古诗词

读晚唐诗有感

王义山

学诗莫学晚唐诗,学得晚唐非盛时。xué shī mò xué wǎn táng shī,xué dé wǎn táng fēi shèng shí。 愿把凫鹥和既醉,翻腾韵语作今诗。yuàn bǎ fú yī hé jì zuì,fān téng yùn yǔ zuò jīn shī。

题严子陵钓台

王义山

吹起炎刘已冷灰,先生功不上云台。chuī qǐ yán liú yǐ lěng huī,xiān shēng gōng bù shàng yún tái。 当初同学还何事,毕竟曾经讲较来。dāng chū tóng xué hái hé shì,bì jìng céng jīng jiǎng jiào lái。

赠丁道士游浙

王义山

毕竟前身是令威,昂藏鹤样更能诗。bì jìng qián shēn shì lìng wēi,áng cáng hè yàng gèng néng shī。 此行游遍江湖了,来访逋仙又一奇。cǐ xíng yóu biàn jiāng hú le,lái fǎng bū xiān yòu yī qí。

梅梢上雪

王义山

六出霏霏过小帘,梅梢著处似沾粘。liù chū fēi fēi guò xiǎo lián,méi shāo zhù chù shì zhān zhān。 天工底事巧装点,只为花疏特故添。tiān gōng dǐ shì qiǎo zhuāng diǎn,zhǐ wèi huā shū tè gù tiān。

谒申屠御史

王义山

向来汉相肃朝纲,建武中兴又说刚。xiàng lái hàn xiāng sù cháo gāng,jiàn wǔ zhōng xīng yòu shuō gāng。 等是当年名御史,到今百世又流芳。děng shì dāng nián míng yù shǐ,dào jīn bǎi shì yòu liú fāng。

谒申屠御史

王义山

云渺梁砀山水深,千年标致杳难寻。yún miǎo liáng dàng shān shuǐ shēn,qiān nián biāo zhì yǎo nán xún。 只今来伴东湖月,惟有沙鸥识此心。zhǐ jīn lái bàn dōng hú yuè,wéi yǒu shā ōu shí cǐ xīn。

谒申屠御史

王义山

褰帷问俗驻洪都,听得舆人夹道呼。qiān wéi wèn sú zhù hóng dōu,tīng dé yú rén jiā dào hū。 好事被君都做了,个般风力自前无。hǎo shì bèi jūn dōu zuò le,gè bān fēng lì zì qián wú。

申屠御史袖诗来访和韵以谢

王义山

曾侍鹓行步赤墀,入山正为怕人知。céng shì yuān xíng bù chì chí,rù shān zhèng wèi pà rén zhī。 自惭不直百金伎,空有囊中药不龟。zì cán bù zhí bǎi jīn jì,kōng yǒu náng zhōng yào bù guī。

申屠御史袖诗来访和韵以谢

王义山

满前舞鳝杂号狸,揽辔澄清众所期。mǎn qián wǔ shàn zá hào lí,lǎn pèi chéng qīng zhòng suǒ qī。 今日忠良方得路,愿歌守道四贤诗。jīn rì zhōng liáng fāng dé lù,yuàn gē shǒu dào sì xián shī。

申屠御史袖诗来访和韵以谢

王义山

云卿曾屈帅垣尊,讵谓如今古道存。yún qīng céng qū shuài yuán zūn,jù wèi rú jīn gǔ dào cún。 骢马行行人且避,如何容易到山村。cōng mǎ xíng xíng rén qiě bì,rú hé róng yì dào shān cūn。

挽平轩王府判

王义山

儿女来前痛别离,遗言埋骨用深衣。ér nǚ lái qián tòng bié lí,yí yán mái gǔ yòng shēn yī。 当家曾把僧衣葬,谁识平生此意微。dāng jiā céng bǎ sēng yī zàng,shuí shí píng shēng cǐ yì wēi。

挽平轩王府判

王义山

犹记琼林锡宴时,平轩折得好花归。yóu jì qióng lín xī yàn shí,píng xuān zhé dé hǎo huā guī。 而今花与人何在,日暮江东云自飞。ér jīn huā yǔ rén hé zài,rì mù jiāng dōng yún zì fēi。

月岩

王义山

岩中一个月胚胎,知是谁将斧凿开。yán zhōng yī gè yuè pēi tāi,zhī shì shuí jiāng fǔ záo kāi。 一夜六丁将帝敕,驾空推起上天来。yī yè liù dīng jiāng dì chì,jià kōng tuī qǐ shàng tiān lái。

丫头岩

王义山

露出佳人半面看,晓鬟梳起碧云团。lù chū jiā rén bàn miàn kàn,xiǎo huán shū qǐ bì yún tuán。 路傍老尽几春色,犹学丫头不顶冠。lù bàng lǎo jǐn jǐ chūn sè,yóu xué yā tóu bù dǐng guān。

题袁州邵录三老图

王义山

堂前活现老人星,两个齐眉作寿朋。táng qián huó xiàn lǎo rén xīng,liǎng gè qí méi zuò shòu péng。 更有膝边儿戏彩,此身都及见云仍。gèng yǒu xī biān ér xì cǎi,cǐ shēn dōu jí jiàn yún réng。

题袁州邵录三老图

王义山

不夸九老写成图,要似一家三老无。bù kuā jiǔ lǎo xiě chéng tú,yào shì yī jiā sān lǎo wú。 满把寿觞拚一醉,父前母后子来扶。mǎn bǎ shòu shāng pàn yī zuì,fù qián mǔ hòu zi lái fú。

题韶州李同知百泉漱雪吟卷

王义山

癖到膏肓药不医,把泉煮石炼成诗。pǐ dào gāo huāng yào bù yī,bǎ quán zhǔ shí liàn chéng shī。 齿根更着雪来嚼,吟过梅关又一奇。chǐ gēn gèng zhe xuě lái jué,yín guò méi guān yòu yī qí。

题韶州李同知百泉漱雪吟卷

王义山

奉命来宣古曲江,春回画戟昼凝香。fèng mìng lái xuān gǔ qū jiāng,chūn huí huà jǐ zhòu níng xiāng。 使君吟到苏州意,愿睹斯民一日康。shǐ jūn yín dào sū zhōu yì,yuàn dǔ sī mín yī rì kāng。

送升甫归九江

王义山

云无心出未为非,鸟倦方还毋乃迟。yún wú xīn chū wèi wèi fēi,niǎo juàn fāng hái wú nǎi chí。 只为当初欠归早,教人枉费和陶诗。zhǐ wèi dāng chū qiàn guī zǎo,jiào rén wǎng fèi hé táo shī。

送升甫归九江

王义山

猿鹤才闻归去来,便呼僮仆扫柴扉。yuán hè cái wén guī qù lái,biàn hū tóng pū sǎo chái fēi。 如何出市见车马,惹起他心悔著归。rú hé chū shì jiàn chē mǎ,rě qǐ tā xīn huǐ zhù guī。