品读经典 · 传承文明

饮陆静复山房分韵得时字

仇远

连辔行春自作期,寻芳却笑我来迟。lián pèi xíng chūn zì zuò qī,xún fāng què xiào wǒ lái chí。 三杯云液花前酌,一曲琼箫竹下吹。sān bēi yún yè huā qián zhuó,yī qū qióng xiāo zhú xià chuī。 沧海桑田非旧日,石泉槐火有新诗。cāng hǎi sāng tián fēi jiù rì,shí quán huái huǒ yǒu xīn shī。 山中道士闲于鹤,门外红尘总不知。shān zhōng dào shì xián yú hè,mén wài hóng chén zǒng bù zhī。

石屋洞

仇远

谁擘空青露石坳,游龙伸臂下南高。shuí bāi kōng qīng lù shí ào,yóu lóng shēn bì xià nán gāo。 鬼神穿凿地脉碎,风雨支撑天柱牢。guǐ shén chuān záo dì mài suì,fēng yǔ zhī chēng tiān zhù láo。 峭壁苍苔侵佛髻,悬崖滴乳湿僧袍。qiào bì cāng tái qīn fú jì,xuán yá dī rǔ shī sēng páo。 伽蓝闻是香山叟,灯暗荒池没野蒿。gā lán wén shì xiāng shān sǒu,dēng àn huāng chí méi yě hāo。

蛇山

仇远

闲寻石涧列云扉,树影生凉怯苎衣。xián xún shí jiàn liè yún fēi,shù yǐng shēng liáng qiè zhù yī。 静碧轩窗聊寄傲,软红尘土竟忘归。jìng bì xuān chuāng liáo jì ào,ruǎn hóng chén tǔ jìng wàng guī。 满倾竹叶春霞滑,轻折蕉花晓露晞。mǎn qīng zhú yè chūn xiá huá,qīng zhé jiāo huā xiǎo lù xī。 禅意法乘俱莫问,且谈旧事更依依。chán yì fǎ chéng jù mò wèn,qiě tán jiù shì gèng yī yī。

湖上值雨

仇远

波痕新绿草新青,有约寻芳芳不晴。bō hén xīn lǜ cǎo xīn qīng,yǒu yuē xún fāng fāng bù qíng。 莎径泥深双燕湿,柳桥烟淡一莺鸣。shā jìng ní shēn shuāng yàn shī,liǔ qiáo yān dàn yī yīng míng。 山围故苑春常锁,泉落低畦暖未耕。shān wéi gù yuàn chūn cháng suǒ,quán luò dī qí nuǎn wèi gēng。 十载旧踪时入梦,画船多处看倾城。shí zài jiù zōng shí rù mèng,huà chuán duō chù kàn qīng chéng。

同陈彦国泛湖

仇远

斜堤高柳绿连天,且系闲人书画船。xié dī gāo liǔ lǜ lián tiān,qiě xì xián rén shū huà chuán。 花事已空三月后,湖光还似十年前。huā shì yǐ kōng sān yuè hòu,hú guāng hái shì shí nián qián。 洛阳园囿惟诗在,江左英雄托酒传。luò yáng yuán yòu wéi shī zài,jiāng zuǒ yīng xióng tuō jiǔ chuán。 亦欲扣舷歌小海,恐惊沙上白鸥眠。yì yù kòu xián gē xiǎo hǎi,kǒng jīng shā shàng bái ōu mián。

陪戴祖禹泛湖分韵得天字

仇远

冉冉夕阳红隔雨,悠悠野水碧连天。rǎn rǎn xī yáng hóng gé yǔ,yōu yōu yě shuǐ bì lián tiān。 山分秋色归红叶,风约蘋香入钓船。shān fēn qiū sè guī hóng yè,fēng yuē píng xiāng rù diào chuán。 钟鼓园林已如此,衣冠文物故依然。zhōng gǔ yuán lín yǐ rú cǐ,yī guān wén wù gù yī rán。 当歌对酒肠堪断,倒著乌巾且醉眠。dāng gē duì jiǔ cháng kān duàn,dào zhù wū jīn qiě zuì mián。

凤凰山故宫

仇远

渐无南渡旧衣冠,尚有西湖风雨寒。jiàn wú nán dù jiù yī guān,shàng yǒu xī hú fēng yǔ hán。 凤鸟不来山寂寂,鸱夷何在海漫漫。fèng niǎo bù lái shān jì jì,chī yí hé zài hǎi màn màn。 荒陵樵采官犹禁,故苑烟花客自看。huāng líng qiáo cǎi guān yóu jìn,gù yuàn yān huā kè zì kàn。 惟恨馀杭门外柳,长年不了送征鞍。wéi hèn yú háng mén wài liǔ,zhǎng nián bù le sòng zhēng ān。

集庆寺

仇远

平生三宿此招提,眼底交游更有谁。píng shēng sān sù cǐ zhāo tí,yǎn dǐ jiāo yóu gèng yǒu shuí。 顾恺漫留金粟影,杜陵忍赋玉华诗。gù kǎi màn liú jīn sù yǐng,dù líng rěn fù yù huá shī。 旋烹紫笋犹含箨,自摘青茶未展旗。xuán pēng zǐ sǔn yóu hán tuò,zì zhāi qīng chá wèi zhǎn qí。 听彻洞箫清不寐,月明正照古松枝。tīng chè dòng xiāo qīng bù mèi,yuè míng zhèng zhào gǔ sōng zhī。

卜居白龟池上

仇远

一琴一鹤小生涯,陋巷深居几岁华。yī qín yī hè xiǎo shēng yá,lòu xiàng shēn jū jǐ suì huá。 为爱西湖来卜隐,却怜东野又移家。wèi ài xī hú lái bo yǐn,què lián dōng yě yòu yí jiā。 荒城雨滑难骑马,小市天明已卖花。huāng chéng yǔ huá nán qí mǎ,xiǎo shì tiān míng yǐ mài huā。 阿母抱孙闲指点,疏林尽处是栖霞。ā mǔ bào sūn xián zhǐ diǎn,shū lín jǐn chù shì qī xiá。

过李山人居

仇远

数椽竹屋傍秋江,屋外疏篱隔柳桩。shù chuán zhú wū bàng qiū jiāng,wū wài shū lí gé liǔ zhuāng。 客至旋分垂钓石,雨来自掩读书窗。kè zhì xuán fēn chuí diào shí,yǔ lái zì yǎn dú shū chuāng。 痴儿弄镜时翻背,小妇弹筝不识腔。chī ér nòng jìng shí fān bèi,xiǎo fù dàn zhēng bù shí qiāng。 自古渔樵有遗逸,未应只说鹿门庞。zì gǔ yú qiáo yǒu yí yì,wèi yīng zhǐ shuō lù mén páng。

题赵子固水墨双钩水仙卷

仇远

冰薄沙昏短草枯,采香人远隔湘湖。bīng báo shā hūn duǎn cǎo kū,cǎi xiāng rén yuǎn gé xiāng hú。 谁留夜月群仙佩,绝胜《秋风九畹图》。shuí liú yè yuè qún xiān pèi,jué shèng qiū fēng jiǔ wǎn tú。 白粲铜盘倾沆瀣,清明宝玦破珊瑚。bái càn tóng pán qīng hàng xiè,qīng míng bǎo jué pò shān hú。 却怜不得同兰蕙,一识清醒楚大夫。què lián bù dé tóng lán huì,yī shí qīng xǐng chǔ dà fū。

书与士瞻上人十首其二

仇远

野鹤清高六翮轻,孤云万里去冥冥。yě hè qīng gāo liù hé qīng,gū yún wàn lǐ qù míng míng。 汉科合应茂才选,唐士曾书遗教经。hàn kē hé yīng mào cái xuǎn,táng shì céng shū yí jiào jīng。 好趁江南诸老在,尽看蓟北众山青。hǎo chèn jiāng nán zhū lǎo zài,jǐn kàn jì běi zhòng shān qīng。 锦衣归日春风满,期醉沙堤双玉瓶。jǐn yī guī rì chūn fēng mǎn,qī zuì shā dī shuāng yù píng。

书与士瞻上人十首其二

仇远

末俗由来不贵儒,愚夫愚妇恣揶揄。mò sú yóu lái bù guì rú,yú fū yú fù zì yé yú。 束书合向山林隐,绝迹莫登名利途。shù shū hé xiàng shān lín yǐn,jué jì mò dēng míng lì tú。 膝下有孙贫亦乐,门前无债醉如泥。xī xià yǒu sūn pín yì lè,mén qián wú zhài zuì rú ní。 咸平处士真堪羡,静守梅花住里湖。xián píng chù shì zhēn kān xiàn,jìng shǒu méi huā zhù lǐ hú。

书与士瞻上人十首其二

仇远

宦海漂流四十年,老来默默守吾玄。huàn hǎi piāo liú sì shí nián,lǎo lái mò mò shǒu wú xuán。 艰危颇得文章力,嫁娶各随儿女缘。jiān wēi pǒ dé wén zhāng lì,jià qǔ gè suí ér nǚ yuán。 白饭充肠聊当肉,好书到手不论钱。bái fàn chōng cháng liáo dāng ròu,hǎo shū dào shǒu bù lùn qián。 闲心懒作邯郸梦,乐取西窗一枕眠。xián xīn lǎn zuò hán dān mèng,lè qǔ xī chuāng yī zhěn mián。

书与士瞻上人十首其二

仇远

笔砚生涯独善身,一区花竹四时春。bǐ yàn shēng yá dú shàn shēn,yī qū huā zhú sì shí chūn。 无求莫问朝廷事,有耻难交市井人。wú qiú mò wèn cháo tíng shì,yǒu chǐ nán jiāo shì jǐng rén。 帘外乌衣飞上下,窗前蜂蕊结轮囷。lián wài wū yī fēi shàng xià,chuāng qián fēng ruǐ jié lún qūn。 鉴如居士东邻住,肯借霜豪为写真。jiàn rú jū shì dōng lín zhù,kěn jiè shuāng háo wèi xiě zhēn。

书与士瞻上人十首其二

仇远

倦游懒著小乌巾,短发丝丝雪满簪。juàn yóu lǎn zhù xiǎo wū jīn,duǎn fā sī sī xuě mǎn zān。 信手拈书聊慰眼,转头忘事太无心。xìn shǒu niān shū liáo wèi yǎn,zhuǎn tóu wàng shì tài wú xīn。 笑他杜老频看镜,爱我昭文不鼓琴。xiào tā dù lǎo pín kàn jìng,ài wǒ zhāo wén bù gǔ qín。 喜有山林方外友,时携佳纸索新吟。xǐ yǒu shān lín fāng wài yǒu,shí xié jiā zhǐ suǒ xīn yín。

书与士瞻上人十首其二

仇远

北风雨后忽南风,顷刻开晴又转东。běi fēng yǔ hòu hū nán fēng,qǐng kè kāi qíng yòu zhuǎn dōng。 后土未干偏有恨,漏天难补太无功。hòu tǔ wèi gàn piān yǒu hèn,lòu tiān nán bǔ tài wú gōng。 小楼兀坐思猿鹤,好客相期避燕鸿。xiǎo lóu wù zuò sī yuán hè,hǎo kè xiāng qī bì yàn hóng。 壁上墨兰香可掬,令人常忆所南翁。bì shàng mò lán xiāng kě jū,lìng rén cháng yì suǒ nán wēng。

书与士瞻上人十首其二

仇远

豪气年来渐扫除,箪瓢自乐守臞儒。háo qì nián lái jiàn sǎo chú,dān piáo zì lè shǒu qú rú。 江头尽醉唐朝士,泽畔行吟楚大夫。jiāng tóu jǐn zuì táng cháo shì,zé pàn xíng yín chǔ dà fū。 万里鲲鹏何必羡,一官虮虱不如无。wàn lǐ kūn péng hé bì xiàn,yī guān jǐ shī bù rú wú。 葛巾草履从人笑,莫问青衫似叶枯。gé jīn cǎo lǚ cóng rén xiào,mò wèn qīng shān shì yè kū。

题溧阳市

仇远

万家大县旧留都,一派中江入太湖。wàn jiā dà xiàn jiù liú dōu,yī pài zhōng jiāng rù tài hú。 缩项鱼肥人鲙玉,长腰米贵客量珠。suō xiàng yú féi rén kuài yù,zhǎng yāo mǐ guì kè liàng zhū。 府分南北寒芜合,桥直东西夜市无。fǔ fēn nán běi hán wú hé,qiáo zhí dōng xī yè shì wú。 却是旗亭浮蚁美,杖头能费几青蚨。què shì qí tíng fú yǐ měi,zhàng tóu néng fèi jǐ qīng fú。

鲁庵尊师以彝斋白描四芗命作韵语

仇远

淡墨英英妙写真,一花一叶一精神。dàn mò yīng yīng miào xiě zhēn,yī huā yī yè yī jīng shén。 繁香曾入庐山梦,遗佩如行湘水春。fán xiāng céng rù lú shān mèng,yí pèi rú xíng xiāng shuǐ chūn。 小白凝珠还胜雪,轻黄承袜不生尘。xiǎo bái níng zhū hái shèng xuě,qīng huáng chéng wà bù shēng chén。 老僧懒作浮华想,空谷犹疑见似人。lǎo sēng lǎn zuò fú huá xiǎng,kōng gǔ yóu yí jiàn shì rén。