品读经典 · 传承文明

石言

周霆震

南山白石坚不朽,镌磨誓入良工手。nán shān bái shí jiān bù xiǔ,juān mó shì rù liáng gōng shǒu。 平分陛级肃降登,横卧津梁达奔走。píng fēn bì jí sù jiàng dēng,héng wò jīn liáng dá bēn zǒu。 椁成取重侯王家,不惜千金市长久。guǒ chéng qǔ zhòng hóu wáng jiā,bù xī qiān jīn shì zhǎng jiǔ。 从渠楚汉决雌雄,坐阅兴亡屹相守。cóng qú chǔ hàn jué cí xióng,zuò yuè xīng wáng yì xiāng shǒu。 宁知敝邑如残星,十年豺虺喋血腥。níng zhī bì yì rú cán xīng,shí nián chái huī dié xuè xīng。 今兹成垒方改筑,流汗万杵当炎蒸。jīn zī chéng lěi fāng gǎi zhù,liú hàn wàn chǔ dāng yán zhēng。 城基叠石崇数尺,搜括隐匿凭威刑。chéng jī dié shí chóng shù chǐ,sōu kuò yǐn nì píng wēi xíng。 断桥发冢残寺观,民舍隳突翻阶庭。duàn qiáo fā zhǒng cán sì guān,mín shě huī tū fān jiē tíng。 千夫引绠日驰逐,颠踣道路无留停。qiān fū yǐn gěng rì chí zhú,diān bó dào lù wú liú tíng。 石乃言曰:我生刚介根元气,落落孤高蟠九地。shí nǎi yán yuē wǒ shēng gāng jiè gēn yuán qì,luò luò gū gāo pán jiǔ dì。 既不得补天遇娲皇,又不得填海从精卫。jì bù dé bǔ tiān yù wā huáng,yòu bù dé tián hǎi cóng jīng wèi。 包羞转徙近污渠,反为奸凶严屏蔽。bāo xiū zhuǎn xǐ jìn wū qú,fǎn wèi jiān xiōng yán píng bì。 何当天威发怒雷,豺虺骨与城俱摧。hé dāng tiān wēi fā nù léi,chái huī gǔ yǔ chéng jù cuī。 此时饮恨庶吐气,尽碾暴骨为飞灰。cǐ shí yǐn hèn shù tǔ qì,jǐn niǎn bào gǔ wèi fēi huī。

反覆吟

周霆震

东关昼宴宵流血,北里暮耕晨建节。dōng guān zhòu yàn xiāo liú xuè,běi lǐ mù gēng chén jiàn jié。 金珠无胫走如飞,奄忽废兴那忍说。jīn zhū wú jìng zǒu rú fēi,yǎn hū fèi xīng nà rěn shuō。 君不见青冈头,墓砖云是晋桓修。jūn bù jiàn qīng gāng tóu,mù zhuān yún shì jìn huán xiū。 发掘近遭群盗手,峨峨疑冢已千秋。fā jué jìn zāo qún dào shǒu,é é yí zhǒng yǐ qiān qiū。

埋冤树

周霆震

出城十里西南去,行役经过倦休处。chū chéng shí lǐ xī nán qù,xíng yì jīng guò juàn xiū chù。 崔嵬古干络苍藤,相传此是埋冤树。cuī wéi gǔ gàn luò cāng téng,xiāng chuán cǐ shì mái yuān shù。 树名那得呼埋冤,阅人累岁官道边。shù míng nà dé hū mái yuān,yuè rén lèi suì guān dào biān。 朝吁械系逮词讼,夕敝鞭朴逋税钱。cháo xū xiè xì dǎi cí sòng,xī bì biān pǔ bū shuì qián。 富豪招权逞滥入,孱弱破家哀孑立。fù háo zhāo quán chěng làn rù,càn ruò pò jiā āi jié lì。 几人饮恨泪彻泉,树不能言天为泣。jǐ rén yǐn hèn lèi chè quán,shù bù néng yán tiān wèi qì。 埋冤得名良可悲,郡中守令知不知?mái yuān dé míng liáng kě bēi,jùn zhōng shǒu lìng zhī bù zhī?

延平龙剑歌

周霆震

延平之渊深复深,白日下照苍龙吟。yán píng zhī yuān shēn fù shēn,bái rì xià zhào cāng lóng yín。 古来此处会灵物,中有未死英雄心。gǔ lái cǐ chù huì líng wù,zhōng yǒu wèi sǐ yīng xióng xīn。 黑风一夕嘘蜃气,坐看海州俱陆沈。hēi fēng yī xī xū shèn qì,zuò kàn hǎi zhōu jù lù shěn。 咄哉蝮蛇敢流毒,鼓召妖孽纷来侵。duō zāi fù shé gǎn liú dú,gǔ zhào yāo niè fēn lái qīn。 老龙掉尾才一怒,百怪洒血腥淋淋。lǎo lóng diào wěi cái yī nù,bǎi guài sǎ xuè xīng lín lín。 书生投笔起大叫,稽首再拜皇穹临。shū shēng tóu bǐ qǐ dà jiào,jī shǒu zài bài huáng qióng lín。 龙兮龙兮,尔之潜也已千载,丰城故乡昨失守。lóng xī lóng xī,ěr zhī qián yě yǐ qiān zài,fēng chéng gù xiāng zuó shī shǒu。 宜扣天阍敕牛斗,下取老蛟心血剖。yí kòu tiān hūn chì niú dòu,xià qǔ lǎo jiāo xīn xuè pōu。 指挥九日付羿弓,驰檄风雷歼巨丑。zhǐ huī jiǔ rì fù yì gōng,chí xí fēng léi jiān jù chǒu。 胡乃坐观浔阳肆,鲸鲵魑魅魍魉群相随,剜肌剔髓四海靡。hú nǎi zuò guān xún yáng sì,jīng ní chī mèi wǎng liǎng qún xiāng suí,wān jī tī suǐ sì hǎi mí。 遂令鱼肠豪曹甘毁折,岐山之凤鸣声绝。suì lìng yú cháng háo cáo gān huǐ zhé,qí shān zhī fèng míng shēng jué。 忠臣扼腕空白头,赤子拊心眼流血。zhōng chén è wàn kōng bái tóu,chì zi fǔ xīn yǎn liú xuè。 时哉好从檀溪踊跃起的卢,呼取黄熊赤豹来清都。shí zāi hǎo cóng tán xī yǒng yuè qǐ de lú,hū qǔ huáng xióng chì bào lái qīng dōu。 并与宋帝独驱之长刀,龙门将军天山之三箭。bìng yǔ sòng dì dú qū zhī zhǎng dāo,lóng mén jiāng jūn tiān shān zhī sān jiàn。 神会大冶飞昆吾,迅扫六合尘模糊。shén huì dà yě fēi kūn wú,xùn sǎo liù hé chén mó hú。 我当远求华阴土,助尔光芒增快睹。wǒ dāng yuǎn qiú huá yīn tǔ,zhù ěr guāng máng zēng kuài dǔ。 问天洗甲挽银河,苏息苍生溥霖雨。wèn tiān xǐ jiǎ wǎn yín hé,sū xī cāng shēng pǔ lín yǔ。

志感

周霆震

海风吹云通万里,浙江势合潮声起。hǎi fēng chuī yún tōng wàn lǐ,zhè jiāng shì hé cháo shēng qǐ。 酒杯无分月含羞,独步徘徊桂香里。jiǔ bēi wú fēn yuè hán xiū,dú bù pái huái guì xiāng lǐ。 秋深萧条昼掩关,良夜偶此须臾间。qiū shēn xiāo tiáo zhòu yǎn guān,liáng yè ǒu cǐ xū yú jiān。 老逢佳节偶怀旧,昨者梦自横溪还。lǎo féng jiā jié ǒu huái jiù,zuó zhě mèng zì héng xī hái。 溪边故友重泉隔,却忆当年会骚客。xī biān gù yǒu zhòng quán gé,què yì dāng nián huì sāo kè。 十千清酒买城中,舒雁初肥鲈鲙白。shí qiān qīng jiǔ mǎi chéng zhōng,shū yàn chū féi lú kuài bái。 庭前古桂高婆娑,酒酣能赋得月多。tíng qián gǔ guì gāo pó suō,jiǔ hān néng fù dé yuè duō。 野人侧听惊绝倒,宁许扣角声相和。yě rén cè tīng jīng jué dào,níng xǔ kòu jiǎo shēng xiāng hé。 重来无处寻高桂,夜听马嘶林叶坠。zhòng lái wú chù xún gāo guì,yè tīng mǎ sī lín yè zhuì。 凄凉旧曲付吹篪,吟断清商复谁继。qī liáng jiù qū fù chuī chí,yín duàn qīng shāng fù shuí jì。 我愁问月倾肺肝,月亦怜我霜鬓残。wǒ chóu wèn yuè qīng fèi gān,yuè yì lián wǒ shuāng bìn cán。 平生取友恒落落,会面非少知心难。píng shēng qǔ yǒu héng luò luò,huì miàn fēi shǎo zhī xīn nán。 古今何限西州路,送迎只有山如故。gǔ jīn hé xiàn xī zhōu lù,sòng yíng zhǐ yǒu shān rú gù。 作诗寄语座中朋,难觅人间许玄度。zuò shī jì yǔ zuò zhōng péng,nán mì rén jiān xǔ xuán dù。

黄河行

贡泰父

黄河水,水阔无边深无底,其来不知几千里。huáng hé shuǐ,shuǐ kuò wú biān shēn wú dǐ,qí lái bù zhī jǐ qiān lǐ。 或云昆仑之山出西纪,元气融结自兹始。huò yún kūn lún zhī shān chū xī jì,yuán qì róng jié zì zī shǐ。 地维崩兮天柱折,于是横奔逆激日夜流不已。dì wéi bēng xī tiān zhù zhé,yú shì héng bēn nì jī rì yè liú bù yǐ。 九功歌成四载止,黄熊化作苍龙尾。jiǔ gōng gē chéng sì zài zhǐ,huáng xióng huà zuò cāng lóng wěi。 双谼凿断海门开,两鄂崭崭尚中峙。shuāng hóng záo duàn hǎi mén kāi,liǎng è zhǎn zhǎn shàng zhōng zhì。 盘涡荡激,回湍冲射,悬崖飞沙,断岸决石,瞬息而争靡。pán wō dàng jī,huí tuān chōng shè,xuán yá fēi shā,duàn àn jué shí,shùn xī ér zhēng mí。 洪涛巨浪相豗,怒声不住从天来。hóng tāo jù làng xiāng huī,nù shēng bù zhù cóng tiān lái。 初如两军战方合,飞炮忽下坚壁摧。chū rú liǎng jūn zhàn fāng hé,fēi pào hū xià jiān bì cuī。 又如丰隆起行雨,鞭笞铁骑驱奔雷。yòu rú fēng lóng qǐ xíng yǔ,biān chī tiě qí qū bēn léi。 半空澎湃落银屋,势连渤澥吞淮渎。bàn kōng pēng pài luò yín wū,shì lián bó xiè tūn huái dú。 天吴九首兮,魌魋独足。tiān wú jiǔ shǒu xī,qī tuí dú zú。 潜潭雨过老蛟吟,明月夜照鲛人哭。qián tán yǔ guò lǎo jiāo yín,míng yuè yè zhào jiāo rén kū。 扁舟侧挂帆一幅,满耳萧萧鸟飞速。biǎn zhōu cè guà fān yī fú,mǎn ěr xiāo xiāo niǎo fēi sù。 徐邳千里半日程,转盼青山小如粟。xú pī qiān lǐ bàn rì chéng,zhuǎn pàn qīng shān xiǎo rú sù。 吁嗟雄哉!其水一石,其泥数斗。xū jiē xióng zāi!qí shuǐ yī shí,qí ní shù dòu。 滔滔汩汩兮,同宇宙之悠久。tāo tāo gǔ gǔ xī,tóng yǔ zhòu zhī yōu jiǔ。 泛中流以击楫兮,招群仙而挥手。fàn zhōng liú yǐ jī jí xī,zhāo qún xiān ér huī shǒu。 好风兮东来,酬河伯兮杯酒。hǎo fēng xī dōng lái,chóu hé bó xī bēi jiǔ。

题江山归兴图

黄玠

秦望东南远欲无,依稀禹穴向姚虞。qín wàng dōng nán yuǎn yù wú,yī xī yǔ xué xiàng yáo yú。 几时把酒鄞江上,却对乡山看此图。jǐ shí bǎ jiǔ yín jiāng shàng,què duì xiāng shān kàn cǐ tú。

题吴季良东明轩

黄玠

朝日出旸谷,照我轩东荣。cháo rì chū yáng gǔ,zhào wǒ xuān dōng róng。 煌煌天光发,湛湛旦气清。huáng huáng tiān guāng fā,zhàn zhàn dàn qì qīng。 定志息喧杂,澄心养虚灵。dìng zhì xī xuān zá,chéng xīn yǎng xū líng。 八窗启扃钥,万象生光明。bā chuāng qǐ jiōng yào,wàn xiàng shēng guāng míng。

拟古

黄玠

龙马负灵图,八卦开人文。lóng mǎ fù líng tú,bā guà kāi rén wén。 天运当寅中,民时方大昕。tiān yùn dāng yín zhōng,mín shí fāng dà xīn。 制字乃未多,所言为典坟。zhì zì nǎi wèi duō,suǒ yán wèi diǎn fén。 一往数千载,怀哉圣神君。yī wǎng shù qiān zài,huái zāi shèng shén jūn。

拟古

黄玠

翳林无阳土,暗谷多下泉。yì lín wú yáng tǔ,àn gǔ duō xià quán。 登山履众险,险尽见杪颠。dēng shān lǚ zhòng xiǎn,xiǎn jǐn jiàn miǎo diān。 人居物物中,物物能蔽天。rén jū wù wù zhōng,wù wù néng bì tiān。 将身出物表,万象始昭然。jiāng shēn chū wù biǎo,wàn xiàng shǐ zhāo rán。

拟古

黄玠

一气成岁功,孰为四分之。yī qì chéng suì gōng,shú wèi sì fēn zhī。 遂使春木荣,不知秋叶萎。suì shǐ chūn mù róng,bù zhī qiū yè wēi。 天道自有初,物命亦有司。tiān dào zì yǒu chū,wù mìng yì yǒu sī。 任运得吾性,无为无不为。rèn yùn dé wú xìng,wú wèi wú bù wèi。

拟古

黄玠

天高九万里,疾若弩矢驰。tiān gāo jiǔ wàn lǐ,jí ruò nǔ shǐ chí。 白日犹在下,况尔众物为。bái rì yóu zài xià,kuàng ěr zhòng wù wèi。 翾羽刷俊彩,强欲凌空飞。xuān yǔ shuā jùn cǎi,qiáng yù líng kōng fēi。 去人苦不远,但使见者疑。qù rén kǔ bù yuǎn,dàn shǐ jiàn zhě yí。

赋顾梅西煮雪

黄玠

摇竹取残雪,松声动寒吹。yáo zhú qǔ cán xuě,sōng shēng dòng hán chuī。 金怀少馀欢,石鼎作雅事。jīn huái shǎo yú huān,shí dǐng zuò yǎ shì。 极清超水品,至淡出天味。jí qīng chāo shuǐ pǐn,zhì dàn chū tiān wèi。 行过梅花西,唤起幽人睡。xíng guò méi huā xī,huàn qǐ yōu rén shuì。

感怀

黄玠

积阴不可扫,积懑不可道。jī yīn bù kě sǎo,jī mèn bù kě dào。 君子所可道,小人以为嬲。jūn zi suǒ kě dào,xiǎo rén yǐ wèi niǎo。 世事终渺茫,物情慢衰老。shì shì zhōng miǎo máng,wù qíng màn shuāi lǎo。 归来日未昳,自去庭中草。guī lái rì wèi dié,zì qù tíng zhōng cǎo。

感怀

黄玠

仙人大还丹,可用更凡胎。xiān rén dà hái dān,kě yòng gèng fán tāi。 举世不谓然,逝矣谁能哀。jǔ shì bù wèi rán,shì yǐ shuí néng āi。 万事唯有醉,奴子抱琴来。wàn shì wéi yǒu zuì,nú zi bào qín lái。 十倍李供奉,一饮三千杯。shí bèi lǐ gōng fèng,yī yǐn sān qiān bēi。

感怀

黄玠

矩步恒彳亍,捷走能千回。jǔ bù héng chì chù,jié zǒu néng qiān huí。 感彼元发化,聊复少衔杯。gǎn bǐ yuán fā huà,liáo fù shǎo xián bēi。 阴草夏即苑,阳花冬亦开。yīn cǎo xià jí yuàn,yáng huā dōng yì kāi。 天序自有定,不是偶然来。tiān xù zì yǒu dìng,bù shì ǒu rán lái。

感怀

黄玠

有酒可用醑,无酒我当酤。yǒu jiǔ kě yòng xǔ,wú jiǔ wǒ dāng gū。 天运岁益差,人事日不如。tiān yùn suì yì chà,rén shì rì bù rú。 羽虫何多言,木叶已无数。yǔ chóng hé duō yán,mù yè yǐ wú shù。 凄其众草晚,乐与佳菊遇。qī qí zhòng cǎo wǎn,lè yǔ jiā jú yù。

感怀

黄玠

物蠹岂有极,造物难为工。wù dù qǐ yǒu jí,zào wù nán wèi gōng。 我将剔除之,刺芒铦若锋。wǒ jiāng tī chú zhī,cì máng xiān ruò fēng。 小枝食已尽,大枝旋复空。xiǎo zhī shí yǐ jǐn,dà zhī xuán fù kōng。 虫多饱即死,花落为枯丛。chóng duō bǎo jí sǐ,huā luò wèi kū cóng。

感怀

黄玠

盆中梅树子,为尔可怜生。pén zhōng méi shù zi,wèi ěr kě lián shēng。 寒泥不五斗,勿与大块争。hán ní bù wǔ dòu,wù yǔ dà kuài zhēng。 移置池水头,照影池上冰。yí zhì chí shuǐ tóu,zhào yǐng chí shàng bīng。 和冰嚼花蕊,天地无馀清。hé bīng jué huā ruǐ,tiān dì wú yú qīng。

感怀

黄玠

娼鸟不可驯,娼女不可亲。chāng niǎo bù kě xùn,chāng nǚ bù kě qīn。 野性自难定,岂知爱其身。yě xìng zì nán dìng,qǐ zhī ài qí shēn。 千金买少妾,属托在他人。qiān jīn mǎi shǎo qiè,shǔ tuō zài tā rén。 譬如道旁花,竟是为谁春。pì rú dào páng huā,jìng shì wèi shuí chūn。