诗
古诗词
品读经典 · 传承文明
诗词
作者
名句
古籍
搜索
许安仁
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
植竹吏隐堂后因题
宋
:
许安仁
斸破中庭一亩苔,主人发白手亲栽。
zhǔ pò zhōng tíng yī mǔ tái,zhǔ rén fā bái shǒu qīn zāi。
即今谁识清真节,须向三冬雪后来。
jí jīn shuí shí qīng zhēn jié,xū xiàng sān dōng xuě hòu lái。
✨
AI 赏析
植竹吏隐堂后因题
宋
:
许安仁
珍重劳君慰远游,繁声疏影一堂秋。
zhēn zhòng láo jūn wèi yuǎn yóu,fán shēng shū yǐng yī táng qiū。
主人看即官期满,分付风烟与子猷。
zhǔ rén kàn jí guān qī mǎn,fēn fù fēng yān yǔ zi yóu。
✨
AI 赏析
和御制宫词
宋
:
许安仁
轻寒惨惨透衾罗,玉箭铜壶漏水多。
qīng hán cǎn cǎn tòu qīn luó,yù jiàn tóng hú lòu shuǐ duō。
常是未明供御服,梦回频问夜如何。
cháng shì wèi míng gōng yù fú,mèng huí pín wèn yè rú hé。
✨
AI 赏析
题善山院
宋
:
许安仁
瓦炉柏子袅残烟,午梦醒时一畅然。
wǎ lú bǎi zi niǎo cán yān,wǔ mèng xǐng shí yī chàng rán。
不悟功名负终老,荒山饥走又三年。
bù wù gōng míng fù zhōng lǎo,huāng shān jī zǒu yòu sān nián。
✨
AI 赏析
梦中作
宋
:
许安仁
山色浓如滴,湖光平如席。
shān sè nóng rú dī,hú guāng píng rú xí。
风月不相识,相逢便相得。
fēng yuè bù xiāng shí,xiāng féng biàn xiāng dé。
✨
AI 赏析