品读经典 · 传承文明

辛巳巴东元日

房皞

旧日逢春喜,而今怕见春。jiù rì féng chūn xǐ,ér jīn pà jiàn chūn。 红尘长路客,残病老夫身。hóng chén zhǎng lù kè,cán bìng lǎo fū shēn。 政拙难书考,家贫只累人。zhèng zhuō nán shū kǎo,jiā pín zhǐ lèi rén。 自怜头上发,更比去年新。zì lián tóu shàng fā,gèng bǐ qù nián xīn。

次前韵寄王升卿

房皞

谷口人家十二三,家家窗户得晴岚。gǔ kǒu rén jiā shí èr sān,jiā jiā chuāng hù dé qíng lán。 千章云木秀而野,一脉流泉清且甘。qiān zhāng yún mù xiù ér yě,yī mài liú quán qīng qiě gān。 徇俗到头终是病,耽书自古不名贪。xùn sú dào tóu zhōng shì bìng,dān shū zì gǔ bù míng tān。 作诗为问东溪友,樽酒何时惬笑谈。zuò shī wèi wèn dōng xī yǒu,zūn jiǔ hé shí qiè xiào tán。

赠赵山甫

房皞

寇盗连年剧猬毛,一身无处可奔逃。kòu dào lián nián jù wèi máo,yī shēn wú chù kě bēn táo。 陈平自合西归汉,诸葛焉能北事曹。chén píng zì hé xī guī hàn,zhū gé yān néng běi shì cáo。 嗟我命兼才共薄,仰君名与德俱高。jiē wǒ mìng jiān cái gòng báo,yǎng jūn míng yǔ dé jù gāo。 几时一笑沧浪畔,右手持杯左手螯。jǐ shí yī xiào cāng làng pàn,yòu shǒu chí bēi zuǒ shǒu áo。

哭杨叔能

房皞

仰看飞鸿俯看鳞,讣来不觉泪沾巾。yǎng kàn fēi hóng fǔ kàn lín,fù lái bù jué lèi zhān jīn。 风尘末路尤多难,山泽癯儒只合贫。fēng chén mò lù yóu duō nán,shān zé qú rú zhǐ hé pín。 乱后有谁收恨骨,眼前无复见斯人。luàn hòu yǒu shuí shōu hèn gǔ,yǎn qián wú fù jiàn sī rén。 襄阳旧隐依然在,花落空庭冷淡春。xiāng yáng jiù yǐn yī rán zài,huā luò kōng tíng lěng dàn chūn。

送李正甫九日韵

房皞

论著哀时总可哀,不如且放笑颜开。lùn zhù āi shí zǒng kě āi,bù rú qiě fàng xiào yán kāi。 留连风月凭诗句,管领江山有酒杯。liú lián fēng yuè píng shī jù,guǎn lǐng jiāng shān yǒu jiǔ bēi。 我欲处身如此处,君言裁恨若为裁?wǒ yù chù shēn rú cǐ chù,jūn yán cái hèn ruò wèi cái? 从今但有钱三百,相约高楼尽醉回。cóng jīn dàn yǒu qián sān bǎi,xiāng yuē gāo lóu jǐn zuì huí。

忆新墙刘德渊

房皞

云烟杳霭水微茫,何处青山是岳阳。yún yān yǎo ǎi shuǐ wēi máng,hé chù qīng shān shì yuè yáng。 白发满头空自老,黄尘两脚为谁忙?bái fā mǎn tóu kōng zì lǎo,huáng chén liǎng jiǎo wèi shuí máng? 同盟鄂渚言犹在,偕隐庐峰兴未忘。tóng méng è zhǔ yán yóu zài,xié yǐn lú fēng xīng wèi wàng。 近有倦游诗数首,西风吹不到新墙。jìn yǒu juàn yóu shī shù shǒu,xī fēng chuī bù dào xīn qiáng。

思隐

房皞

得个黄牛学种田,盖间茅屋傍林泉。dé gè huáng niú xué zhǒng tián,gài jiān máo wū bàng lín quán。 情知老去无多日,且向闲中过几年。qíng zhī lǎo qù wú duō rì,qiě xiàng xián zhōng guò jǐ nián。 诎道诎身俱是辱,爱诗爱酒总名仙。qū dào qū shēn jù shì rǔ,ài shī ài jiǔ zǒng míng xiān。 世间百物还须买,不信青山也要钱。shì jiān bǎi wù hái xū mǎi,bù xìn qīng shān yě yào qián。

秋夜

房皞

百计求安未得安,此心须在鬓雕残。bǎi jì qiú ān wèi dé ān,cǐ xīn xū zài bìn diāo cán。 漫漫长夜浑无睡,蟋蟀堂深秋雨寒。màn màn zhǎng yè hún wú shuì,xī shuài táng shēn qiū yǔ hán。

题张济之胜览轩

房皞

谁言山色可忘忧,谁道澄江销客愁?shuí yán shān sè kě wàng yōu,shuí dào chéng jiāng xiāo kè chóu? 试倚阑干西北望,浮云依旧暗神州。shì yǐ lán gàn xī běi wàng,fú yún yī jiù àn shén zhōu。

自遣二首

房皞

几见秋风几见春,一愁未已一愁新。jǐ jiàn qiū fēng jǐ jiàn chūn,yī chóu wèi yǐ yī chóu xīn。 闲中点检平生事,唯有清贫不负人。xián zhōng diǎn jiǎn píng shēng shì,wéi yǒu qīng pín bù fù rén。

自遣二首

房皞

瓮面浮香处处春,任他时事百端新。wèng miàn fú xiāng chù chù chūn,rèn tā shí shì bǎi duān xīn。 自知野鹿山麋相,不足麒麟阁上人。zì zhī yě lù shān mí xiāng,bù zú qí lín gé shàng rén。

春日观菜

房皞

手种芜菁欲疗饥,春来颇怪发生迟。shǒu zhǒng wú jīng yù liáo jī,chūn lái pǒ guài fā shēng chí。 东风贪长新桃李,未有功夫到菜畦。dōng fēng tān zhǎng xīn táo lǐ,wèi yǒu gōng fū dào cài qí。

读杜诗三首

房皞

后学为诗务斗奇,诗家奇病最难医。hòu xué wèi shī wù dòu qí,shī jiā qí bìng zuì nán yī。 欲知子美高人处,只把寻常话做诗。yù zhī zi měi gāo rén chù,zhǐ bǎ xún cháng huà zuò shī。

读杜诗三首

房皞

穹礴冥搜枉费功,天然一语自然工。qióng bó míng sōu wǎng fèi gōng,tiān rán yī yǔ zì rán gōng。 况兼诗是穷人物,好句多生感慨中。kuàng jiān shī shì qióng rén wù,hǎo jù duō shēng gǎn kǎi zhōng。

读杜诗三首

房皞

千里奔驰蜀道难,草堂宾主罄交欢。qiān lǐ bēn chí shǔ dào nán,cǎo táng bīn zhǔ qìng jiāo huān。 怒冠三挂帘钩上,谁谓将军礼数宽。nù guān sān guà lián gōu shàng,shuí wèi jiāng jūn lǐ shù kuān。

江上行

房皞

浮云澹澹心悠悠,杖藜来作江边游。fú yún dàn dàn xīn yōu yōu,zhàng lí lái zuò jiāng biān yóu。 商人打鼓催行舟,洪波不断东南流。shāng rén dǎ gǔ cuī xíng zhōu,hóng bō bù duàn dōng nán liú。 木叶潇潇荆楚秋,劝君休上王粲楼,日落沧江增暮愁。mù yè xiāo xiāo jīng chǔ qiū,quàn jūn xiū shàng wáng càn lóu,rì luò cāng jiāng zēng mù chóu。

卖剑行赠韦汉臣

房皞

沧海波未澄,无人斩长鲸。cāng hǎi bō wèi chéng,wú rén zhǎn zhǎng jīng。 韦郎三尺玉,匣中鸣不平。wéi láng sān chǐ yù,xiá zhōng míng bù píng。 蛟龙一出雷雨随,翕忽变化清四夷。jiāo lóng yī chū léi yǔ suí,xī hū biàn huà qīng sì yí。 可惜有才不见用,青天白日将何为?kě xī yǒu cái bù jiàn yòng,qīng tiān bái rì jiāng hé wèi? 酒酣起舞抱剑哭,肃肃悲风动茅屋。jiǔ hān qǐ wǔ bào jiàn kū,sù sù bēi fēng dòng máo wū。 不如南山学种田,自古青萍换黄犊。bù rú nán shān xué zhǒng tián,zì gǔ qīng píng huàn huáng dú。

贫家女

房皞

贫家女,德性温柔寡言语。pín jiā nǚ,dé xìng wēn róu guǎ yán yǔ。 终年辛苦不下机,身上却无丝一缕。zhōng nián xīn kǔ bù xià jī,shēn shàng què wú sī yī lǚ。 倡家女儿百不会,只向人前卖娇态。chàng jiā nǚ ér bǎi bù huì,zhǐ xiàng rén qián mài jiāo tài。 绣裀端坐青楼中,银烛荧煌照珠翠。xiù yīn duān zuò qīng lóu zhōng,yín zhú yíng huáng zhào zhū cuì。 书言福善与祸淫,未必天工有此心。shū yán fú shàn yǔ huò yín,wèi bì tiān gōng yǒu cǐ xīn。 盗蹠长年颜子夭,古来颠倒非独今。dào zhí zhǎng nián yán zi yāo,gǔ lái diān dào fēi dú jīn。 高处是昆仑,低处是东溟。gāo chù shì kūn lún,dī chù shì dōng míng。 昆仑推不倒,东海填不平,物之不齐物之情。kūn lún tuī bù dào,dōng hǎi tián bù píng,wù zhī bù qí wù zhī qíng。 贫女莫羡倡女荣,不义富贵浮云轻。pín nǚ mò xiàn chàng nǚ róng,bù yì fù guì fú yún qīng。 持身但如冰雪清,德耀荆钗有令名。chí shēn dàn rú bīng xuě qīng,dé yào jīng chāi yǒu lìng míng。

送王升卿

房皞

伤哉船子峰头月,昨夜团团今夜缺。shāng zāi chuán zi fēng tóu yuè,zuó yè tuán tuán jīn yè quē。 月华犹自不长圆,人生安得无离别。yuè huá yóu zì bù zhǎng yuán,rén shēng ān dé wú lí bié。 世上忧端千万许,惟有别离心最苦。shì shàng yōu duān qiān wàn xǔ,wéi yǒu bié lí xīn zuì kǔ。 卢川春晚送君行,落花为我啼红雨。lú chuān chūn wǎn sòng jūn xíng,luò huā wèi wǒ tí hóng yǔ。 四海纷纷尚戎马,我曹只合归林下。sì hǎi fēn fēn shàng róng mǎ,wǒ cáo zhǐ hé guī lín xià。 如椽大笔今无用,日课新诗自陶写。rú chuán dà bǐ jīn wú yòng,rì kè xīn shī zì táo xiě。 嵩阳佳处如罨画,浮可渔兮田可稼。sōng yáng jiā chù rú yǎn huà,fú kě yú xī tián kě jià。 我欲从君觅隐居,却恐山灵嫌俗驾。wǒ yù cóng jūn mì yǐn jū,què kǒng shān líng xián sú jià。

题吕仙亭

房皞

岳阳城南吕公洞,道人见客无迎送。yuè yáng chéng nán lǚ gōng dòng,dào rén jiàn kè wú yíng sòng。 事少方知日月长,身闲未觉功名重。shì shǎo fāng zhī rì yuè zhǎng,shēn xián wèi jué gōng míng zhòng。 竹影松阴生午凉,山色湖光设朝供。zhú yǐng sōng yīn shēng wǔ liáng,shān sè hú guāng shè cháo gōng。 高吟下视世间人,几人不在黄粱梦。gāo yín xià shì shì jiān rén,jǐ rén bù zài huáng liáng mèng。