品读经典 · 传承文明

咏骆驼鸟卵

郑可臣

有卵大如瓮,中藏不老春。yǒu luǎn dà rú wèng,zhōng cáng bù lǎo chūn。 愿将千岁寿,醺及海东人。yuàn jiāng qiān suì shòu,xūn jí hǎi dōng rén。

和郑生

吴氏

慈亲未识意如何,不肯令君画翠蛾。cí qīn wèi shí yì rú hé,bù kěn lìng jūn huà cuì é。 自是杏花开较晚,梅花占得旧情多。zì shì xìng huā kāi jiào wǎn,méi huā zhàn dé jiù qíng duō。

寄外

吴氏

昔君曾奏三千牍,凛凛文风谁敢触?xī jūn céng zòu sān qiān dú,lǐn lǐn wén fēng shuí gǎn chù? 乡老荐贤亲献书,邦侯劝驾勤推毂。xiāng lǎo jiàn xián qīn xiàn shū,bāng hóu quàn jià qín tuī gǔ。 马头三控登长途,谓君此去离场屋。mǎ tóu sān kòng dēng zhǎng tú,wèi jūn cǐ qù lí chǎng wū。 整顿罗裳出送君,珠泪盈盈垂两目。zhěng dùn luó shang chū sòng jūn,zhū lèi yíng yíng chuí liǎng mù。 枕前一一向君言,马头犹自叮咛嘱。zhěn qián yī yī xiàng jūn yán,mǎ tóu yóu zì dīng níng zhǔ。 青衫寸禄早荣归,莫遣妾心成局促。qīng shān cùn lù zǎo róng guī,mò qiǎn qiè xīn chéng jú cù。 秋天冬暮风雪寒,对镜懒把金蝉簇。qiū tiān dōng mù fēng xuě hán,duì jìng lǎn bǎ jīn chán cù。 梦魂夜夜到君边,觉来寂寞鸳鸯独。mèng hún yè yè dào jūn biān,jué lái jì mò yuān yāng dú。 此时行坐闲窗纱,忍泪含情眉黛蹙。cǐ shí xíng zuò xián chuāng shā,rěn lèi hán qíng méi dài cù。 古人惜别日三秋,不知君去几多宿?gǔ rén xī bié rì sān qiū,bù zhī jūn qù jǐ duō sù? 山高水阔三千里,名利使人复尔尔。shān gāo shuǐ kuò sān qiān lǐ,míng lì shǐ rén fù ěr ěr。 昔年曾拨伯牙弦,未遇知音莫怨天。xī nián céng bō bó yá xián,wèi yù zhī yīn mò yuàn tiān。 去年又奏相如赋,汉殿依前还不遇。qù nián yòu zòu xiāng rú fù,hàn diàn yī qián hái bù yù。 时人不知双字讹,平川倏忽起风波。shí rén bù zhī shuāng zì é,píng chuān shū hū qǐ fēng bō。 当时南宫罢捷音,教妾沉吟杵中心。dāng shí nán gōng bà jié yīn,jiào qiè chén yín chǔ zhōng xīn。 为君滴下红粉泪,红罗帐里湿鸳衾。wèi jūn dī xià hóng fěn lèi,hóng luó zhàng lǐ shī yuān qīn。 愤愤调琴蝉鹊噪,默默吟诗怨桂林。fèn fèn diào qín chán què zào,mò mò yín shī yuàn guì lín。 千调万拨不成曲,争那胸中气相掬。qiān diào wàn bō bù chéng qū,zhēng nà xiōng zhōng qì xiāng jū。 千思万想不成诗,心如死灰自得知。qiān sī wàn xiǎng bù chéng shī,xīn rú sǐ huī zì dé zhī。 料得君心当此际,已拚抛却闲田地。liào dé jūn xīn dāng cǐ jì,yǐ pàn pāo què xián tián dì。 朝朝暮暮望君归,日在东隅月在西。cháo cháo mù mù wàng jūn guī,rì zài dōng yú yuè zài xī。 碧落翩翩飞雁过,青山切切子规啼。bì luò piān piān fēi yàn guò,qīng shān qiè qiè zi guī tí。 望尽一月复一月,不见音容寸肠结。wàng jǐn yī yuè fù yī yuè,bù jiàn yīn róng cùn cháng jié。 又闻君自河东来,夜夜不教红烛灭。yòu wén jūn zì hé dōng lái,yè yè bù jiào hóng zhú miè。 鸡鸣犬吠侧耳听,寂寂不闻车马音。jī míng quǎn fèi cè ěr tīng,jì jì bù wén chē mǎ yīn。 自此知君无定止,一片情怀冷如水。zì cǐ zhī jūn wú dìng zhǐ,yī piàn qíng huái lěng rú shuǐ。 既无黄耳寄家书,也合随时寄雁鱼。jì wú huáng ěr jì jiā shū,yě hé suí shí jì yàn yú。 日月逡巡又一年,何事归期竟杳然?rì yuè qūn xún yòu yī nián,hé shì guī qī jìng yǎo rán? 堂上双亲发垂白,用尽倚门多少力。táng shàng shuāng qīn fā chuí bái,yòng jǐn yǐ mén duō shǎo lì。 孟郊曾赋游子行,陟岵如何不见情。mèng jiāo céng fù yóu zi xíng,zhì hù rú hé bù jiàn qíng。 室中儿女亦双双,频问如何客异乡?shì zhōng ér nǚ yì shuāng shuāng,pín wèn rú hé kè yì xiāng? 异乡知是育才处,人情不免且契慕。yì xiāng zhī shì yù cái chù,rén qíng bù miǎn qiě qì mù。 低头含泪告儿女,游必有方况得所。dī tóu hán lèi gào ér nǚ,yóu bì yǒu fāng kuàng dé suǒ。 八月凉风满道途,好整征鞍寻旧路。bā yuè liáng fēng mǎn dào tú,hǎo zhěng zhēng ān xún jiù lù。 吾乡虽多俊秀才,往往怕君头角露。wú xiāng suī duō jùn xiù cái,wǎng wǎng pà jūn tóu jiǎo lù。 圣朝飞诏下来春,青毡早早慰双亲。shèng cháo fēi zhào xià lái chūn,qīng zhān zǎo zǎo wèi shuāng qīn。 飞龙公道取科第,男儿事业公卿志。fēi lóng gōng dào qǔ kē dì,nán ér shì yè gōng qīng zhì。 笔下密密为君言,书中重重写妾意。bǐ xià mì mì wèi jūn yán,shū zhōng zhòng zhòng xiě qiè yì。 秋林有声秋夜长,愿君莫把斯文弃。qiū lín yǒu shēng qiū yè zhǎng,yuàn jūn mò bǎ sī wén qì。

闻雁

陈氏

浪喜灯花落又生,夜寒频放剪刀声。làng xǐ dēng huā luò yòu shēng,yè hán pín fàng jiǎn dāo shēng。 游鸿不寄征夫信,顾影娉婷无限情。yóu hóng bù jì zhēng fū xìn,gù yǐng pīng tíng wú xiàn qíng。

墨菊

胡布

彭泽归来日,缁尘点素丝。péng zé guī lái rì,zī chén diǎn sù sī。 乌纱漉酒后,挂在菊花枝。wū shā lù jiǔ hòu,guà zài jú huā zhī。

读文山丹心集

郑允端

藉甚文丞相,精忠古所难。jí shén wén chéng xiāng,jīng zhōng gǔ suǒ nán。 舍生归北阙,效死只南冠。shě shēng guī běi quē,xiào sǐ zhǐ nán guān。 血化三年碧,心存一寸丹。xuè huà sān nián bì,xīn cún yī cùn dān。 偶携诗卷在,把玩为悲酸。ǒu xié shī juǎn zài,bǎ wán wèi bēi suān。

卧痁

郑允端

秋来多病疟,骨立瘦难支。qiū lái duō bìng nüè,gǔ lì shòu nán zhī。 烦热那能止,增寒奈尔为。fán rè nà néng zhǐ,zēng hán nài ěr wèi。 脾神不自卫,江鬼故相欺。pí shén bù zì wèi,jiāng guǐ gù xiāng qī。 伏枕南窗下,空吟老杜诗。fú zhěn nán chuāng xià,kōng yín lǎo dù shī。

题画

郑允端

谁貌江南景,风烟万里宽。shuí mào jiāng nán jǐng,fēng yān wàn lǐ kuān。 金银开佛寺,紫翠出林峦。jīn yín kāi fú sì,zǐ cuì chū lín luán。 远客驰行役,幽人赋《考槃》。yuǎn kè chí xíng yì,yōu rén fù kǎo pán。 苍茫无限意,抚卷为盘桓。cāng máng wú xiàn yì,fǔ juǎn wèi pán huán。

碧筒

郑允端

主人避暑开芳宴,轻折荷盘当酒罍。zhǔ rén bì shǔ kāi fāng yàn,qīng zhé hé pán dāng jiǔ léi。 半朵断云擎翡翠,一江甘露泻玫瑰。bàn duǒ duàn yún qíng fěi cuì,yī jiāng gān lù xiè méi guī。 胸中爽气飘飘起,鼻底清香拍拍回。xiōng zhōng shuǎng qì piāo piāo qǐ,bí dǐ qīng xiāng pāi pāi huí。 可笑狂生杨铁笛,风流何用饮鞋杯。kě xiào kuáng shēng yáng tiě dí,fēng liú hé yòng yǐn xié bēi。

红指甲

郑允端

凤花染就玉纤纤,别是风流几种看。fèng huā rǎn jiù yù xiān xiān,bié shì fēng liú jǐ zhǒng kàn。 鸾镜匀脂丹髓湿,鹊炉添火彩云寒。luán jìng yún zhī dān suǐ shī,què lú tiān huǒ cǎi yún hán。 封题锦字春无限,弹泪香闺血未干。fēng tí jǐn zì chūn wú xiàn,dàn lèi xiāng guī xuè wèi gàn。 报道金钗斜插处,落红飞上髻云端。bào dào jīn chāi xié chā chù,luò hóng fēi shàng jì yún duān。

中庭对月有感

郑允端

中庭夜气凉于水,坐看青天转玉盘。zhōng tíng yè qì liáng yú shuǐ,zuò kàn qīng tiān zhuǎn yù pán。 万里清光明海宇,十年杀气暗长安。wàn lǐ qīng guāng míng hǎi yǔ,shí nián shā qì àn zhǎng ān。 闺人只忆丹心苦,战鬼偏怜白骨寒。guī rén zhǐ yì dān xīn kǔ,zhàn guǐ piān lián bái gǔ hán。 我欲排云叫阊阖,璚楼玉宇路漫漫。wǒ yù pái yún jiào chāng hé,qióng lóu yù yǔ lù màn màn。

琵琶泉

郑允端

吴王废苑馀千载,尚有寒泉一掬清。wú wáng fèi yuàn yú qiān zài,shàng yǒu hán quán yī jū qīng。 巧匠凿成推引手,断弦牵出辘轳鸣。qiǎo jiàng záo chéng tuī yǐn shǒu,duàn xián qiān chū lù lú míng。 涓涓多似江州泪,轧轧疑如出塞声。juān juān duō shì jiāng zhōu lèi,yà yà yí rú chū sāi shēng。 一曲难湔亡国恨,空留宫井不胜情。yī qū nán jiān wáng guó hèn,kōng liú gōng jǐng bù shèng qíng。

桃源

郑允端

秦季干戈起,中原几变迁。qín jì gàn gē qǐ,zhōng yuán jǐ biàn qiān。 谁知避世者,自有一山川。shuí zhī bì shì zhě,zì yǒu yī shān chuān。

毛女

郑允端

我亦斯人徒,偶然撄世网。wǒ yì sī rén tú,ǒu rán yīng shì wǎng。 抚卷发深思,何当共长往。fǔ juǎn fā shēn sī,hé dāng gòng zhǎng wǎng。

郑允端

并石疏花瘦,临风细叶长。bìng shí shū huā shòu,lín fēng xì yè zhǎng。 灵均清梦远,遗佩满沅湘。líng jūn qīng mèng yuǎn,yí pèi mǎn yuán xiāng。

郑允端

竹林春雨过,瘦笋迸苔长。zhú lín chūn yǔ guò,shòu sǔn bèng tái zhǎng。 坐待成高节,清标出短墙。zuò dài chéng gāo jié,qīng biāo chū duǎn qiáng。

郑允端

本无尘土气,自在水云乡。běn wú chén tǔ qì,zì zài shuǐ yún xiāng。 楚楚净如拭,亭亭生妙香。chǔ chǔ jìng rú shì,tíng tíng shēng miào xiāng。

郑允端

岁寒冰雪里,独见一枝来。suì hán bīng xuě lǐ,dú jiàn yī zhī lái。 不比凡桃李,春风无数开。bù bǐ fán táo lǐ,chūn fēng wú shù kāi。

高氏姊惠素罗

郑允端

雪色香罗照眼明,阿兄相赠见深情。xuě sè xiāng luó zhào yǎn míng,ā xiōng xiāng zèng jiàn shēn qíng。 明朝急为裁春服,相约麻姑礼上清。míng cháo jí wèi cái chūn fú,xiāng yuē má gū lǐ shàng qīng。

水槛

郑允端

近水人家小结庐,轩窗潇洒胜幽居。jìn shuǐ rén jiā xiǎo jié lú,xuān chuāng xiāo sǎ shèng yōu jū。 凭阑忽听鸣榔响,知有小船来卖鱼。píng lán hū tīng míng láng xiǎng,zhī yǒu xiǎo chuán lái mài yú。