品读经典 · 传承文明

家书

方回

倚楼闲看雨,已下又重登。yǐ lóu xián kàn yǔ,yǐ xià yòu zhòng dēng。 困入春深剧,愁逢日暮增。kùn rù chūn shēn jù,chóu féng rì mù zēng。 家书闻子病,时事说兵兴。jiā shū wén zi bìng,shí shì shuō bīng xīng。 流汗才挥扇,风寒忽似冰。liú hàn cái huī shàn,fēng hán hū shì bīng。

次韵邓善之论诗

方回

未极皮毛落,端难颊舌传。wèi jí pí máo luò,duān nán jiá shé chuán。 夔音谐柷敔,岐脉按钩弦。kuí yīn xié chù yǔ,qí mài àn gōu xián。 举目常如见,关心或不眠。jǔ mù cháng rú jiàn,guān xīn huò bù mián。 江湖无正色,龋齿亦嫣然。jiāng hú wú zhèng sè,qǔ chǐ yì yān rán。

读素问十六首其八

方回

方隅各有四,明堂朝八风。fāng yú gè yǒu sì,míng táng cháo bā fēng。 圣人以治世,不受外邪攻。shèng rén yǐ zhì shì,bù shòu wài xié gōng。 方士祠太一,贵神分九宫。fāng shì cí tài yī,guì shén fēn jiǔ gōng。 祸福初不验,徒用欺盲聋。huò fú chū bù yàn,tú yòng qī máng lóng。

辨渊明诗

方回

微禽移木石,欲以塞东洋。wēi qín yí mù shí,yù yǐ sāi dōng yáng。 赋寿何能远,衔冤未始忘。fù shòu hé néng yuǎn,xián yuān wèi shǐ wàng。 起脾讹越婢,澎浪转彭郎。qǐ pí é yuè bì,pēng làng zhuǎn péng láng。 轻改刑天字,于文恐未详。qīng gǎi xíng tiān zì,yú wén kǒng wèi xiáng。

谢张师道广文见过二首

方回

曩读登科记,高标我已惊。nǎng dú dēng kē jì,gāo biāo wǒ yǐ jīng。 名如程子字,字是后山名。míng rú chéng zi zì,zì shì hòu shān míng。 可但于诗妙,终当以道鸣。kě dàn yú shī miào,zhōng dāng yǐ dào míng。 将无嫌落殖,亦许定交盟。jiāng wú xián luò zhí,yì xǔ dìng jiāo méng。

谢张师道广文见过二首

方回

爽气横空阔,清谈绝辈流。shuǎng qì héng kōng kuò,qīng tán jué bèi liú。 嘶骢能枉顾,漫刺肯轻投。sī cōng néng wǎng gù,màn cì kěn qīng tóu。 敢谓官无冷,其如学更优。gǎn wèi guān wú lěng,qí rú xué gèng yōu。 荣途未须捷,恐隔旧交游。róng tú wèi xū jié,kǒng gé jiù jiāo yóu。

唐閤门

方回

除布何飘骤,偾亡足败伤。chú bù hé piāo zhòu,fèn wáng zú bài shāng。 宁歌紫芝曲,自老白云乡。níng gē zǐ zhī qū,zì lǎo bái yún xiāng。 兵息潢池弄,书全屋壁藏。bīng xī huáng chí nòng,shū quán wū bì cáng。 铭碑端不愧,今代蔡中郎。míng bēi duān bù kuì,jīn dài cài zhōng láng。

唐閤门

方回

儿子与门生,东篱忆送迎。ér zi yǔ mén shēng,dōng lí yì sòng yíng。 吾虽愧光禄,独幸识渊明。wú suī kuì guāng lù,dú xìng shí yuān míng。 爱酒终成疾,工诗早得名。ài jiǔ zhōng chéng jí,gōng shī zǎo dé míng。 晁家鸡肋集,已足继新城。cháo jiā jī lē jí,yǐ zú jì xīn chéng。

唐閤门

方回

异日烟霄梦,终身水竹居。yì rì yān xiāo mèng,zhōng shēn shuǐ zhú jū。 早交天下士,尽读世间书。zǎo jiāo tiān xià shì,jǐn dú shì jiān shū。 汉祚金刀末,江流玉树馀。hàn zuò jīn dāo mò,jiāng liú yù shù yú。 兴亡较功罪,元不涉樵渔。xīng wáng jiào gōng zuì,yuán bù shè qiáo yú。

湖上晚归

方回

此身闲一日,足使百忧忘。cǐ shēn xián yī rì,zú shǐ bǎi yōu wàng。 城外天能大,山中地许凉。chéng wài tiān néng dà,shān zhōng dì xǔ liáng。 喧呼经妓舫,寂静忆僧房。xuān hū jīng jì fǎng,jì jìng yì sēng fáng。 薄暮归穷巷,谁家正绝粮。báo mù guī qióng xiàng,shuí jiā zhèng jué liáng。

望湖

方回

涌金楼下路,小艇尚堪呼。yǒng jīn lóu xià lù,xiǎo tǐng shàng kān hū。 衰疾吾如此,湖山了不殊。shuāi jí wú rú cǐ,hú shān le bù shū。 兴亡忽今昔,红绿自莲蒲。xīng wáng hū jīn xī,hóng lǜ zì lián pú。 近说迁渔户,穷鳞气稍苏。jìn shuō qiān yú hù,qióng lín qì shāo sū。

读旅闷诗再赋

方回

身心喜自如,贲趾出无车。shēn xīn xǐ zì rú,bēn zhǐ chū wú chē。 官职休停后,田园废荡馀。guān zhí xiū tíng hòu,tián yuán fèi dàng yú。 宁从若敖馁,不奉子公书。níng cóng ruò áo něi,bù fèng zi gōng shū。 折槛今烟草,朱云气未舒。zhé kǎn jīn yān cǎo,zhū yún qì wèi shū。

暑退

方回

逆旅朝难夕,更生暑忽凉。nì lǚ cháo nán xī,gèng shēng shǔ hū liáng。 自能捐嗜欲,足可看奔忙。zì néng juān shì yù,zú kě kàn bēn máng。 即恐来鸿雁,翻成畏雪霜。jí kǒng lái hóng yàn,fān chéng wèi xuě shuāng。 去年几人健,同与嗅秋香。qù nián jǐ rén jiàn,tóng yǔ xiù qiū xiāng。

市行

方回

徒步无车马,颓然一秃翁。tú bù wú chē mǎ,tuí rán yī tū wēng。 早班朝士底,还杂市人中。zǎo bān cháo shì dǐ,hái zá shì rén zhōng。 所向都非旧,焉能独不穷。suǒ xiàng dōu fēi jiù,yān néng dú bù qióng。 否臧元自在,芳秽未俱空。fǒu zāng yuán zì zài,fāng huì wèi jù kōng。

喜刘伯宣尚书至五首

方回

闻说尚书至,欢声沸道傍。wén shuō shàng shū zhì,huān shēng fèi dào bàng。 饥民应复饱,暑气顿成凉。jī mín yīng fù bǎo,shǔ qì dùn chéng liáng。 此老今能几,吾徒尚有望。cǐ lǎo jīn néng jǐ,wú tú shàng yǒu wàng。 略容对谈麈,小缓理归航。lüè róng duì tán zhǔ,xiǎo huǎn lǐ guī háng。

喜刘伯宣尚书至五首

方回

湖滨文字饮,一别五年馀。hú bīn wén zì yǐn,yī bié wǔ nián yú。 未死须重见,将诗屡当书。wèi sǐ xū zhòng jiàn,jiāng shī lǚ dāng shū。 事元无可说,意自不能疏。shì yuán wú kě shuō,yì zì bù néng shū。 近日知来信,顽躯百病除。jìn rì zhī lái xìn,wán qū bǎi bìng chú。

喜刘伯宣尚书至五首

方回

所至无颦蹙,当今亦鲜哉。suǒ zhì wú pín cù,dāng jīn yì xiān zāi。 名誉非易致,悦服有从来。míng yù fēi yì zhì,yuè fú yǒu cóng lái。 汉令更泉币,吴侬告水灾。hàn lìng gèng quán bì,wú nóng gào shuǐ zāi。 忽闻自天下,何策可春回。hū wén zì tiān xià,hé cè kě chūn huí。

喜刘伯宣尚书至五首

方回

湖海襟期落,山林骨相寒。hú hǎi jīn qī luò,shān lín gǔ xiāng hán。 自惭知道晚,未觉忍穷难。zì cán zhī dào wǎn,wèi jué rěn qióng nán。 缺米临炊籴,逢花就担看。quē mǐ lín chuī dí,féng huā jiù dān kàn。 尚能中酒圣,肯讳作诗酸。shàng néng zhōng jiǔ shèng,kěn huì zuò shī suān。

喜刘伯宣尚书至五首

方回

于世已无求,公来特少留。yú shì yǐ wú qiú,gōng lái tè shǎo liú。 相期一会面,动隔几年秋。xiāng qī yī huì miàn,dòng gé jǐ nián qiū。 鼎贵曾何乐,常饥亦不忧。dǐng guì céng hé lè,cháng jī yì bù yōu。 端能专凤沼,未必胜渔舟。duān néng zhuān fèng zhǎo,wèi bì shèng yú zhōu。

自勉

方回

有路今平坦,无心复怪奇。yǒu lù jīn píng tǎn,wú xīn fù guài qí。 尽尝艰苦后,始到老成时。jǐn cháng jiān kǔ hòu,shǐ dào lǎo chéng shí。 细读惊前误,精思决旧疑。xì dú jīng qián wù,jīng sī jué jiù yí。 端能吾事了,可用此曹知。duān néng wú shì le,kě yòng cǐ cáo zhī。