán zào shī dú。
浸淫侵脏腑,脉络起丝粟。jìn yín qīn zàng fǔ,mài luò qǐ sī sù。
有药所不攻,针砭功始录。yǒu yào suǒ bù gōng,zhēn biān gōng shǐ lù。
有如龙潜见,岩穴通隐伏。yǒu rú lóng qián jiàn,yán xué tōng yǐn fú。
又如善用兵,洞窟皆驱逐。yòu rú shàn yòng bīng,dòng kū jiē qū zhú。
毛皮与腠理,一二数可烛。máo pí yǔ còu lǐ,yī èr shù kě zhú。
刺俞已及髓,投穴不中肉。cì yú yǐ jí suǐ,tóu xué bù zhōng ròu。
春回九地底,冰崖芽众绿。chūn huí jiǔ dì dǐ,bīng yá yá zhòng lǜ。
范子故书生,于此见也独。fàn zi gù shū shēng,yú cǐ jiàn yě dú。
十年从良师,神秘卷箧椟。shí nián cóng liáng shī,shén mì juǎn qiè dú。
我疑秦卢扁,垣墙能外瞩。wǒ yí qín lú biǎn,yuán qiáng néng wài zhǔ。
又疑华佗子,披脏先剖腹。yòu yí huá tuó zi,pī zàng xiān pōu fù。
范生何大奇,方书可无读。fàn shēng hé dà qí,fāng shū kě wú dú。
我老目已昏,烦君为濯涤。wǒ lǎo mù yǐ hūn,fán jūn wèi zhuó dí。
更阅十年书,细字蝇头黑。gèng yuè shí nián shū,xì zì yíng tóu hēi。
与子作佳传,当与太史续。yǔ zi zuò jiā chuán,dāng yǔ tài shǐ xù。

幽疥

舒岳祥

性不耐喧聒,况遭疥痒牵。xìng bù nài xuān guā,kuàng zāo jiè yǎng qiān。
此物有朋党,一搔千窍连。cǐ wù yǒu péng dǎng,yī sāo qiān qiào lián。
幽阴及肘股,烂漫罗胁肩。yōu yīn jí zhǒu gǔ,làn màn luó xié jiān。
城狐及社鼠,不如汝穴坚。chéng hú jí shè shǔ,bù rú rǔ xué jiān。
蚁虱犹外患,尔独腠理穿。yǐ shī yóu wài huàn,ěr dú còu lǐ chuān。
百药既不醒,取说聊自完。bǎi yào jì bù xǐng,qǔ shuō liáo zì wán。
闲邪自检束,敛容如见贤。xián xié zì jiǎn shù,liǎn róng rú jiàn xián。
彼亦畏天理,亦有负其顽。bǐ yì wèi tiān lǐ,yì yǒu fù qí wán。
既不废谈笑,亦不妨食眠。jì bù fèi tán xiào,yì bù fáng shí mián。
万事贵隐忍,此方老子传。wàn shì guì yǐn rěn,cǐ fāng lǎo zi chuán。

将别棠溪遗仲素季厚昆仲

舒岳祥

新交胜旧交,生别犹死别。xīn jiāo shèng jiù jiāo,shēng bié yóu sǐ bié。
饥魂散欲飞,愁肠郁以结。jī hún sàn yù fēi,chóu cháng yù yǐ jié。
去住诚两难,主客新握别。qù zhù chéng liǎng nán,zhǔ kè xīn wò bié。
家山杳何许,千丈高巀嶭。jiā shān yǎo hé xǔ,qiān zhàng gāo jié niè。
试登黄甘望,百里见积雪。shì dēng huáng gān wàng,bǎi lǐ jiàn jī xuě。
我甔无储粟,我箧无重褐。wǒ dān wú chǔ sù,wǒ qiè wú zhòng hè。
妻孥幸团栾,忘此饥与渴。qī nú xìng tuán luán,wàng cǐ jī yǔ kě。
倚君为大厦,顾我颜色悦。yǐ jūn wèi dà shà,gù wǒ yán sè yuè。
无家未易归,无产难久歇。wú jiā wèi yì guī,wú chǎn nán jiǔ xiē。
乡校著我名,免在编氓列。xiāng xiào zhù wǒ míng,miǎn zài biān máng liè。
麦田望有秋,桑叶行可掇。mài tián wàng yǒu qiū,sāng yè xíng kě duō。
贳赀延馀年,空囊谁负窃。shì zī yán yú nián,kōng náng shuí fù qiè。
不敢久累君,去去春二月。bù gǎn jiǔ lèi jūn,qù qù chūn èr yuè。
为我谢王戴,徽音无断绝。wèi wǒ xiè wáng dài,huī yīn wú duàn jué。

食莲有感戏为古兴新体

舒岳祥

青蘋先知秋,调遣入窗几。qīng píng xiān zhī qiū,diào qiǎn rù chuāng jǐ。
荷花如六郎,一笑忽堕水。hé huā rú liù láng,yī xiào hū duò shuǐ。
美人坐生愁,揽衣中夜起。měi rén zuò shēng chóu,lǎn yī zhōng yè qǐ。
繁华难久持,零落自兹始。fán huá nán jiǔ chí,líng luò zì zī shǐ。
所思在远道,千里复万里。suǒ sī zài yuǎn dào,qiān lǐ fù wàn lǐ。
何处无芙蕖,秋江总相似。hé chù wú fú qú,qiū jiāng zǒng xiāng shì。
折取莲蓬看,蜜房缀蜂子。zhé qǔ lián péng kàn,mì fáng zhuì fēng zi。
青茧初脱衣,瑶轸中含髓。qīng jiǎn chū tuō yī,yáo zhěn zhōng hán suǐ。
食莲须食心,心中苦如此。shí lián xū shí xīn,xīn zhōng kǔ rú cǐ。

寇攘之馀谷五斗才易一鸡衰老多病资血味以为养求之弗可得畜二母鸡自春抱育至夏百翼不减子美生理喜而有作

舒岳祥

昔有尸乡翁,养鸡盖阡陌。xī yǒu shī xiāng wēng,yǎng jī gài qiān mò。
累财千馀万,积微利自博。lèi cái qiān yú wàn,jī wēi lì zì bó。
子美居瀼西,此物尚百翮。zi měi jū ráng xī,cǐ wù shàng bǎi hé。
作诗戒宗文,墙东树笼栅。zuò shī jiè zōng wén,qiáng dōng shù lóng zhà。
我今山居中,生理苦迫窄。wǒ jīn shān jū zhōng,shēng lǐ kǔ pò zhǎi。
衰年资食治,时有不速客。shuāi nián zī shí zhì,shí yǒu bù sù kè。
海鱼不常储,溪蟹碎难擘。hǎi yú bù cháng chǔ,xī xiè suì nán bāi。
颇欲效两翁,字鸡供口食。pǒ yù xiào liǎng wēng,zì jī gōng kǒu shí。
买得双伏雌,领以一赤帻。mǎi dé shuāng fú cí,lǐng yǐ yī chì zé。
户外听约束,安能污案席。hù wài tīng yuē shù,ān néng wū àn xí。
剖坼五十卵,引哺渐开拆。pōu chè wǔ shí luǎn,yǐn bǔ jiàn kāi chāi。
从兹日生生,向秋益繁息。cóng zī rì shēng shēng,xiàng qiū yì fán xī。
麦云行刈黄,可得二十石。mài yún xíng yì huáng,kě dé èr shí shí。
已知饼臛具,不假天边翼。yǐ zhī bǐng huò jù,bù jiǎ tiān biān yì。
窃笑茅季伟,割烹惟一只。qiè xiào máo jì wěi,gē pēng wéi yī zhǐ。
奉亲不及宾,资生拙无策。fèng qīn bù jí bīn,zī shēng zhuō wú cè。

古思二首

舒岳祥

耿耿不可忍,相思在东北。gěng gěng bù kě rěn,xiāng sī zài dōng běi。
花月以为姿,风露以为食。huā yuè yǐ wèi zī,fēng lù yǐ wèi shí。
取我虞氏琴,一弹三叹息。qǔ wǒ yú shì qín,yī dàn sān tàn xī。
泠然不可寻,变为湘江瑟。líng rán bù kě xún,biàn wèi xiāng jiāng sè。
湘江深复深,哀哀泪千尺。xiāng jiāng shēn fù shēn,āi āi lèi qiān chǐ。

古思二首

舒岳祥

饥饿未必死,甘腴能杀人。jī è wèi bì sǐ,gān yú néng shā rén。
憔悴未必殒,逸乐能丧身。qiáo cuì wèi bì yǔn,yì lè néng sàng shēn。
所以岩谷槁,以俭全其真。suǒ yǐ yán gǔ gǎo,yǐ jiǎn quán qí zhēn。
秉耒自耕野,腰斧躬采薪。bǐng lěi zì gēng yě,yāo fǔ gōng cǎi xīn。
亦复诵书史,自负亨经纶。yì fù sòng shū shǐ,zì fù hēng jīng lún。
兵寇幸无恙,委蛇保天民。bīng kòu xìng wú yàng,wěi shé bǎo tiān mín。

瞩物

舒岳祥

灼灼日及华,朝荣夕已坠。zhuó zhuó rì jí huá,cháo róng xī yǐ zhuì。
牵牛泫碧露,见晛歘憔悴。qiān niú xuàn bì lù,jiàn xiàn chuā qiáo cuì。
拒霜舒晓红,惟愁夕阴至。jù shuāng shū xiǎo hóng,wéi chóu xī yīn zhì。
蜻蛚庇其根,亦复多愁思。qīng liè bì qí gēn,yì fù duō chóu sī。
容色岂不佳,浮脆何足贵。róng sè qǐ bù jiā,fú cuì hé zú guì。
念此令人嗟,百年何流驶。niàn cǐ lìng rén jiē,bǎi nián hé liú shǐ。
所以靖节翁,把菊有深意。suǒ yǐ jìng jié wēng,bǎ jú yǒu shēn yì。

过字韵诗辱诸友联和方营度枯鄙以酬厚意偶报北兵自瓯闽回驱男女牛羊万计入蛟湖深畯出独山屯尚义由童公岭以北三日夜不休闻之惊心遂成阁笔是月十四夜对月感涕遂即前韵以纪时事奉呈诸友

舒岳祥

麦倒桑折枝,山外花门过。mài dào sāng zhé zhī,shān wài huā mén guò。
牛亡主不归,妇去蚕未卧。niú wáng zhǔ bù guī,fù qù cán wèi wò。
在者哭空村,吞声谁敢大。zài zhě kū kōng cūn,tūn shēng shuí gǎn dà。
盲晖隐空崖,惊尘飞暗堁。máng huī yǐn kōng yá,jīng chén fēi àn kè。
川逝痛陵迁,春深悲国破。chuān shì tòng líng qiān,chūn shēn bēi guó pò。
可惜此良宵,月轮升紫磨。kě xī cǐ liáng xiāo,yuè lún shēng zǐ mó。

十六夜月色佳甚对酒效乐天体招酒伴赏月

舒岳祥

八月十六夜,清凉明月天。bā yuè shí liù yè,qīng liáng míng yuè tiān。
新酒虽未熟,陈酒喜未干。xīn jiǔ suī wèi shú,chén jiǔ xǐ wèi gàn。
早稻有馀饭,轻衫未为寒。zǎo dào yǒu yú fàn,qīng shān wèi wèi hán。
傍人见我醉,胸中故朗然。bàng rén jiàn wǒ zuì,xiōng zhōng gù lǎng rán。
有诗不自作,但咏古人篇。yǒu shī bù zì zuò,dàn yǒng gǔ rén piān。
唤取故山甫,醉即对床眠。huàn qǔ gù shān fǔ,zuì jí duì chuáng mián。

九月十四日夜枕不寐起视明月清寒著人泠然有欲仙之意

舒岳祥

笋冠枕清泠,胡床坐空阔。sǔn guān zhěn qīng líng,hú chuáng zuò kōng kuò。
鲜飙飞早霜,活水漾明月。xiān biāo fēi zǎo shuāng,huó shuǐ yàng míng yuè。
神游十丈莲,仰卧恣天阅。shén yóu shí zhàng lián,yǎng wò zì tiān yuè。
挽取河东流,黑我头上雪。wǎn qǔ hé dōng liú,hēi wǒ tóu shàng xuě。
泥丸吐神光,陟降在金阙。ní wán tǔ shén guāng,zhì jiàng zài jīn quē。
湛然大圆镜,一悟万想灭。zhàn rán dà yuán jìng,yī wù wàn xiǎng miè。

闻鸠有作喜为晴兆也是日开霁又喜其占之有验再赋之以贻达善季辨天色难保惟快作诗为应耳

舒岳祥

雨久成淫昏,新晴如改过。yǔ jiǔ chéng yín hūn,xīn qíng rú gǎi guò。
渐向东皋耕,还思北窗卧。jiàn xiàng dōng gāo gēng,hái sī běi chuāng wò。
昏眼喜天晴,观书惊字大。hūn yǎn xǐ tiān qíng,guān shū jīng zì dà。
流泉无淈泥,轻风不扬堁。liú quán wú gǔ ní,qīng fēng bù yáng kè。
归途未须忙,差谷聊避破。guī tú wèi xū máng,chà gǔ liáo bì pò。
小园迟能来,早茶看落磨。xiǎo yuán chí néng lái,zǎo chá kàn luò mó。