品读经典 · 传承文明

西湖十咏平湖秋月

尹廷高

烟光山色淡溟蒙,千尺浮图兀倚空。yān guāng shān sè dàn míng méng,qiān chǐ fú tú wù yǐ kōng。 湖上画船归欲尽,孤峰犹带夕阳红。hú shàng huà chuán guī yù jǐn,gū fēng yóu dài xī yáng hóng。

西湖十咏·其五·柳浪闻莺

尹廷高

晴波淡淡树冥冥,乱掷金梭万缕青。qíng bō dàn dàn shù míng míng,luàn zhì jīn suō wàn lǚ qīng。 应怪园林风景别,数声娅姹不堪听。yīng guài yuán lín fēng jǐng bié,shù shēng yà chà bù kān tīng。

西湖十咏·其六·花港观鱼

尹廷高

细雨初收逐队嬉,何人注目俯寒漪。xì yǔ chū shōu zhú duì xī,hé rén zhù mù fǔ hán yī。 红妆静立阑干外,吞尽残香渠未知。hóng zhuāng jìng lì lán gàn wài,tūn jǐn cán xiāng qú wèi zhī。

西湖十咏·其七·曲院荷风

尹廷高

虚堂四面枕湖光,酝作芙蕖万斛香。xū táng sì miàn zhěn hú guāng,yùn zuò fú qú wàn hú xiāng。 独笑南薰更多事,强教西子舞霓裳。dú xiào nán xūn gèng duō shì,qiáng jiào xī zi wǔ ní shang。

西湖十咏·其八·南屏晚钟

尹廷高

鳔缈雷峰隔上方,数声风送到幽窗。biào miǎo léi fēng gé shàng fāng,shù shēng fēng sòng dào yōu chuāng。 柳昏花暝游人散,付与山僧带月撞。liǔ hūn huā míng yóu rén sàn,fù yǔ shān sēng dài yuè zhuàng。

西湖十咏·其九·三潭印月

尹廷高

波仙鼎立据平湖,天影清涵水墨图。bō xiān dǐng lì jù píng hú,tiān yǐng qīng hán shuǐ mò tú。 夜静老龙鳞甲冷,冰壶深处浴明珠。yè jìng lǎo lóng lín jiǎ lěng,bīng hú shēn chù yù míng zhū。

西湖十咏·其三·两峰插云

尹廷高

嶙峋对峙势争雄,古塔疏林杳霭中。lín xún duì zhì shì zhēng xióng,gǔ tǎ shū lín yǎo ǎi zhōng。 写尽西湖烟雨障,双尖如笔閤晴空。xiě jǐn xī hú yān yǔ zhàng,shuāng jiān rú bǐ gé qíng kōng。

秋夜旅怀

尹廷高

梦绕家山旧菊丛,芭蕉叶叶又秋风。mèng rào jiā shān jiù jú cóng,bā jiāo yè yè yòu qiū fēng。 闲愁一夜深如海,只在空阶雨滴中。xián chóu yī yè shēn rú hǎi,zhǐ zài kōng jiē yǔ dī zhōng。

题曲终人不见江上数峰青

尹廷高

青山不改重华世,玉瑟空馀太古音。qīng shān bù gǎi zhòng huá shì,yù sè kōng yú tài gǔ yīn。 遗恨湘江流不尽,至今眉黛锁遥岑。yí hèn xiāng jiāng liú bù jǐn,zhì jīn méi dài suǒ yáo cén。

题挂蓑衣图

尹廷高

衮衣元是抱官愁,富贵何人得自由。gǔn yī yuán shì bào guān chóu,fù guì hé rén dé zì yóu。 千古蓑衣看不足,一竿斜曰转船头。qiān gǔ suō yī kàn bù zú,yī gān xié yuē zhuǎn chuán tóu。

题猫捕蜂图

尹廷高

游蜂初不识含蝉,偶入花阴搅昼眠。yóu fēng chū bù shí hán chán,ǒu rù huā yīn jiǎo zhòu mián。 一线纤腰能几许,枉教瞪目暗垂涎。yī xiàn xiān yāo néng jǐ xǔ,wǎng jiào dèng mù àn chuí xián。

张骞乘槎

尹廷高

仙槎正落斗牛间,散发中流意自闲。xiān chá zhèng luò dòu niú jiān,sàn fā zhōng liú yì zì xián。 却被君平开口笑,水穷山尽不知还。què bèi jūn píng kāi kǒu xiào,shuǐ qióng shān jǐn bù zhī hái。

范增墓二首

尹廷高

攻汉亡秦计谩奇,君王于汝奈何疑。gōng hàn wáng qín jì mán qí,jūn wáng yú rǔ nài hé yí。 可能少缓须臾死,亲见乌江疋马时。kě néng shǎo huǎn xū yú sǐ,qīn jiàn wū jiāng pǐ mǎ shí。

范增墓二首

尹廷高

身作重曈骨鲠臣,冢间荒草几经春。shēn zuò zhòng tóng gǔ gěng chén,zhǒng jiān huāng cǎo jǐ jīng chūn。 残骸不朽宁多少,曾费黄金四万斤。cán hái bù xiǔ níng duō shǎo,céng fèi huáng jīn sì wàn jīn。

题一宝境界

尹廷高

恒河沙数渺难穷,过电浮沤转眼空。héng hé shā shù miǎo nán qióng,guò diàn fú ōu zhuǎn yǎn kōng。 惟有故家长不坏,黄花翠竹几秋风。wéi yǒu gù jiā zhǎng bù huài,huáng huā cuì zhú jǐ qiū fēng。

题岩门

尹廷高

嵌空元不费敲推,弹指能令铁锁开。qiàn kōng yuán bù fèi qiāo tuī,dàn zhǐ néng lìng tiě suǒ kāi。 莫学寒山避人去,千年岩缝合苍苔。mò xué hán shān bì rén qù,qiān nián yán fèng hé cāng tái。

欧阳希古读书楼

尹廷高

道上红尘利欲乡,天风吹下韵琅琅。dào shàng hóng chén lì yù xiāng,tiān fēng chuī xià yùn láng láng。 阑干四面秋声起,一晕青灯夜正长。lán gàn sì miàn qiū shēng qǐ,yī yūn qīng dēng yè zhèng zhǎng。

赞达摩画像

尹廷高

莫听番僧说是非,滔滔流水不西归。mò tīng fān sēng shuō shì fēi,tāo tāo liú shuǐ bù xī guī。 自从拆断茎芦后,白浪翻天无了时。zì cóng chāi duàn jīng lú hòu,bái làng fān tiān wú le shí。

赋天窗

尹廷高

玉片鳞鳞月一方,能于暗室泄天光。yù piàn lín lín yuè yī fāng,néng yú àn shì xiè tiān guāng。 有时急雨敲诗梦,尚带波涛海气香。yǒu shí jí yǔ qiāo shī mèng,shàng dài bō tāo hǎi qì xiāng。

北关买舟

尹廷高

北关门外柳青青,闲寄江南第一程。běi guān mén wài liǔ qīng qīng,xián jì jiāng nán dì yī chéng。 别酒未阑山鸟唱,短篷撑梦过临平。bié jiǔ wèi lán shān niǎo chàng,duǎn péng chēng mèng guò lín píng。