品读经典 · 传承文明

碧筒饮,次胡丞韵二首其一

张昱

小刺攒攒绿满茎,看揎罗袖护轻盈。xiǎo cì zǎn zǎn lǜ mǎn jīng,kàn xuān luó xiù hù qīng yíng。 分司御史心先醉,多病相如渴又生。fēn sī yù shǐ xīn xiān zuì,duō bìng xiāng rú kě yòu shēng。 银浦流云虽有态,铜盘清露寂无声。yín pǔ liú yún suī yǒu tài,tóng pán qīng lù jì wú shēng。 当年欲博千金笑,故作风荷带雨倾。dāng nián yù bó qiān jīn xiào,gù zuò fēng hé dài yǔ qīng。

碧筒饮,次胡丞韵二首其一

张昱

花外风来香满湖,折荷举酒笑相呼。huā wài fēng lái xiāng mǎn hú,zhé hé jǔ jiǔ xiào xiāng hū。 自来四明有狂客,除却高阳非酒徒。zì lái sì míng yǒu kuáng kè,chú què gāo yáng fēi jiǔ tú。 饮处有情丝不断,折时多刺手难扶。yǐn chù yǒu qíng sī bù duàn,zhé shí duō cì shǒu nán fú。 豪家玉斗虽云贵,有此尊前风致无?háo jiā yù dòu suī yún guì,yǒu cǐ zūn qián fēng zhì wú?

寄孟昉郎中

张昱

孟子能文自老成,早于国语亦留情。mèng zi néng wén zì lǎo chéng,zǎo yú guó yǔ yì liú qíng。 省中醉墨题犹在,阙下新知谁与行?shěng zhōng zuì mò tí yóu zài,quē xià xīn zhī shuí yǔ xíng? 纨扇晚凉诗自写,翠鬟情重酒同倾。wán shàn wǎn liáng shī zì xiě,cuì huán qíng zhòng jiǔ tóng qīng。 接舆莫更闲歌凤,只可佯狂了此生。jiē yú mò gèng xián gē fèng,zhǐ kě yáng kuáng le cǐ shēng。

寄周昉处士

张昱

为尔停骖几叩门,每于清事得相论。wèi ěr tíng cān jǐ kòu mén,měi yú qīng shì dé xiāng lùn。 山中载酒梅花过,湖上放船春水浑。shān zhōng zài jiǔ méi huā guò,hú shàng fàng chuán chūn shuǐ hún。 闲到竹斋为解带,坐深苔径与开樽。xián dào zhú zhāi wèi jiě dài,zuò shēn tái jìng yǔ kāi zūn。 当年醉墨留题处,风雨新添屋漏痕。dāng nián zuì mò liú tí chù,fēng yǔ xīn tiān wū lòu hén。

题福源编后

张昱

福缘山作魏家坟,知是唐朝宰相孙。fú yuán shān zuò wèi jiā fén,zhī shì táng cháo zǎi xiāng sūn。 石首令前官有考,咸通年内碣犹存。shí shǒu lìng qián guān yǒu kǎo,xián tōng nián nèi jié yóu cún。 太湖渺渺连精舍,乔木阴阴拱墓门。tài hú miǎo miǎo lián jīng shě,qiáo mù yīn yīn gǒng mù mén。 千载凌烟勋业在,可无遗泽及诸昆?qiān zài líng yān xūn yè zài,kě wú yí zé jí zhū kūn?

谩游

张昱

甚矣吾衰百念慵,花间时一复支筇。shén yǐ wú shuāi bǎi niàn yōng,huā jiān shí yī fù zhī qióng。 邦人幸尔不予鄙,儿子乐然为我从。bāng rén xìng ěr bù yǔ bǐ,ér zi lè rán wèi wǒ cóng。 载酒有时寻古寺,看云终日对孤峰。zài jiǔ yǒu shí xún gǔ sì,kàn yún zhōng rì duì gū fēng。 林家湖上都能说,二十馀年老醉翁。lín jiā hú shàng dōu néng shuō,èr shí yú nián lǎo zuì wēng。

月桂堂,为集庆讲主

张昱

佛国山中古道场,月中桂子散天香。fú guó shān zhōng gǔ dào chǎng,yuè zhōng guì zi sàn tiān xiāng。 一枝得共人如郤,双井能来客姓黄。yī zhī dé gòng rén rú xì,shuāng jǐng néng lái kè xìng huáng。 谁咏碧云题树叶,自收清露染衣裳。shuí yǒng bì yún tí shù yè,zì shōu qīng lù rǎn yī shang。 南峰不与清光碍,好放馀阴及四方。nán fēng bù yǔ qīng guāng ài,hǎo fàng yú yīn jí sì fāng。

九日,过长安镇王山人

张昱

因过王生忘坐久,阶前花有白鸡冠。yīn guò wáng shēng wàng zuò jiǔ,jiē qián huā yǒu bái jī guān。 草堂出酒生新敬,雪壁题诗寄此观。cǎo táng chū jiǔ shēng xīn jìng,xuě bì tí shī jì cǐ guān。 肯谓陶潜逢九日,却如李白醉长安。kěn wèi táo qián féng jiǔ rì,què rú lǐ bái zuì zhǎng ān。 老夫遍赏东篱菊,摇落群芳正耐看。lǎo fū biàn shǎng dōng lí jú,yáo luò qún fāng zhèng nài kàn。

归隐图,为张别驾赋

张昱

难得归来赋考槃,高情都付画图看。nán dé guī lái fù kǎo pán,gāo qíng dōu fù huà tú kàn。 可能白首更干禄,纵有黄金难买闲。kě néng bái shǒu gèng gàn lù,zòng yǒu huáng jīn nán mǎi xián。 酒舫载春携二客,巾车乘醉从双鬟。jiǔ fǎng zài chūn xié èr kè,jīn chē chéng zuì cóng shuāng huán。 陶山地接东西眺,谢傅风流或可攀。táo shān dì jiē dōng xī tiào,xiè fù fēng liú huò kě pān。

宗阳宫,次杨仲弘老君台观月诗韵

张昱

当时诸老宗阳会,月与浮云几变更?dāng shí zhū lǎo zōng yáng huì,yuè yǔ fú yún jǐ biàn gèng? 丁令岂知为鹤事,道人犹作卖花声。dīng lìng qǐ zhī wèi hè shì,dào rén yóu zuò mài huā shēng。 天溥露色开蟾境,秋送商声入凤笙。tiān pǔ lù sè kāi chán jìng,qiū sòng shāng shēng rù fèng shēng。 谁信紫薇垣内客,今宵又复到蓬瀛。shuí xìn zǐ wēi yuán nèi kè,jīn xiāo yòu fù dào péng yíng。

送康穆庵赴福州能仁寺席

张昱

佛运兴隆此一机,尊师何负七条衣?fú yùn xīng lóng cǐ yī jī,zūn shī hé fù qī tiáo yī? 讲经春殿人天卫,咒钵夜堂风雨归。jiǎng jīng chūn diàn rén tiān wèi,zhòu bō yè táng fēng yǔ guī。 花为散来春冉冉,柳从攀后思依依。huā wèi sàn lái chūn rǎn rǎn,liǔ cóng pān hòu sī yī yī。 幽兰荔子南方物,笼护函封寄莫稀。yōu lán lì zi nán fāng wù,lóng hù hán fēng jì mò xī。

病起

张昱

花事能消几夜风,樱桃叶底又深红。huā shì néng xiāo jǐ yè fēng,yīng táo yè dǐ yòu shēn hóng。 岂无金缕湖波上,闲却玉杯春雨中。qǐ wú jīn lǚ hú bō shàng,xián què yù bēi chūn yǔ zhōng。 枕上楚云元是梦,镜中潘鬓惜成翁。zhěn shàng chǔ yún yuán shì mèng,jìng zhōng pān bìn xī chéng wēng。 莫言轻薄扬州事,着意题诗也未工。mò yán qīng báo yáng zhōu shì,zhe yì tí shī yě wèi gōng。

题云林隐居图,为崔彦晖赋

张昱

崔郎志趣在云林,笔底遥岑自浅深。cuī láng zhì qù zài yún lín,bǐ dǐ yáo cén zì qiǎn shēn。 欹枕不忘图画事,开函又动隐居心。yī zhěn bù wàng tú huà shì,kāi hán yòu dòng yǐn jū xīn。 粉痕白白生云气,黛色沉沉覆树阴。fěn hén bái bái shēng yún qì,dài sè chén chén fù shù yīn。 幽思不教忘梦寐,耳边长似有猿吟。yōu sī bù jiào wàng mèng mèi,ěr biān zhǎng shì yǒu yuán yín。

留题费山人旧馆

张昱

旧馆经过不用期,扫门常恐鹤来迟。jiù guǎn jīng guò bù yòng qī,sǎo mén cháng kǒng hè lái chí。 但知重客唯司马,不顾狂言有牧之。dàn zhī zhòng kè wéi sī mǎ,bù gù kuáng yán yǒu mù zhī。 秋雨石枰看对弈,夜堂银烛照题诗。qiū yǔ shí píng kàn duì yì,yè táng yín zhú zhào tí shī。 佳人底用千金产,只此高闲可不知。jiā rén dǐ yòng qiān jīn chǎn,zhǐ cǐ gāo xián kě bù zhī。

经锄斋

张昱

谁似谈翁乐有馀,百年生计祇林庐。shuí shì tán wēng lè yǒu yú,bǎi nián shēng jì qí lín lú。 甫田种熟门前稻,暇日抄成架上书。fǔ tián zhǒng shú mén qián dào,xiá rì chāo chéng jià shàng shū。 睡起谩怜衰甚矣,客来唯问近何如?shuì qǐ mán lián shuāi shén yǐ,kè lái wéi wèn jìn hé rú? 相过里社寻常事,只把柴车当酒车。xiāng guò lǐ shè xún cháng shì,zhǐ bǎ chái chē dāng jiǔ chē。

谢宝林寺别峰法师惠僧履

张昱

也知鳗井犹龙井,合有交游似二苏。yě zhī mán jǐng yóu lóng jǐng,hé yǒu jiāo yóu shì èr sū。 起舞谩怜成短袖,徒行始觉是穷途。qǐ wǔ mán lián chéng duǎn xiù,tú xíng shǐ jué shì qióng tú。 书从堂上出双鲤,舄向云中堕匹凫。shū cóng táng shàng chū shuāng lǐ,xì xiàng yún zhōng duò pǐ fú。 无复旧时公府步,君门望绝没阶趋。wú fù jiù shí gōng fǔ bù,jūn mén wàng jué méi jiē qū。

宿郭子振雪洞

张昱

月光一色杳难分,不见丹青藻棁文。yuè guāng yī sè yǎo nán fēn,bù jiàn dān qīng zǎo zhuō wén。 蝴蝶飞来疑是梦,梅花开后却思君。hú dié fēi lái yí shì mèng,méi huā kāi hòu què sī jūn。 都忘长日将纨扇,犹恐馀寒到练裙。dōu wàng zhǎng rì jiāng wán shàn,yóu kǒng yú hán dào liàn qún。 宿酒觉来看不厌,满床秋思白如云。sù jiǔ jué lái kàn bù yàn,mǎn chuáng qiū sī bái rú yún。

答韩介石提举

张昱

偶持尊酒对花倾,有客能来道姓名。ǒu chí zūn jiǔ duì huā qīng,yǒu kè néng lái dào xìng míng。 佳句才探出怀袖,故人知是不公卿。jiā jù cái tàn chū huái xiù,gù rén zhī shì bù gōng qīng。 平生学剑心都懒,此日归田计可成。píng shēng xué jiàn xīn dōu lǎn,cǐ rì guī tián jì kě chéng。 彼此头颅俱种种,题诗那得不关情?bǐ cǐ tóu lú jù zhǒng zhǒng,tí shī nà dé bù guān qíng?

冬日白牡丹

张昱

律琯催春到牡丹,行云欲堕碧阑干。lǜ guǎn cuī chūn dào mǔ dān,xíng yún yù duò bì lán gàn。 似嫌脂粉能相污,故逞肌肤独耐寒。shì xián zhī fěn néng xiāng wū,gù chěng jī fū dú nài hán。 雪艳最宜金缕盖,天香合是玉雕盘。xuě yàn zuì yí jīn lǚ gài,tiān xiāng hé shì yù diāo pán。 赵昌花鸟新驰誉,画作屏风后面看。zhào chāng huā niǎo xīn chí yù,huà zuò píng fēng hòu miàn kàn。

老圃堂

张昱

不谓斯时有此翁,无能田亩累其穷。bù wèi sī shí yǒu cǐ wēng,wú néng tián mǔ lèi qí qióng。 异蔬自灌欲百品,老圃官量无十弓。yì shū zì guàn yù bǎi pǐn,lǎo pǔ guān liàng wú shí gōng。 草阁晓梳秋发白,玉杯春醉夕阳红。cǎo gé xiǎo shū qiū fā bái,yù bēi chūn zuì xī yáng hóng。 馀生尽可忘荣辱,事与樊迟请学同。yú shēng jǐn kě wàng róng rǔ,shì yǔ fán chí qǐng xué tóng。