品读经典 · 传承文明

八月十一夜直省中

甘立

凉风生广除,白露坠斜汉。liáng fēng shēng guǎng chú,bái lù zhuì xié hàn。 沈沈夜气集,皎皎月光烂。shěn shěn yè qì jí,jiǎo jiǎo yuè guāng làn。 门深棨戟严,庭寂兵吏散。mén shēn qǐ jǐ yán,tíng jì bīng lì sàn。 柝鸣栖雀起,阶湿吟蛩乱。tuò míng qī què qǐ,jiē shī yín qióng luàn。 徘徊久不寐,感慨辄兴叹。pái huái jiǔ bù mèi,gǎn kǎi zhé xīng tàn。 非才直承明,弱冠弄柔翰。fēi cái zhí chéng míng,ruò guān nòng róu hàn。 遭逢愧终贾,漂泊类王粲。zāo féng kuì zhōng jiǎ,piāo pō lèi wáng càn。 名臣镇大藩,从事乏良算。míng chén zhèn dà fān,cóng shì fá liáng suàn。

寄题湖口方氏木斋

甘立

云林生晓阴,露叶表秋净。yún lín shēng xiǎo yīn,lù yè biǎo qiū jìng。 天清鹤能高,风急蝉更竞。tiān qīng hè néng gāo,fēng jí chán gèng jìng。 果落忽疑雨,交柯转成暝。guǒ luò hū yí yǔ,jiāo kē zhuǎn chéng míng。 龙影翻研池,翠羽窥水镜。lóng yǐng fān yán chí,cuì yǔ kuī shuǐ jìng。 幽人此优游,读书了深性。yōu rén cǐ yōu yóu,dú shū le shēn xìng。

送张文焕安定山长

甘立

春水生霅溪,轻舠去容与。chūn shuǐ shēng zhà xī,qīng dāo qù róng yǔ。 东风吹白蘋,晴烟散芳渚。dōng fēng chuī bái píng,qíng yān sàn fāng zhǔ。 飞花著离筵,翔鸥逐柔橹。fēi huā zhù lí yán,xiáng ōu zhú róu lǔ。 酒阑意弥深,别至惨无语。jiǔ lán yì mí shēn,bié zhì cǎn wú yǔ。 缅彼嘉树林,之人事笾俎。miǎn bǐ jiā shù lín,zhī rén shì biān zǔ。 所望崇德业,前修有遗绪。suǒ wàng chóng dé yè,qián xiū yǒu yí xù。

晚出西掖同柯博士赋

甘立

薄暮出重闉,逶迟望双阙。báo mù chū zhòng yīn,wēi chí wàng shuāng quē。 辇路犹轻尘,上林已初月。niǎn lù yóu qīng chén,shàng lín yǐ chū yuè。 悠悠文书静,去去车马绝。yōu yōu wén shū jìng,qù qù chē mǎ jué。 小草惭长松,承恩总无别。xiǎo cǎo cán zhǎng sōng,chéng ēn zǒng wú bié。

送客赋得城上乌

甘立

月落城上楼,乌啼楼上头。yuè luò chéng shàng lóu,wū tí lóu shàng tóu。 一啼海色动,再啼朝景浮。yī tí hǎi sè dòng,zài tí cháo jǐng fú。 马鸣黄金勒,霜满翠羽裘。mǎ míng huáng jīn lēi,shuāng mǎn cuì yǔ qiú。 乌啼在故处,人生多去留。wū tí zài gù chù,rén shēng duō qù liú。

琼林台为薛玄卿赋

甘立

西山有崇台,上与云气通。xī shān yǒu chóng tái,shàng yǔ yún qì tōng。 仙人紫霞佩,导以双青童。xiān rén zǐ xiá pèi,dǎo yǐ shuāng qīng tóng。 逍遥琪树林,盘礴瑶华宫。xiāo yáo qí shù lín,pán bó yáo huá gōng。 积石象玄圃,连岑搆空同。jī shí xiàng xuán pǔ,lián cén gòu kōng tóng。 纚纚驻朝景,泠泠度天风。lí lí zhù cháo jǐng,líng líng dù tiān fēng。 丹凤刷仪羽,绛节飘曈昽。dān fèng shuā yí yǔ,jiàng jié piāo tóng lóng。 矫首不可及,灭没凌飞鸿。jiǎo shǒu bù kě jí,miè méi líng fēi hóng。 愿言授灵药,与世无终穷。yuàn yán shòu líng yào,yǔ shì wú zhōng qióng。

送方叔高赋得长安道

甘立

灞陵桥上秋风早,行人晓出长安道。bà líng qiáo shàng qiū fēng zǎo,xíng rén xiǎo chū zhǎng ān dào。 长安城头乌正啼,长安陌上闻朝鸡。zhǎng ān chéng tóu wū zhèng tí,zhǎng ān mò shàng wén cháo jī。 征车遥遥行复止,征马萧萧鸣不已。zhēng chē yáo yáo xíng fù zhǐ,zhēng mǎ xiāo xiāo míng bù yǐ。 将军年少美且都,黄金箭镞雕玉弧。jiāng jūn nián shǎo měi qiě dōu,huáng jīn jiàn zú diāo yù hú。 未央前殿进书罢,诸生拜官辞石渠。wèi yāng qián diàn jìn shū bà,zhū shēng bài guān cí shí qú。 将军归去亦草草,长安道边人羡好。jiāng jūn guī qù yì cǎo cǎo,zhǎng ān dào biān rén xiàn hǎo。 莫怜贾谊谪长沙,不见冯唐禁中老。mò lián jiǎ yì zhé zhǎng shā,bù jiàn féng táng jìn zhōng lǎo。

题蕉叶诗二首

羽客

午夜君山玩月回,西邻小圃碧莲开。wǔ yè jūn shān wán yuè huí,xī lín xiǎo pǔ bì lián kāi。 天风香雾苍华冷,名籍因由问汝来。tiān fēng xiāng wù cāng huá lěng,míng jí yīn yóu wèn rǔ lái。

题蕉叶诗二首

羽客

白雪红铅立圣胎,美金花要十分开。bái xuě hóng qiān lì shèng tāi,měi jīn huā yào shí fēn kāi。 好同子往瀛洲看,云在青霄鹤未来。hǎo tóng zi wǎng yíng zhōu kàn,yún zài qīng xiāo hè wèi lái。

遗直轩诗

辛钧

一家兄弟两诗仙,同在蛮邦岂偶然。yī jiā xiōng dì liǎng shī xiān,tóng zài mán bāng qǐ ǒu rán。 今日开轩见遗像,当时美政亦相联。jīn rì kāi xuān jiàn yí xiàng,dāng shí měi zhèng yì xiāng lián。

绿窗诗十八首

孙蕙兰

窗里人初起,窗前柳正娇。chuāng lǐ rén chū qǐ,chuāng qián liǔ zhèng jiāo。 卷帘冲落絮,开镜见垂条。juǎn lián chōng luò xù,kāi jìng jiàn chuí tiáo。 坐对分金线,行防拂翠翘。zuò duì fēn jīn xiàn,xíng fáng fú cuì qiào。 流莺空巧语,倦听不须调。liú yīng kōng qiǎo yǔ,juàn tīng bù xū diào。

绿窗诗十八首

孙蕙兰

小阁烹香茗,疏帘下玉钩。xiǎo gé pēng xiāng míng,shū lián xià yù gōu。 灯光翻出鼎,钗影倒沈瓯。dēng guāng fān chū dǐng,chāi yǐng dào shěn ōu。 婢捧消春困,亲尝散莫愁。bì pěng xiāo chūn kùn,qīn cháng sàn mò chóu。 吟诗因坐久,月转晚妆楼。yín shī yīn zuò jiǔ,yuè zhuǎn wǎn zhuāng lóu。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

灯前催晓妆,把酒向高堂。dēng qián cuī xiǎo zhuāng,bǎ jiǔ xiàng gāo táng。 但愿梅花月,年年映寿觞。dàn yuàn méi huā yuè,nián nián yìng shòu shāng。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

采阁闭朝寒,妆成拟问安。cǎi gé bì cháo hán,zhuāng chéng nǐ wèn ān。 忽闻春雪下,唤婢卷帘看。hū wén chūn xuě xià,huàn bì juǎn lián kàn。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

粲粲梅花树,盈盈似玉人。càn càn méi huā shù,yíng yíng shì yù rén。 甘心对冰雪,不爱艳阳春。gān xīn duì bīng xuě,bù ài yàn yáng chūn。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

小小春罗扇,团团秋月生。xiǎo xiǎo chūn luó shàn,tuán tuán qiū yuè shēng。 蟠桃花树里,绣得董双成。pán táo huā shù lǐ,xiù dé dǒng shuāng chéng。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

自拂双眉黛,何曾惯得愁。zì fú shuāng méi dài,hé céng guàn dé chóu。 若教如翠柳,便恐不禁秋。ruò jiào rú cuì liǔ,biàn kǒng bù jìn qiū。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

楼前杨柳发青枝,楼下春寒病起时。lóu qián yáng liǔ fā qīng zhī,lóu xià chūn hán bìng qǐ shí。 独坐小窗无气力,隔帘风乱海棠丝。dú zuò xiǎo chuāng wú qì lì,gé lián fēng luàn hǎi táng sī。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

绿窗寂寞掩残春,绣得罗衣懒上身。lǜ chuāng jì mò yǎn cán chūn,xiù dé luó yī lǎn shàng shēn。 昨日翠帷新病起,满帘飞絮正愁人。zuó rì cuì wéi xīn bìng qǐ,mǎn lián fēi xù zhèng chóu rén。

绿窗诗十八首其三

孙蕙兰

小妹方才习《孝经》,可怜娇怯性偏灵。xiǎo mèi fāng cái xí xiào jīng,kě lián jiāo qiè xìng piān líng。 自寻《女诫》窗前读,嗔道家人不与听。zì xún nǚ jiè chuāng qián dú,chēn dào jiā rén bù yǔ tīng。