品读经典 · 传承文明

江槛

潘伯脩

四十无成鬓欲皤,题诗江槛慰蹉跎。sì shí wú chéng bìn yù pó,tí shī jiāng kǎn wèi cuō tuó。 雨馀蛱蝶垂花并,春到菁芜落絮多。yǔ yú jiá dié chuí huā bìng,chūn dào jīng wú luò xù duō。 富贵失身怜鬼朴,文章得意等天魔。fù guì shī shēn lián guǐ pǔ,wén zhāng dé yì děng tiān mó。 年来收拾心情坐,转奈云山绿水何。nián lái shōu shí xīn qíng zuò,zhuǎn nài yún shān lǜ shuǐ hé。

燕山秋望三首

潘伯脩

西山水落向高风,万壑千厓出梵宫。xī shān shuǐ luò xiàng gāo fēng,wàn hè qiān yá chū fàn gōng。 翠幕遥看银榜合,金精虚逐火轮空。cuì mù yáo kàn yín bǎng hé,jīn jīng xū zhú huǒ lún kōng。 构栏静立翛翛上,冠佩飞行荡荡中。gòu lán jìng lì xiāo xiāo shàng,guān pèi fēi xíng dàng dàng zhōng。 何日龙船移棹晓,露房云水四帘通。hé rì lóng chuán yí zhào xiǎo,lù fáng yún shuǐ sì lián tōng。

燕山秋望三首

潘伯脩

辽海东空鹤不归,平芜遥际极凉霏。liáo hǎi dōng kōng hè bù guī,píng wú yáo jì jí liáng fēi。 寒天霜静雕鹰没,沙苑秋高牧马肥。hán tiān shuāng jìng diāo yīng méi,shā yuàn qiū gāo mù mǎ féi。 落日美人歌玉帐,西风猎骑拥金羁。luò rì měi rén gē yù zhàng,xī fēng liè qí yōng jīn jī。 豪猪猛起当前立,曾冒鸣弓脱晓围。háo zhū měng qǐ dāng qián lì,céng mào míng gōng tuō xiǎo wéi。

燕山秋望三首

潘伯脩

北落师门霄汉间,阴云粉沸夜漫山。běi luò shī mén xiāo hàn jiān,yīn yún fěn fèi yè màn shān。 水声乱趁龙门道,月色斜窥碣石湾。shuǐ shēng luàn chèn lóng mén dào,yuè sè xié kuī jié shí wān。 剑卧古台星郁郁,笳凝幽草露斑斑。jiàn wò gǔ tái xīng yù yù,jiā níng yōu cǎo lù bān bān。 千秋万岁沧浪面,长照君王入近关。qiān qiū wàn suì cāng làng miàn,zhǎng zhào jūn wáng rù jìn guān。

癸巳冬至李君时可同客柔川追感永嘉旧游以诗为赠当己丑岁会永嘉时十月桃花盛开气如春半识者忧其不祥既而果然就用前韵因并及之

潘伯脩

江城十月桃花发,小至看花半已残。jiāng chéng shí yuè táo huā fā,xiǎo zhì kàn huā bàn yǐ cán。 香点客衣惊岁晏,醉烧官烛坐更阑。xiāng diǎn kè yī jīng suì yàn,zuì shāo guān zhú zuò gèng lán。 鬓毛荏苒风霜急,云物萧条海水寒。bìn máo rěn rǎn fēng shuāng jí,yún wù xiāo tiáo hǎi shuǐ hán。 犹有黑貂能当酒,老来分手向君难。yóu yǒu hēi diāo néng dāng jiǔ,lǎo lái fēn shǒu xiàng jūn nán。

甲午元日感怀

潘伯脩

春色年年出帝京,河冰未解柳还青。chūn sè nián nián chū dì jīng,hé bīng wèi jiě liǔ hái qīng。 东华正拥如云骑,南国空瞻戴斗星。dōng huá zhèng yōng rú yún qí,nán guó kōng zhān dài dòu xīng。 日月由来双过鸟,乾坤及此一浮萍。rì yuè yóu lái shuāng guò niǎo,qián kūn jí cǐ yī fú píng。 愁缘底事浓于酒,起傍梅花步短棂。chóu yuán dǐ shì nóng yú jiǔ,qǐ bàng méi huā bù duǎn líng。

丙申元旦

潘伯脩

元朝举酒欲伤神,六载崎岖脱死身。yuán cháo jǔ jiǔ yù shāng shén,liù zài qí qū tuō sǐ shēn。 草木不忘春雨露,山川犹拥宿风尘。cǎo mù bù wàng chūn yǔ lù,shān chuān yóu yōng sù fēng chén。 河南轻重须藩翰,江左安危数缙绅。hé nán qīng zhòng xū fān hàn,jiāng zuǒ ān wēi shù jìn shēn。 家国未知焉税驾,等闲笑语答时人。jiā guó wèi zhī yān shuì jià,děng xián xiào yǔ dá shí rén。

宿□□轩咏海棠

潘伯脩

折得繁枝特地红,可怜憔悴卧东风。zhé dé fán zhī tè dì hóng,kě lián qiáo cuì wò dōng fēng。 春酣玉帐花阴合,夜照香篝药气浓。chūn hān yù zhàng huā yīn hé,yè zhào xiāng gōu yào qì nóng。 白发与心酬丧乱,青灯因泪识英雄。bái fā yǔ xīn chóu sàng luàn,qīng dēng yīn lèi shí yīng xióng。 金盘华屋人间梦,一笑荒鸡落枕中。jīn pán huá wū rén jiān mèng,yī xiào huāng jī luò zhěn zhōng。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

西界群山半削成,平居怅望指高青。xī jiè qún shān bàn xuē chéng,píng jū chàng wàng zhǐ gāo qīng。 银河上水通三石,玉笋馀云散五星。yín hé shàng shuǐ tōng sān shí,yù sǔn yú yún sàn wǔ xīng。 旷岁移家方失路,连城带甲此谭经。kuàng suì yí jiā fāng shī lù,lián chéng dài jiǎ cǐ tán jīng。 不图颠沛流离日,树色溪光满户庭。bù tú diān pèi liú lí rì,shù sè xī guāng mǎn hù tíng。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

长忆灵岩对卷帘,客居还此面晴尖。zhǎng yì líng yán duì juǎn lián,kè jū hái cǐ miàn qíng jiān。 雨分西崦泉鸣屋,风借南邻竹盖檐。yǔ fēn xī yān quán míng wū,fēng jiè nán lín zhú gài yán。 病写乌丝清欲苦,眠抛白羽黑初甜。bìng xiě wū sī qīng yù kǔ,mián pāo bái yǔ hēi chū tián。 乱离未觉三迁定,行就君平试一占。luàn lí wèi jué sān qiān dìng,xíng jiù jūn píng shì yī zhàn。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

乔木龙皮络翠烟,昔人成立等升天。qiáo mù lóng pí luò cuì yān,xī rén chéng lì děng shēng tiān。 芝兰玉树看盈畹,騄駬骅骝不受鞭。zhī lán yù shù kàn yíng wǎn,lù ěr huá liú bù shòu biān。 垂老托身书满屋,平生好客坐无毡。chuí lǎo tuō shēn shū mǎn wū,píng shēng hǎo kè zuò wú zhān。 诸君有意怜衰白,惟有丹青照暮年。zhū jūn yǒu yì lián shuāi bái,wéi yǒu dān qīng zhào mù nián。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

巷南巷北长相见,友谊金张旧最深。xiàng nán xiàng běi zhǎng xiāng jiàn,yǒu yì jīn zhāng jiù zuì shēn。 黄奥忆穿桐岭宿,乌岩行对竹溪阴。huáng ào yì chuān tóng lǐng sù,wū yán xíng duì zhú xī yīn。 人烟接壤通江路,兵火无家共越吟。rén yān jiē rǎng tōng jiāng lù,bīng huǒ wú jiā gòng yuè yín。 拟向清秋一疏散,不堪华发病伤心。nǐ xiàng qīng qiū yī shū sàn,bù kān huá fā bìng shāng xīn。

甲午六月卧病柔川呈地主五首

潘伯脩

杨溪积雨绿于苔,乱竹梢梢不遣栽。yáng xī jī yǔ lǜ yú tái,luàn zhú shāo shāo bù qiǎn zāi。 自爱水风横笛语,欲乘秋涨刺船来。zì ài shuǐ fēng héng dí yǔ,yù chéng qiū zhǎng cì chuán lái。 眠从朱老诗浇泼,书及黄郎使往回。mián cóng zhū lǎo shī jiāo pō,shū jí huáng láng shǐ wǎng huí。 困饿只馀皮骨在,故人初见恐惊猜。kùn è zhǐ yú pí gǔ zài,gù rén chū jiàn kǒng jīng cāi。

李伯时画太白泛舟小像

潘伯脩

李白自号谪仙人,更得龙眠为写真。lǐ bái zì hào zhé xiān rén,gèng dé lóng mián wèi xiě zhēn。 一个青莲初出水,千年金粟再来身。yī gè qīng lián chū chū shuǐ,qiān nián jīn sù zài lái shēn。 胸中元气诗如海,物外还丹酒借春。xiōng zhōng yuán qì shī rú hǎi,wù wài hái dān jiǔ jiè chūn。 一笑掀髯缘底事,桃花潭上见汪伦。yī xiào xiān rán yuán dǐ shì,táo huā tán shàng jiàn wāng lún。

松门山

潘伯脩

沙巷蛟蜒白,松门蜃气平。shā xiàng jiāo yán bái,sōng mén shèn qì píng。 强弩支江断,长创落日明。qiáng nǔ zhī jiāng duàn,zhǎng chuàng luò rì míng。

大车

潘伯脩

大车槛槛出北口,马垂两耳牛昂首。dà chē kǎn kǎn chū běi kǒu,mǎ chuí liǎng ěr niú áng shǒu。 行人莫说牛力强,牛角可垂垂已久。xíng rén mò shuō niú lì qiáng,niú jiǎo kě chuí chuí yǐ jiǔ。

泖上

潘伯脩

倦客萧条晓自眠,梦行秋水踏秋烟。juàn kè xiāo tiáo xiǎo zì mián,mèng xíng qiū shuǐ tà qiū yān。 黄山在眼忽惊觉,屋上长林风动天。huáng shān zài yǎn hū jīng jué,wū shàng zhǎng lín fēng dòng tiān。

过芙蓉村

潘伯脩

日暮东风吹客衣,水光春色弄晴晖。rì mù dōng fēng chuī kè yī,shuǐ guāng chūn sè nòng qíng huī。 野桃无主清江渡,山雨初收白练飞。yě táo wú zhǔ qīng jiāng dù,shān yǔ chū shōu bái liàn fēi。

山中二首

潘伯脩

青天去人不咫尺,白云映我作坡陀。qīng tiān qù rén bù zhǐ chǐ,bái yún yìng wǒ zuò pō tuó。 奔星直下不知处,料得人间风雨多。bēn xīng zhí xià bù zhī chù,liào dé rén jiān fēng yǔ duō。

山中二首

潘伯脩

幽人采药不知暮,夜宿王子吹箫台。yōu rén cǎi yào bù zhī mù,yè sù wáng zi chuī xiāo tái。 天鸡忽叫海水赤,东南云气如蓬莱。tiān jī hū jiào hǎi shuǐ chì,dōng nán yún qì rú péng lái。