古诗词

艾人

王寂

野艾乘时加束缚,奋髯嚼齿似能神。yě ài chéng shí jiā shù fù,fèn rán jué chǐ shì néng shén。 偶然抬举在高处,白眼难堪不视人。ǒu rán tái jǔ zài gāo chù,bái yǎn nán kān bù shì rén。

万春节宴罢述怀

王寂

去岁宫花插满头,玉阶端笏觐珠旒。qù suì gōng huā chā mǎn tóu,yù jiē duān hù jìn zhū liú。 如今沦落江淮上,始觉衰残两鬓秋。rú jīn lún luò jiāng huái shàng,shǐ jué shuāi cán liǎng bìn qiū。

和黄山谷读杨妃外传五首

王寂

兄弟渐疏花萼梦,君王贪醉上阳春。xiōng dì jiàn shū huā è mèng,jūn wáng tān zuì shàng yáng chūn。 却将妃子比飞燕,何物谪仙能屈人。què jiāng fēi zi bǐ fēi yàn,hé wù zhé xiān néng qū rén。

和黄山谷读杨妃外传五首

王寂

姚宋云亡言路塞,虢秦徼宠祸机深。yáo sòng yún wáng yán lù sāi,guó qín jiǎo chǒng huò jī shēn。 平时笑指胡奴腹,信道是中惟赤心。píng shí xiào zhǐ hú nú fù,xìn dào shì zhōng wéi chì xīn。

和黄山谷读杨妃外传五首

王寂

金步摇低云髻堕,瑞龙香散野风吹。jīn bù yáo dī yún jì duò,ruì lóng xiāng sàn yě fēng chuī。 岭南驿传来何暮,趁得新坟荐荔枝。lǐng nán yì chuán lái hé mù,chèn dé xīn fén jiàn lì zhī。

和黄山谷读杨妃外传五首

王寂

环子竟逢山下鬼,老翁空叹木牵丝。huán zi jìng féng shān xià guǐ,lǎo wēng kōng tàn mù qiān sī。 年年牛女相逢夕,记得凭肩私语时。nián nián niú nǚ xiāng féng xī,jì dé píng jiān sī yǔ shí。

和黄山谷读杨妃外传五首

王寂

飞雁秋风汾水上,淋铃夜雨蜀山前。fēi yàn qiū fēng fén shuǐ shàng,lín líng yè yǔ shǔ shān qián。 此时一念无料理,阿暪何由双鬓玄。cǐ shí yī niàn wú liào lǐ,ā mèn hé yóu shuāng bìn xuán。

附寄陈州陈显祖

王寂

若到睢阳话汝阳,故人应也问行藏。ruò dào suī yáng huà rǔ yáng,gù rén yīng yě wèn xíng cáng。 但言甚矣吾衰矣,三友轩中作退堂。dàn yán shén yǐ wú shuāi yǐ,sān yǒu xuān zhōng zuò tuì táng。

宿锦州广济寺僧房卧屏一幅画一纶巾羽服隐几胡床命短童汲水浇花若有所待者相望一翁桶帽凉衫倚杖于溪桥之上意其眷恋风景而缓其行也乃赋二首

王寂

垂柳阴阴昼日长,野人无事自清凉。chuí liǔ yīn yīn zhòu rì zhǎng,yě rén wú shì zì qīng liáng。 只应冷笑黄尘里,为米痴儿有底忙。zhǐ yīng lěng xiào huáng chén lǐ,wèi mǐ chī ér yǒu dǐ máng。

宿锦州广济寺僧房卧屏一幅画一纶巾羽服隐几胡床命短童汲水浇花若有所待者相望一翁桶帽凉衫倚杖于溪桥之上意其眷恋风景而缓其行也乃赋二首

王寂

溪桥泉石想佳哉,欲去迟迟首重回。xī qiáo quán shí xiǎng jiā zāi,yù qù chí chí shǒu zhòng huí。 不道西庄闲处士,胡床虚左待君来。bù dào xī zhuāng xián chù shì,hú chuáng xū zuǒ dài jūn lái。

渡辽

王寂

我家河朔望咸平,飞鸟犹须半月程。wǒ jiā hé shuò wàng xián píng,fēi niǎo yóu xū bàn yuè chéng。 尽道辽阳天样远,渡辽何况更东行。jǐn dào liáo yáng tiān yàng yuǎn,dù liáo hé kuàng gèng dōng xíng。

题张子正运使所藏杨德懋山居老闲图仍次元韵四首

王寂

山崦人家落照闲,笑携儿辈语柴关。shān yān rén jiā luò zhào xián,xiào xié ér bèi yǔ chái guān。 应怜乌帽红尘客,有底功名不肯闲。yīng lián wū mào hóng chén kè,yǒu dǐ gōng míng bù kěn xián。

题张子正运使所藏杨德懋山居老闲图仍次元韵四首

王寂

竹屋松窗水石闲,野人门户不曾关。zhú wū sōng chuāng shuǐ shí xián,yě rén mén hù bù céng guān。 官租了却迎神罢,社酒鸡豚日日闲。guān zū le què yíng shén bà,shè jiǔ jī tún rì rì xián。

题张子正运使所藏杨德懋山居老闲图仍次元韵四首

王寂

世路风波俯仰闲,趑趄行恐堕机关。shì lù fēng bō fǔ yǎng xián,zī jū xíng kǒng duò jī guān。 岂知野鹿便丰草,金络从渠十二闲。qǐ zhī yě lù biàn fēng cǎo,jīn luò cóng qú shí èr xián。

题张子正运使所藏杨德懋山居老闲图仍次元韵四首

王寂

张侯诗敏落黄闲,杨丈规摹逼老关。zhāng hóu shī mǐn luò huáng xián,yáng zhàng guī mó bī lǎo guān。 二妙通灵恐仙去,夜窗风雨要防闲。èr miào tōng líng kǒng xiān qù,yè chuāng fēng yǔ yào fáng xián。

朝歌城

王寂

独夫亡国固宜哉,不省鸡声是祸胎。dú fū wáng guó gù yí zāi,bù shěng jī shēng shì huò tāi。 辛苦朝歌城下土,暂成宫殿却成灰。xīn kǔ cháo gē chéng xià tǔ,zàn chéng gōng diàn què chéng huī。

铜雀台

王寂

铜雀台荒桑柘围,老瞒曾醉柘黄衣。tóng què tái huāng sāng zhè wéi,lǎo mán céng zuì zhè huáng yī。 锡花片瓦将安用,留与诗人写是非。xī huā piàn wǎ jiāng ān yòng,liú yǔ shī rén xiě shì fēi。

题画四首渭州

王寂

相如游倦弄琴心,帘下文君便赏音。xiāng rú yóu juàn nòng qín xīn,lián xià wén jūn biàn shǎng yīn。 犊鼻当年卜偕老,不防终有白头吟。dú bí dāng nián bo xié lǎo,bù fáng zhōng yǒu bái tóu yín。

题画四首渭州

王寂

徐郎生别一酸辛,破镜还将泪粉匀。xú láng shēng bié yī suān xīn,pò jìng hái jiāng lèi fěn yún。 纵使三年不言笑,只今学得息夫人。zòng shǐ sān nián bù yán xiào,zhǐ jīn xué dé xī fū rén。

题画四首渭州

王寂

深知岁不利西行,郑六其如誓死生。shēn zhī suì bù lì xī xíng,zhèng liù qí rú shì sǐ shēng。 异类犹能保终始,秦楼风月却无情。yì lèi yóu néng bǎo zhōng shǐ,qín lóu fēng yuè què wú qíng。