品读经典 · 传承文明

王丞自鄞城归又许入剡

戴表元

江城醉别太匆匆,风雪家园一笑同。jiāng chéng zuì bié tài cōng cōng,fēng xuě jiā yuán yī xiào tóng。 尽健不妨天予老,绝清那许鬼欺穷。jǐn jiàn bù fáng tiān yǔ lǎo,jué qīng nà xǔ guǐ qī qióng。 简书异日关谁事,灯火寒乡赖此翁。jiǎn shū yì rì guān shuí shì,dēng huǒ hán xiāng lài cǐ wēng。 几度丁宁鸡黍约,扫关拂榻误儿童。jǐ dù dīng níng jī shǔ yuē,sǎo guān fú tà wù ér tóng。

壬午清明

戴表元

节序愁中都忘却,见人插柳是清明。jié xù chóu zhōng dōu wàng què,jiàn rén chā liǔ shì qīng míng。 登陴戍出吹弹乐,上冢船归语笑声。dēng pí shù chū chuī dàn lè,shàng zhǒng chuán guī yǔ xiào shēng。 解事浊醪相料理,当权团扇正施行。jiě shì zhuó láo xiāng liào lǐ,dāng quán tuán shàn zhèng shī xíng。 悲欢寒暑君休问,花鸟年年管送迎。bēi huān hán shǔ jūn xiū wèn,huā niǎo nián nián guǎn sòng yíng。

寒食

戴表元

寒食清明却过了,故乡风物祗依然。hán shí qīng míng què guò le,gù xiāng fēng wù zhī yī rán。 穷中有客分青饭,乱后谁坟挂白钱。qióng zhōng yǒu kè fēn qīng fàn,luàn hòu shuí fén guà bái qián。 落魄暖春为麦地,阴沉溽雨近梅天。luò pò nuǎn chūn wèi mài dì,yīn chén rù yǔ jìn méi tiān。 闲情正尔无归宿,石鼎新芽手自煎。xián qíng zhèng ěr wú guī sù,shí dǐng xīn yá shǒu zì jiān。

无题

戴表元

板屋骤喧飞白蚁,纸窗欲雨暗苍蝇。bǎn wū zhòu xuān fēi bái yǐ,zhǐ chuāng yù yǔ àn cāng yíng。 长劳井臼惭妻子,近绝音书惜友朋。zhǎng láo jǐng jiù cán qī zi,jìn jué yīn shū xī yǒu péng。 夜半苦吟堪泣鬼,日高甘寝祗输僧。yè bàn kǔ yín kān qì guǐ,rì gāo gān qǐn zhī shū sēng。 意衰俗物何难败,才薄天公却未憎。yì shuāi sú wù hé nán bài,cái báo tiān gōng què wèi zēng。

奉题孙使君池馆

戴表元

白发使君经世材,尽闲犹解畅池台。bái fā shǐ jūn jīng shì cái,jǐn xián yóu jiě chàng chí tái。 杂花屏障四时有,明月镜奁三面开。zá huā píng zhàng sì shí yǒu,míng yuè jìng lián sān miàn kāi。 各坐山随人意看,正吟风递鸟声来。gè zuò shān suí rén yì kàn,zhèng yín fēng dì niǎo shēng lái。 当年时雨堂前梦,得似从容此一杯。dāng nián shí yǔ táng qián mèng,dé shì cóng róng cǐ yī bēi。

家西十里外茅洋小山中土冢累然初不封树乡先生舒文靖公墓也

戴表元

莫轻数尺黄泥壤,埋却斯人后更无。mò qīng shù chǐ huáng ní rǎng,mái què sī rén hòu gèng wú。 山上自难生毒草,树间长见聚慈乌。shān shàng zì nán shēng dú cǎo,shù jiān zhǎng jiàn jù cí wū。 樵耕可免凭乡俗,洒扫能来是学徒。qiáo gēng kě miǎn píng xiāng sú,sǎ sǎo néng lái shì xué tú。 后有宣尼须痛惜,待将墓额写呜呼。hòu yǒu xuān ní xū tòng xī,dài jiāng mù é xiě wū hū。

戊子岁晚赠应德茂

戴表元

江海悠悠雪欲飞,抱书空出又空归。jiāng hǎi yōu yōu xuě yù fēi,bào shū kōng chū yòu kōng guī。 沙头人满鸥应笑,船上酒香鱼正肥。shā tóu rén mǎn ōu yīng xiào,chuán shàng jiǔ xiāng yú zhèng féi。 尘土竟成谁计是,山林又悔一年非。chén tǔ jìng chéng shuí jì shì,shān lín yòu huǐ yī nián fēi。 平生万卷应夫子,两世知名穷布衣。píng shēng wàn juǎn yīng fū zi,liǎng shì zhī míng qióng bù yī。

宝山寺寒食次韵和阆翁

戴表元

绿阴啼鸟春将老,古寺垂杨日未西。lǜ yīn tí niǎo chūn jiāng lǎo,gǔ sì chuí yáng rì wèi xī。 客子欲归风满袖,桃花无语水流溪。kè zi yù guī fēng mǎn xiù,táo huā wú yǔ shuǐ liú xī。 有人蔬笋忘饥渴,何处松楸杂笑啼。yǒu rén shū sǔn wàng jī kě,hé chù sōng qiū zá xiào tí。 准拟一时僧榻畔,诗翁题后更谁题。zhǔn nǐ yī shí sēng tà pàn,shī wēng tí hòu gèng shuí tí。

戊子清明前陪王丞度新岭

戴表元

一百五日熟食节,七十一曲下山坡。yī bǎi wǔ rì shú shí jié,qī shí yī qū xià shān pō。 寒暄相逢旧人少,风雨欲尽新林多。hán xuān xiāng féng jiù rén shǎo,fēng yǔ yù jǐn xīn lín duō。 青岩不辞挂春霭,白鸟何处生沧波。qīng yán bù cí guà chūn ǎi,bái niǎo hé chù shēng cāng bō。 途泥同兴不同调,我懒且休君更歌。tú ní tóng xīng bù tóng diào,wǒ lǎn qiě xiū jūn gèng gē。

同陈养晦兵后过邑

戴表元

搜山马退馀春草,避世人归起夏蚕。sōu shān mǎ tuì yú chūn cǎo,bì shì rén guī qǐ xià cán。 破屋烟沙飞飒飒,遗民须鬓雪毵毵。pò wū yān shā fēi sà sà,yí mín xū bìn xuě sān sān。 青山几处杨梅坞,白酒谁家榉柳潭。qīng shān jǐ chù yáng méi wù,bái jiǔ shuí jiā jǔ liǔ tán。 休学丁仙返辽左,聊同庾老赋江南。xiū xué dīng xiān fǎn liáo zuǒ,liáo tóng yǔ lǎo fù jiāng nán。

送人游霞屿

戴表元

霞屿风烟接渺溟,老仙万锸敞林扃。xiá yǔ fēng yān jiē miǎo míng,lǎo xiān wàn chā chǎng lín jiōng。 峰前雁起湖云净,池面龙来海雨腥。fēng qián yàn qǐ hú yún jìng,chí miàn lóng lái hǎi yǔ xīng。 阅世僧闲头黑白,游山客爽句丹青。yuè shì sēng xián tóu hēi bái,yóu shān kè shuǎng jù dān qīng。 何缘飞去清源国,雨夜翛翛著翅翎。hé yuán fēi qù qīng yuán guó,yǔ yè xiāo xiāo zhù chì líng。

己丑正月六日袁季源家遭燬次韵书闷

戴表元

邺侯家里书千架,杜老尊前屋万间。yè hóu jiā lǐ shū qiān jià,dù lǎo zūn qián wū wàn jiān。 此事吾堪慰流落,迩来天亦妒穷闲。cǐ shì wú kān wèi liú luò,ěr lái tiān yì dù qióng xián。 反风待祷真虚语,噀雨无方自厚颜。fǎn fēng dài dǎo zhēn xū yǔ,xùn yǔ wú fāng zì hòu yán。 间挈残家过西坞,风流还许几生还。jiān qiè cán jiā guò xī wù,fēng liú hái xǔ jǐ shēng hái。

正仲今年鄞城之约不就因次韵慰悦之

戴表元

莫怪诗翁不出山,诗多那得是山间。mò guài shī wēng bù chū shān,shī duō nà dé shì shān jiān。 清溪欲暖莺啼树,白日无人犬卧关。qīng xī yù nuǎn yīng tí shù,bái rì wú rén quǎn wò guān。 不惜野花簪素发,时凭春酒转朱颜。bù xī yě huā zān sù fā,shí píng chūn jiǔ zhuǎn zhū yán。 当年阮籍何曾达,直到途穷始哭还。dāng nián ruǎn jí hé céng dá,zhí dào tú qióng shǐ kū hái。

送于知州

戴表元

居官难得是全名,于守年多政转清。jū guān nán dé shì quán míng,yú shǒu nián duō zhèng zhuǎn qīng。 身为素王扶坠户,手提赤子出饥坑。shēn wèi sù wáng fú zhuì hù,shǒu tí chì zi chū jī kēng。 使来公馆文书简,吏退私斋几砚横。shǐ lái gōng guǎn wén shū jiǎn,lì tuì sī zhāi jǐ yàn héng。 似此雍容好风度,天边看著绣衣行。shì cǐ yōng róng hǎo fēng dù,tiān biān kàn zhù xiù yī xíng。

壬午六月八日书怀

戴表元

怀人故国鳞鸿绝,避地春园草树长。huái rén gù guó lín hóng jué,bì dì chūn yuán cǎo shù zhǎng。 四壁空存医俗具,千金难售卖呆方。sì bì kōng cún yī sú jù,qiān jīn nán shòu mài dāi fāng。 共儿坐诵修吴语,有客行歌炫楚装。gòng ér zuò sòng xiū wú yǔ,yǒu kè xíng gē xuàn chǔ zhuāng。 昨夜见花摇作梦,南风吹海白茫茫。zuó yè jiàn huā yáo zuò mèng,nán fēng chuī hǎi bái máng máng。

杖锡寺

戴表元

仙草漫漫路不分,钟鱼那许外间闻。xiān cǎo màn màn lù bù fēn,zhōng yú nà xǔ wài jiān wén。 凉天九月已飞雪,晴日西山犹带云。liáng tiān jiǔ yuè yǐ fēi xuě,qíng rì xī shān yóu dài yún。 火后客夸新屋样,兵前僧惜旧碑文。huǒ hòu kè kuā xīn wū yàng,bīng qián sēng xī jiù bēi wén。 藤湖只去招提顶,见说滮田可种耘。téng hú zhǐ qù zhāo tí dǐng,jiàn shuō biāo tián kě zhǒng yún。

四明山中逢晴

戴表元

一冈一涧一萦隈,新岁新晴始此回。yī gāng yī jiàn yī yíng wēi,xīn suì xīn qíng shǐ cǐ huí。 莎坂南风寅蛤出,茅檐西日一禽来。shā bǎn nán fēng yín há chū,máo yán xī rì yī qín lái。 人迷白路羊群石,水卷青天雪里雷。rén mí bái lù yáng qún shí,shuǐ juǎn qīng tiān xuě lǐ léi。 犹是深山有寒食,梨花无数绕岩开。yóu shì shēn shān yǒu hán shí,lí huā wú shù rào yán kāi。

魏文节公墓

戴表元

万骑南来驻不留,衣冠客此镇林丘。wàn qí nán lái zhù bù liú,yī guān kè cǐ zhèn lín qiū。 寒岩碎裂从中起,乱水喧鸣竟独流。hán yán suì liè cóng zhōng qǐ,luàn shuǐ xuān míng jìng dú liú。 故物今惟存寓马,当年谁为指眠牛。gù wù jīn wéi cún yù mǎ,dāng nián shuí wèi zhǐ mián niú。 坟傍小寺终村俗,画柱纱笼护冕旒。fén bàng xiǎo sì zhōng cūn sú,huà zhù shā lóng hù miǎn liú。

辛亥岁七夕醉陪诸公登西湖竹阁

戴表元

画鹢凌风汗漫游,雨声飞出万山头。huà yì líng fēng hàn màn yóu,yǔ shēng fēi chū wàn shān tóu。 江湖望阔边城起,吴越音多客思柔。jiāng hú wàng kuò biān chéng qǐ,wú yuè yīn duō kè sī róu。 野树有枝犹系马,官荷无叶不藏鸥。yě shù yǒu zhī yóu xì mǎ,guān hé wú yè bù cáng ōu。 十年浪走红尘道,今日临城始识秋。shí nián làng zǒu hóng chén dào,jīn rì lín chéng shǐ shí qiū。

蔡岙食藕

戴表元

地逢平处亦萦回,不是逃兵底肯来。dì féng píng chù yì yíng huí,bù shì táo bīng dǐ kěn lái。 坡上一祠犹姓蔡,山前当路尽通台。pō shàng yī cí yóu xìng cài,shān qián dāng lù jǐn tōng tái。 高岩童去收桐子,邻县人过问藕栽。gāo yán tóng qù shōu tóng zi,lín xiàn rén guò wèn ǒu zāi。 忽见深衣老儒者,清时不信少遗材。hū jiàn shēn yī lǎo rú zhě,qīng shí bù xìn shǎo yí cái。