品读经典 · 传承文明

赤乌行

鲜于枢

木之用髹漆,初以为美观。mù zhī yòng xiū qī,chū yǐ wèi měi guān。 睹兹赤乌材,乃知漆为木之九转丹。dǔ zī chì wū cái,nǎi zhī qī wèi mù zhī jiǔ zhuǎn dān。 风雨霜露不能入,所以远历晋魏犹坚完。fēng yǔ shuāng lù bù néng rù,suǒ yǐ yuǎn lì jìn wèi yóu jiān wán。 政如厚葬用珠玉,能令血肉经千年。zhèng rú hòu zàng yòng zhū yù,néng lìng xuè ròu jīng qiān nián。 凡物皆尚新,惟琴独求旧。fán wù jiē shàng xīn,wéi qín dú qiú jiù。 古人遗迹既已少,近作吾无千岁寿。gǔ rén yí jì jì yǐ shǎo,jìn zuò wú wú qiān suì shòu。 木不断生意,雨旸犹相通。mù bù duàn shēng yì,yǔ yáng yóu xiāng tōng。 及兹生意尽,发声始与金石同。jí zī shēng yì jǐn,fā shēng shǐ yǔ jīn shí tóng。 巍巍乌龙山,岩壑秀且雄。wēi wēi wū lóng shān,yán hè xiù qiě xióng。 桐江在其南,溟渤居其东。tóng jiāng zài qí nán,míng bó jū qí dōng。 长滩落深峡,灌木号巅峰。zhǎng tān luò shēn xiá,guàn mù hào diān fēng。 子胥朝夕鼓馀怒,子陵庙貌存高风。zi xū cháo xī gǔ yú nù,zi líng miào mào cún gāo fēng。 托根于此岂复有,凡木感化何让龙门桐。tuō gēn yú cǐ qǐ fù yǒu,fán mù gǎn huà hé ràng lóng mén tóng。 我本山林人,奔走鬓已翁。wǒ běn shān lín rén,bēn zǒu bìn yǐ wēng。 何期造物私,锡此哀吾穷。hé qī zào wù sī,xī cǐ āi wú qióng。 琴成灭迹入深谷,歌咏尧舜甘长终。qín chéng miè jì rù shēn gǔ,gē yǒng yáo shùn gān zhǎng zhōng。

高尚书夜山图

鲜于枢

世人看山在山下,李侯看山向绝顶。shì rén kàn shān zài shān xià,lǐ hóu kàn shān xiàng jué dǐng。 世人画山画白日,李侯画山摹夜景。shì rén huà shān huà bái rì,lǐ hóu huà shān mó yè jǐng。 绝顶看山山更奇,夜景摹出人少知。jué dǐng kàn shān shān gèng qí,yè jǐng mó chū rén shǎo zhī。 远山苍苍近山黑,岩树历历汀树微。yuǎn shān cāng cāng jìn shān hēi,yán shù lì lì tīng shù wēi。 天高露下暮潮息,月明一片寒江迟。tiān gāo lù xià mù cháo xī,yuè míng yī piàn hán jiāng chí。 藏深乐渊潜,惊定安林栖。cáng shēn lè yuān qián,jīng dìng ān lín qī。 耳绝城市喧,心息声利机。ěr jué chéng shì xuān,xīn xī shēng lì jī。 古人无因驻清景,高侯有笔能夺移。gǔ rén wú yīn zhù qīng jǐng,gāo hóu yǒu bǐ néng duó yí。 容翁复作有声画,冥搜天巧为补遗。róng wēng fù zuò yǒu shēng huà,míng sōu tiān qiǎo wèi bǔ yí。 后来知有李侯之德高侯画,千年人诵容公诗。hòu lái zhī yǒu lǐ hóu zhī dé gāo hóu huà,qiān nián rén sòng róng gōng shī。

百步洪

鲜于枢

滟滪三蜀险,吕梁天下壮。yàn yù sān shǔ xiǎn,lǚ liáng tiān xià zhuàng。 我昔过彭门,舍舟步青嶂。wǒ xī guò péng mén,shě zhōu bù qīng zhàng。 酾酒神龙祠,凛乎不敢向。shāi jiǔ shén lóng cí,lǐn hū bù gǎn xiàng。 间关一叶下,号呼百人放。jiān guān yī yè xià,hào hū bǎi rén fàng。 篙师稍失律,身入鱼肠葬。gāo shī shāo shī lǜ,shēn rù yú cháng zàng。 至今仆夫辈,言之气辄丧。zhì jīn pū fū bèi,yán zhī qì zhé sàng。 危哉石梁洪,势与吕梁抗。wēi zāi shí liáng hóng,shì yǔ lǚ liáng kàng。 一石截中流,两山束惊浪。yī shí jié zhōng liú,liǎng shān shù jīng làng。 雷霆怒轰訇,鱼龙气慄怆。léi tíng nù hōng hōng,yú lóng qì lì chuàng。 轻船泛顺风,大舰必秋浪。qīng chuán fàn shùn fēng,dà jiàn bì qiū làng。 我行有期程,稽留速官谤。wǒ xíng yǒu qī chéng,jī liú sù guān bàng。 惭愧双白鸥,飘然淩滉漾。cán kuì shuāng bái ōu,piāo rán líng huàng yàng。

武陵胜集得总字

鲜于枢

穷冬十日雪,户外曾未踵。qióng dōng shí rì xuě,hù wài céng wèi zhǒng。 念我平生友,欲往恨不勇。niàn wǒ píng shēng yǒu,yù wǎng hèn bù yǒng。 兹晨剧命驾,相对腹一捧。zī chén jù mìng jià,xiāng duì fù yī pěng。 促招东林远,共念北海孔。cù zhāo dōng lín yuǎn,gòng niàn běi hǎi kǒng。 把酒望六合,琼瑶纷总总。bǎ jiǔ wàng liù hé,qióng yáo fēn zǒng zǒng。 兴极不知休,严城钟鼓动。xīng jí bù zhī xiū,yán chéng zhōng gǔ dòng。

窦璧诗

鲜于枢

谁言河水浊,鸣镝约秦境。shuí yán hé shuǐ zhuó,míng dī yuē qín jìng。 官军闹如蚁,城守申严警。guān jūn nào rú yǐ,chéng shǒu shēn yán jǐng。 窦璧一匹夫,欲汲困短绠。dòu bì yī pǐ fū,yù jí kùn duǎn gěng。 慷慨愿自效,行台可其请。kāng kǎi yuàn zì xiào,xíng tái kě qí qǐng。 从徒二十八,设伏独园静。cóng tú èr shí bā,shè fú dú yuán jìng。 逻骑百蹄翻,倏来落电影。luó qí bǎi tí fān,shū lái luò diàn yǐng。 勇士贵一决,犹豫失马猛。yǒng shì guì yī jué,yóu yù shī mǎ měng。 赏功不逾日,箫鼓喧市井。shǎng gōng bù yú rì,xiāo gǔ xuān shì jǐng。 英风激衰软,胡以倍凄冷。yīng fēng jī shuāi ruǎn,hú yǐ bèi qī lěng。

处暑后风雨

仇远

疾风驱急雨,残暑扫除空。jí fēng qū jí yǔ,cán shǔ sǎo chú kōng。 因识炎凉态,都来顷刻中。yīn shí yán liáng tài,dōu lái qǐng kè zhōng。 纸窗嫌有隙,纨扇笑无功。zhǐ chuāng xián yǒu xì,wán shàn xiào wú gōng。 儿读秋声赋,令人忆醉翁。ér dú qiū shēng fù,lìng rén yì zuì wēng。

立冬即事二首

仇远

【其一】 细雨生寒未有霜,庭前木叶半青黄。xì yǔ shēng hán wèi yǒu shuāng,tíng qián mù yè bàn qīng huáng。 小春此去无多日,何处梅花一绽香。xiǎo chūn cǐ qù wú duō rì,hé chù méi huā yī zhàn xiāng。 【其二】 奇峰浩荡散茶烟,小雨霏微湿座毡。qí fēng hào dàng sàn chá yān,xiǎo yǔ fēi wēi shī zuò zhān。 肯信今年寒信早,老夫布褐未装棉。kěn xìn jīn nián hán xìn zǎo,lǎo fū bù hè wèi zhuāng mián。

畅师同玉上人游茅阜

仇远

朝辞二竺寺,暮宿三茅峰。cháo cí èr zhú sì,mù sù sān máo fēng。 红树落一叶,白云深几重。hóng shù luò yī yè,bái yún shēn jǐ zhòng。 远游喜无雨,清兴尤宜冬。yuǎn yóu xǐ wú yǔ,qīng xīng yóu yí dōng。 遥知天坛上,会与仙人逢。yáo zhī tiān tán shàng,huì yǔ xiān rén féng。

畅师同玉上人游茅阜

仇远

上人家海上,喜从名山游。shàng rén jiā hǎi shàng,xǐ cóng míng shān yóu。 昔闻三茅君,隐在千峰头。xī wén sān máo jūn,yǐn zài qiān fēng tóu。 霜寒草木瘦,岁晚泉石幽。shuāng hán cǎo mù shòu,suì wǎn quán shí yōu。 不见梁丘伯,使我心悠悠。bù jiàn liáng qiū bó,shǐ wǒ xīn yōu yōu。

丁未元日

仇远

花甲喜循环,风霜变老颜。huā jiǎ xǐ xún huán,fēng shuāng biàn lǎo yán。 闲身留泮水,归梦满湖山。xián shēn liú pàn shuǐ,guī mèng mǎn hú shān。 雪冻蝗应避,春暄雁欲还。xuě dòng huáng yīng bì,chūn xuān yàn yù hái。 桃符随手写,祸福不相关。táo fú suí shǒu xiě,huò fú bù xiāng guān。

窗外梅方开

仇远

淡月江南树,香奇影亦奇。dàn yuè jiāng nán shù,xiāng qí yǐng yì qí。 春前十二月,雪后两三枝。chūn qián shí èr yuè,xuě hòu liǎng sān zhī。 冷蕊疏堪数,孤根稳不移。lěng ruǐ shū kān shù,gū gēn wěn bù yí。 西湖老仙宅,清梦夜何其。xī hú lǎo xiān zhái,qīng mèng yè hé qí。

正月二十四日送廉使出郊

仇远

闲骑羸马出,远饯绣衣行。xián qí léi mǎ chū,yuǎn jiàn xiù yī xíng。 爱此川原迥,欣然风日晴。ài cǐ chuān yuán jiǒng,xīn rán fēng rì qíng。 隔篱梅半落,断陇麦初生。gé lí méi bàn luò,duàn lǒng mài chū shēng。 每恨微官缚,茅山负夙盟。měi hèn wēi guān fù,máo shān fù sù méng。

正月二十四日送廉使出郊

仇远

野店当官道,村醪唤客留。yě diàn dāng guān dào,cūn láo huàn kè liú。 偶因乘早出,故作探春游。ǒu yīn chéng zǎo chū,gù zuò tàn chūn yóu。 芳意林梢静,晴光水面浮。fāng yì lín shāo jìng,qíng guāng shuǐ miàn fú。 人言有龙洞,近在石山头。rén yán yǒu lóng dòng,jìn zài shí shān tóu。

闻杨大受凌吉叟吴次山诸友讣音有感二首

仇远

落落霜馀树,疏疏晓后星。luò luò shuāng yú shù,shū shū xiǎo hòu xīng。 经年才契阔,故友半凋零。jīng nián cái qì kuò,gù yǒu bàn diāo líng。 有梦怀风采,何人作墓铭。yǒu mèng huái fēng cǎi,hé rén zuò mù míng。 老孤无限泪,空望浙山青。lǎo gū wú xiàn lèi,kōng wàng zhè shān qīng。

闻杨大受凌吉叟吴次山诸友讣音有感二首

仇远

少长皆吾友,相期满百龄。shǎo zhǎng jiē wú yǒu,xiāng qī mǎn bǎi líng。 生分青白眼,死隔短长亭。shēng fēn qīng bái yǎn,sǐ gé duǎn zhǎng tíng。 蕉本身为幻,藤床梦是醒。jiāo běn shēn wèi huàn,téng chuáng mèng shì xǐng。 中山醇酒在,且醉学刘伶。zhōng shān chún jiǔ zài,qiě zuì xué liú líng。

孙康侯北归

仇远

淮海十年别,北归今几时。huái hǎi shí nián bié,běi guī jīn jǐ shí。 镜中无旧发,囊底有新诗。jìng zhōng wú jiù fā,náng dǐ yǒu xīn shī。 每恨为官缚,翻令见面迟。měi hèn wèi guān fù,fān lìng jiàn miàn chí。 清都游历事,还许俗人知。qīng dōu yóu lì shì,hái xǔ sú rén zhī。

梦得墨四片一差短戏呈廷玉

仇远

昔贤曾梦笔,梦墨定何如。xī xián céng mèng bǐ,mèng mò dìng hé rú。 应使山中隐,重研世上书。yīng shǐ shān zhōng yǐn,zhòng yán shì shàng shū。 磨人惊老大,饮汁笑空疏。mó rén jīng lǎo dà,yǐn zhī xiào kōng shū。 长短无庸较,三螺已有馀。zhǎng duǎn wú yōng jiào,sān luó yǐ yǒu yú。

四月十六夜月蚀

仇远

盛服拜清夜,中庭朝太阴。shèng fú bài qīng yè,zhōng tíng cháo tài yīn。 凡来仰天者,俱有爱君心。fán lái yǎng tiān zhě,jù yǒu ài jūn xīn。 目断山河影,耳闻钟磬音。mù duàn shān hé yǐng,ěr wén zhōng qìng yīn。 还光俄顷易,涕泗漫沾襟。hái guāng é qǐng yì,tì sì màn zhān jīn。

送田道士归茅阜

仇远

我爱孟东野,君师田子方。wǒ ài mèng dōng yě,jūn shī tián zi fāng。 放舟游濑水,飞舄返华阳。fàng zhōu yóu lài shuǐ,fēi xì fǎn huá yáng。 有酒须同酌,真情不可忘。yǒu jiǔ xū tóng zhuó,zhēn qíng bù kě wàng。 仙源桥下径,何日共徜徉。xiān yuán qiáo xià jìng,hé rì gòng cháng yáng。

廉公子家藏元石名武夷春雨

仇远

至宝忽横道,峰峦高复低。zhì bǎo hū héng dào,fēng luán gāo fù dī。 数尖灵壁石,一曲武夷溪。shù jiān líng bì shí,yī qū wǔ yí xī。 黛色春浮玉,黄流雨曳泥。dài sè chūn fú yù,huáng liú yǔ yè ní。 遥知千载下,名与岘山齐。yáo zhī qiān zài xià,míng yǔ xiàn shān qí。