品读经典 · 传承文明

送乐伯善赴都三首

郭天锡

石磴云昏笋蕨香,江城花落燕莺忙。shí dèng yún hūn sǔn jué xiāng,jiāng chéng huā luò yàn yīng máng。 黄金台高地形耸,白玉堂深春日长。huáng jīn tái gāo dì xíng sǒng,bái yù táng shēn chūn rì zhǎng。 之子显擢神所与,吾道将亨民小康。zhī zi xiǎn zhuó shén suǒ yǔ,wú dào jiāng hēng mín xiǎo kāng。 临行握手出软语,东邻夜雨淋槽床。lín xíng wò shǒu chū ruǎn yǔ,dōng lín yè yǔ lín cáo chuáng。

送乐伯善赴都三首

郭天锡

燕赵感慨鼓侠气,江湖摇落嗟虚华。yàn zhào gǎn kǎi gǔ xiá qì,jiāng hú yáo luò jiē xū huá。 艰危历尽为忧国,事业无成非恋家。jiān wēi lì jǐn wèi yōu guó,shì yè wú chéng fēi liàn jiā。 江光隐现鱼龙窟,云海苍茫鸥鹭沙。jiāng guāng yǐn xiàn yú lóng kū,yún hǎi cāng máng ōu lù shā。 桃花水长三月暮,片帆挟雨飞天涯。táo huā shuǐ zhǎng sān yuè mù,piàn fān xié yǔ fēi tiān yá。

送乐伯善赴都三首

郭天锡

篆籀堆床窥逸迹,歌诗到耳遗古音。zhuàn zhòu duī chuáng kuī yì jì,gē shī dào ěr yí gǔ yīn。 岁华正似阮孚屐,世事真成昭氏琴。suì huá zhèng shì ruǎn fú jī,shì shì zhēn chéng zhāo shì qín。 剪毛肥羊快一饱,泛驾骏骨轻千金。jiǎn máo féi yáng kuài yī bǎo,fàn jià jùn gǔ qīng qiān jīn。 暄风拂帽春衫薄,小憩官墙杨柳阴。xuān fēng fú mào chūn shān báo,xiǎo qì guān qiáng yáng liǔ yīn。

夜宿山寺

郭天锡

客行暂憩此禅林,路绕溪流石磴阴。kè xíng zàn qì cǐ chán lín,lù rào xī liú shí dèng yīn。 山气入舟知夜久,雨声连树觉村深。shān qì rù zhōu zhī yè jiǔ,yǔ shēng lián shù jué cūn shēn。 寒添芋火增多事,风落灯花息妄心。hán tiān yù huǒ zēng duō shì,fēng luò dēng huā xī wàng xīn。 忆与高僧宿灵鹫,月斜松顶一猿吟。yì yǔ gāo sēng sù líng jiù,yuè xié sōng dǐng yī yuán yín。

赠笔工范君用

郭天锡

光分顾兔一毫芒,遍洒春分翰墨场。guāng fēn gù tù yī háo máng,biàn sǎ chūn fēn hàn mò chǎng。 得趣妙从看剑舞,全身功贵善刀藏。dé qù miào cóng kàn jiàn wǔ,quán shēn gōng guì shàn dāo cáng。 梦花不羡雕虫巧,试草曾供倚马忙。mèng huā bù xiàn diāo chóng qiǎo,shì cǎo céng gōng yǐ mǎ máng。 昨过山僧馀习在,小书红叶拭新霜。zuó guò shān sēng yú xí zài,xiǎo shū hóng yè shì xīn shuāng。

游焦山

郭天锡

砥柱中流障北溟,海门对势两峰青。dǐ zhù zhōng liú zhàng běi míng,hǎi mén duì shì liǎng fēng qīng。 鹤归幽窦玄烟冷,龙卷□江树石腥。hè guī yōu dòu xuán yān lěng,lóng juǎn jiāng shù shí xīng。 为尔欲招莲社侣,嗟余久负草堂灵。wèi ěr yù zhāo lián shè lǚ,jiē yú jiǔ fù cǎo táng líng。 坡翁纶老之何处?pō wēng lún lǎo zhī hé chù? 西日荒寒照野亭。xī rì huāng hán zhào yě tíng。

元日登北固望金焦二山

郭天锡

弟兄常共屋三间,元日登高北固山。dì xiōng cháng gòng wū sān jiān,yuán rì dēng gāo běi gù shān。 江水拍堤知雪尽,晴风著面觉春还。jiāng shuǐ pāi dī zhī xuě jǐn,qíng fēng zhù miàn jué chūn hái。 新年且醉一杯酒,胜地同消半日闲。xīn nián qiě zuì yī bēi jiǔ,shèng dì tóng xiāo bàn rì xián。 放目金焦天宇阔,暮云低处拥烟鬟。fàng mù jīn jiāo tiān yǔ kuò,mù yún dī chù yōng yān huán。

题米南宫像

郭天锡

海岳庵空骨已仙,风神超迈画中传。hǎi yuè ān kōng gǔ yǐ xiān,fēng shén chāo mài huà zhōng chuán。 凌云健笔飞光怪,不顾人间唤米颠。líng yún jiàn bǐ fēi guāng guài,bù gù rén jiān huàn mǐ diān。

次韵袁通甫

郭天锡

晚风索索酒初醒,岩桂花开香满庭。wǎn fēng suǒ suǒ jiǔ chū xǐng,yán guì huā kāi xiāng mǎn tíng。 掩书不读亦不寐,明暗一灯如露萤。yǎn shū bù dú yì bù mèi,míng àn yī dēng rú lù yíng。

赵子昂人马图

郭天锡

平生我亦有马癖,曾向画图求象龙。píng shēng wǒ yì yǒu mǎ pǐ,céng xiàng huà tú qiú xiàng lóng。 曹韩已化伯时远,昂翁笔底写追风。cáo hán yǐ huà bó shí yuǎn,áng wēng bǐ dǐ xiě zhuī fēng。

李升林泉高隐图

郭天锡

为厌繁华爱好山,幽栖赢得此身闲。wèi yàn fán huá ài hǎo shān,yōu qī yíng dé cǐ shēn xián。 生平已足林泉兴,留取高名满世间。shēng píng yǐ zú lín quán xīng,liú qǔ gāo míng mǎn shì jiān。

宿焦山上方

郭天锡

杨子江头风浪平,焦山寺里晚钟鸣。yáng zi jiāng tóu fēng làng píng,jiāo shān sì lǐ wǎn zhōng míng。 炉烟已断灯花落,唤起山僧看月明。lú yān yǐ duàn dēng huā luò,huàn qǐ shān sēng kàn yuè míng。

龚翠岩天马图

郭天锡

髯龚画马师曹霸,相见开元天宝年。rán gōng huà mǎ shī cáo bà,xiāng jiàn kāi yuán tiān bǎo nián。 水满曲江春草碧,何知蜀栈上青天。shuǐ mǎn qū jiāng chūn cǎo bì,hé zhī shǔ zhàn shàng qīng tiān。

大年便面

郭天锡

疏雨洒荷气,微凉生柳阴。shū yǔ sǎ hé qì,wēi liáng shēng liǔ yīn。 闲亭不受暑,坐占清湖心。xián tíng bù shòu shǔ,zuò zhàn qīng hú xīn。 无客且罢棋,有风宜披襟。wú kè qiě bà qí,yǒu fēng yí pī jīn。 向来行路错,足底黄埃深。xiàng lái xíng lù cuò,zú dǐ huáng āi shēn。 此意一领略,落日孤蝉吟。cǐ yì yī lǐng lüè,luò rì gū chán yín。

赵千里小景

郭天锡

鸲鹆喧柳阴,生鹅乐清泚。qú yù xuān liǔ yīn,shēng é lè qīng cǐ。 竹风递荷气,长夏凉如水。zhú fēng dì hé qì,zhǎng xià liáng rú shuǐ。 王孙翰墨仙,丹青绝纨绮。wáng sūn hàn mò xiān,dān qīng jué wán qǐ。 何当著幽人,艇子沙头舣。hé dāng zhù yōu rén,tǐng zi shā tóu yǐ。

为僧作山水二首

郭天锡

门有方袍客,图成水墨山。mén yǒu fāng páo kè,tú chéng shuǐ mò shān。 我非求肖似,汝亦爱幽闲。wǒ fēi qiú xiào shì,rǔ yì ài yōu xián。 密树难分辨,高云任往还。mì shù nán fēn biàn,gāo yún rèn wǎng hái。 行当绝世事,终老屋三间。xíng dāng jué shì shì,zhōng lǎo wū sān jiān。

为僧作山水二首

郭天锡

有客被方袍,合爪前致辞。yǒu kè bèi fāng páo,hé zhǎo qián zhì cí。 不独爱公画,仍复爱公诗。bù dú ài gōng huà,réng fù ài gōng shī。 诗成纵意书,了此一段奇。shī chéng zòng yì shū,le cǐ yī duàn qí。 世人称三绝,公胡不自知。shì rén chēng sān jué,gōng hú bù zì zhī。 我心了不知,晚岁聊嬉嬉。wǒ xīn le bù zhī,wǎn suì liáo xī xī。 向来用世心,转首成弃遗。xiàng lái yòng shì xīn,zhuǎn shǒu chéng qì yí。 所嗟闻道晚,倏已双鬓丝。suǒ jiē wén dào wǎn,shū yǐ shuāng bìn sī。 前贤去已远,来哲未可期。qián xián qù yǐ yuǎn,lái zhé wèi kě qī。 寓形宇宙间,伥伥欲何之。yù xíng yǔ zhòu jiān,chāng chāng yù hé zhī。 愿诲药石言,再拜真吾师。yuàn huì yào shí yán,zài bài zhēn wú shī。

元晖山

郭天锡

灌木荫沧洲,闲云叠层巘。guàn mù yīn cāng zhōu,xián yún dié céng yǎn。 茅茨在咫尺,径路浑莫辨。máo cí zài zhǐ chǐ,jìng lù hún mò biàn。 王家玉印章,翰墨屹冠冕。wáng jiā yù yìn zhāng,hàn mò yì guān miǎn。 怅望海岳庵,禾黍西风转。chàng wàng hǎi yuè ān,hé shǔ xī fēng zhuǎn。

下隍朱氏竹山图

郭天锡

凤台东南山万里,山人宴坐何从容。fèng tái dōng nán shān wàn lǐ,shān rén yàn zuò hé cóng róng。 乾坤清气不可遏,一夜春雷起箨龙。qián kūn qīng qì bù kě è,yī yè chūn léi qǐ tuò lóng。 诗家襟度蔚萧爽,百尺琅玕日应长。shī jiā jīn dù wèi xiāo shuǎng,bǎi chǐ láng gān rì yīng zhǎng。 我欲驱车访此君,只恐山灵杜来往。wǒ yù qū chē fǎng cǐ jūn,zhǐ kǒng shān líng dù lái wǎng。

客有蓄青玉荷盘色奇古檠杯作莲蓬下屈为柄上覆作盖盖十九点青质而紫章匠氏剜为莲房殆夺天巧故人元复初命不肖赋诗

郭天锡

碧云亭亭水天永,翠盖翻风堕秋影。bì yún tíng tíng shuǐ tiān yǒng,cuì gài fān fēng duò qiū yǐng。 文姬团扇感初凉,露华乱落明珠冷。wén jī tuán shàn gǎn chū liáng,lù huá luàn luò míng zhū lěng。 紫茎绿叶歌秋兰,涉江折得烟蓬还。zǐ jīng lǜ yè gē qiū lán,shè jiāng zhé dé yān péng hái。 前缘已被专房误,守宫血点犹斑斑。qián yuán yǐ bèi zhuān fáng wù,shǒu gōng xuè diǎn yóu bān bān。 曲生邂逅夸奇特,倒卷沧溟供一吸。qū shēng xiè hòu kuā qí tè,dào juǎn cāng míng gōng yī xī。 太华峰高归路遥,但觉满怀春拍拍。tài huá fēng gāo guī lù yáo,dàn jué mǎn huái chūn pāi pāi。 俗眼傲睨琉璃钟,金罍未用争夸雄。sú yǎn ào nì liú lí zhōng,jīn léi wèi yòng zhēng kuā xióng。 呜呼,古诗调高和者寡,拟唤杜陵醉中把。wū hū,gǔ shī diào gāo hé zhě guǎ,nǐ huàn dù líng zuì zhōng bǎ。