品读经典 · 传承文明

送罗汉臣

牟巘

向曾平步上仙鳌,拂袖归来气尚豪。xiàng céng píng bù shàng xiān áo,fú xiù guī lái qì shàng háo。 自有西山堪拄笏,不妨右手且持螯。zì yǒu xī shān kān zhǔ hù,bù fáng yòu shǒu qiě chí áo。 凌云载酒浑如梦,泛雪回舟也自高。líng yún zài jiǔ hún rú mèng,fàn xuě huí zhōu yě zì gāo。 顾我馀生复何事,闭门三径削蓬蒿。gù wǒ yú shēng fù hé shì,bì mén sān jìng xuē péng hāo。

过洞庭山书湖中所见

牟巘

欲谈旧事恐悽然,谁遣奇观堕我前。yù tán jiù shì kǒng qī rán,shuí qiǎn qí guān duò wǒ qián。 鹜阵万屯湖为黑,冰须千尺水皆悬。wù zhèn wàn tún hú wèi hēi,bīng xū qiān chǐ shuǐ jiē xuán。 无多风色似天相,阿那人家疑地仙。wú duō fēng sè shì tiān xiāng,ā nà rén jiā yí dì xiān。 更有一般堪羡处,嫩醅绿蚁醉无眠。gèng yǒu yī bān kān xiàn chù,nèn pēi lǜ yǐ zuì wú mián。

送赵兰皋教杭学

牟巘

一似彭城向颍时,重开讲席整冠緌。yī shì péng chéng xiàng yǐng shí,zhòng kāi jiǎng xí zhěng guān ruí。 青衿喜得新师范,白发能言旧尹釐。qīng jīn xǐ dé xīn shī fàn,bái fā néng yán jiù yǐn lí。 独冷定应非热属,众芳况复异凡姿。dú lěng dìng yīng fēi rè shǔ,zhòng fāng kuàng fù yì fán zī。 不妨且作回翔意,直上抟扶亦未迟。bù fáng qiě zuò huí xiáng yì,zhí shàng tuán fú yì wèi chí。

题用拙斋

牟巘

柿林园里伾文党,金谷丛中石贾尘。shì lín yuán lǐ pī wén dǎng,jīn gǔ cóng zhōng shí jiǎ chén。 漫说愚溪诳当世,苦将巧宦目他人。màn shuō yú xī kuáng dāng shì,kǔ jiāng qiǎo huàn mù tā rén。 何如杜老幽居处,一似无怀太古民。hé rú dù lǎo yōu jū chù,yī shì wú huái tài gǔ mín。 说道书斋名用拙,可存吾道乐吾真。shuō dào shū zhāi míng yòng zhuō,kě cún wú dào lè wú zhēn。

曩在长沙有遗以石山今旧物云散此石以坚顽独存渔庄为赋九芙蓉之句遂以归之目为壶中九华致其怅望

牟巘

当年持饷自襄东,共载尤怜翠色浓。dāng nián chí xiǎng zì xiāng dōng,gòng zài yóu lián cuì sè nóng。 莫向壶头疑薏苡,要从华顶看芙蓉。mò xiàng hú tóu yí yì yǐ,yào cóng huá dǐng kàn fú róng。 诸郎自是阶庭秀,此物聊堪笔砚供。zhū láng zì shì jiē tíng xiù,cǐ wù liáo kān bǐ yàn gōng。 却笑仇池无与伴,图中怅望九奇峰。què xiào chóu chí wú yǔ bàn,tú zhōng chàng wàng jiǔ qí fēng。

饯留忠斋丞相

牟巘

咫尺柯山路未赊,人生迎养最堪夸。zhǐ chǐ kē shān lù wèi shē,rén shēng yíng yǎng zuì kān kuā。 续茶山集过吴下,看戏彩堂来永嘉。xù chá shān jí guò wú xià,kàn xì cǎi táng lái yǒng jiā。 八帙高龄忻子舍,同乡盛事属公家。bā zhì gāo líng xīn zi shě,tóng xiāng shèng shì shǔ gōng jiā。 邦人莫笑门生老,日日花间望小车。bāng rén mò xiào mén shēng lǎo,rì rì huā jiān wàng xiǎo chē。

予与会孟同游古心先生之门死生契阔今见其十年前与仲实诗帅初记和予亦继焉

牟巘

扰扰人间万事尘,旧交无奈白头新。rǎo rǎo rén jiān wàn shì chén,jiù jiāo wú nài bái tóu xīn。 此翁固是同门友,今日真成旷世人。cǐ wēng gù shì tóng mén yǒu,jīn rì zhēn chéng kuàng shì rén。 千里赏音知绝识,九秋落木见横陈。qiān lǐ shǎng yīn zhī jué shí,jiǔ qiū luò mù jiàn héng chén。 也休频把遗篇看,说到铜人更怆神。yě xiū pín bǎ yí piān kàn,shuō dào tóng rén gèng chuàng shén。

和虚谷韵简唐月心

牟巘

平生自分只虞毗,况是而今一槁枝。píng shēng zì fēn zhǐ yú pí,kuàng shì ér jīn yī gǎo zhī。 江左何人谭太极,洛阳有客赋新诗。jiāng zuǒ hé rén tán tài jí,luò yáng yǒu kè fù xīn shī。 物情于我真疏矣,吾道非公谁与斯。wù qíng yú wǒ zhēn shū yǐ,wú dào fēi gōng shuí yǔ sī。 未必梅边柳索笑,微言好与共参之。wèi bì méi biān liǔ suǒ xiào,wēi yán hǎo yǔ gòng cān zhī。

饯陈正则学录长城

牟巘

本翁十载郡博士,司铎官清亦未迟。běn wēng shí zài jùn bó shì,sī duó guān qīng yì wèi chí。 暂屈吴淞湖海气,来看陈桧雪霜姿。zàn qū wú sōng hú hǎi qì,lái kàn chén guì xuě shuāng zī。 近家聊喜片帆稳,远业当为万里期。jìn jiā liáo xǐ piàn fān wěn,yuǎn yè dāng wèi wàn lǐ qī。 老我柴扉看岑寂,不妨时寄昼溪诗。lǎo wǒ chái fēi kàn cén jì,bù fáng shí jì zhòu xī shī。

再和虚谷韵

牟巘

肯随世事事夸毗,得得来寻霜雪枝。kěn suí shì shì shì kuā pí,dé dé lái xún shuāng xuě zhī。 苕曲新添渔隐话,陵阳别论派家诗。sháo qū xīn tiān yú yǐn huà,líng yáng bié lùn pài jiā shī。 卜邻已喜同王翰,到处犹能说项斯。bo lín yǐ xǐ tóng wáng hàn,dào chù yóu néng shuō xiàng sī。 不是晚来投社去,杖藜兀兀欲何之。bù shì wǎn lái tóu shè qù,zhàng lí wù wù yù hé zhī。

和梅遇二诗

牟巘

除却壶中日月长,不知何处是真常。chú què hú zhōng rì yuè zhǎng,bù zhī hé chù shì zhēn cháng。 等闲铅汞自生死,从古薰莸更臭香。děng xián qiān gǒng zì shēng sǐ,cóng gǔ xūn yóu gèng chòu xiāng。 粪扫袍边觅钟吕,步虚曲里换伊凉。fèn sǎo páo biān mì zhōng lǚ,bù xū qū lǐ huàn yī liáng。 何当月朗风清夜,唤出胎仙舞一场。hé dāng yuè lǎng fēng qīng yè,huàn chū tāi xiān wǔ yī chǎng。

和梅遇二诗

牟巘

行止非人所可为,疏慵何事不违时。xíng zhǐ fēi rén suǒ kě wèi,shū yōng hé shì bù wéi shí。 已惊梦里鸡鸣早,翻笑人间鹤到迟。yǐ jīng mèng lǐ jī míng zǎo,fān xiào rén jiān hè dào chí。 剡曲船回空此兴,洞庭飞过怕渠知。shàn qū chuán huí kōng cǐ xīng,dòng tíng fēi guò pà qú zhī。 依然身世溪亭上,售用新添五首诗。yī rán shēn shì xī tíng shàng,shòu yòng xīn tiān wǔ shǒu shī。

高贤孺厚斋使君之令子自番来霅访明亲旧此意

牟巘

厚德流光报必丰,当年齿稚已奇童。hòu dé liú guāng bào bì fēng,dāng nián chǐ zhì yǐ qí tóng。 兰芽秀擢孤根内,华表惊呼一梦中。lán yá xiù zhuó gū gēn nèi,huá biǎo jīng hū yī mèng zhōng。 肯向陈人论世好,绝知新句有家风。kěn xiàng chén rén lùn shì hǎo,jué zhī xīn jù yǒu jiā fēng。 海棠花下看钟蒋,说着令人念此翁。hǎi táng huā xià kàn zhōng jiǎng,shuō zhe lìng rén niàn cǐ wēng。

和王梅泉黄静斋载酒问花

牟巘

逃疟形容兀似槎,谁寻独树老夫家。táo nüè xíng róng wù shì chá,shuí xún dú shù lǎo fū jiā。 高人早擅无双誉,佳客争看第一花。gāo rén zǎo shàn wú shuāng yù,jiā kè zhēng kàn dì yī huā。 已为义尊成酩酊,更夸信笔写葩华。yǐ wèi yì zūn chéng mǐng dīng,gèng kuā xìn bǐ xiě pā huá。 斑斓小草真儿戏,得借馀光亦所嘉。bān lán xiǎo cǎo zhēn ér xì,dé jiè yú guāng yì suǒ jiā。

吾五十年间未尝一杯自寿汝曹所知者今乃力营甘旨为七帙庆事出创见欲深避去复

牟巘

七十新年未尽穷,香醪满泛馔尤丰。qī shí xīn nián wèi jǐn qióng,xiāng láo mǎn fàn zhuàn yóu fēng。 便同五鼎为吾养,汝有双亲胜乃翁。biàn tóng wǔ dǐng wèi wú yǎng,rǔ yǒu shuāng qīn shèng nǎi wēng。 一念自能通造物,诸孙更与振家风。yī niàn zì néng tōng zào wù,zhū sūn gèng yǔ zhèn jiā fēng。 华灯璧月今何夕,春在亲情笑语中。huá dēng bì yuè jīn hé xī,chūn zài qīn qíng xiào yǔ zhōng。

十六日谢郡官两学及乡里朋友

牟巘

七帙空馀永感情,南园养病闭柴荆。qī zhì kōng yú yǒng gǎn qíng,nán yuán yǎng bìng bì chái jīng。 一朝破戒为儿子,四坐合并表友情。yī cháo pò jiè wèi ér zi,sì zuò hé bìng biǎo yǒu qíng。 地主每能容枯蘖,天公特为放新晴。dì zhǔ měi néng róng kū niè,tiān gōng tè wèi fàng xīn qíng。 馀年得此今多幸,白发倾攲一醉成。yú nián dé cǐ jīn duō xìng,bái fā qīng qī yī zuì chéng。

十七日谢赵子昂孟能静及诸亲友

牟巘

儿将白发共嬉娱,敢意高轩访敝庐。ér jiāng bái fā gòng xī yú,gǎn yì gāo xuān fǎng bì lú。 七帙年龄同绛县,诸贤诗句过黄初。qī zhì nián líng tóng jiàng xiàn,zhū xián shī jù guò huáng chū。 菌芝那解出枯朽,冠盖便能倾里闾。jūn zhī nà jiě chū kū xiǔ,guān gài biàn néng qīng lǐ lǘ。 烂醉休须问生理,贫家今有百车渠。làn zuì xiū xū wèn shēng lǐ,pín jiā jīn yǒu bǎi chē qú。

送杨兴府

牟巘

细语当年别后春,惊心宇县尚吹尘。xì yǔ dāng nián bié hòu chūn,jīng xīn yǔ xiàn shàng chuī chén。 浊醪易贳新丰酒,衰俗难逢旧雨人。zhuó láo yì shì xīn fēng jiǔ,shuāi sú nán féng jiù yǔ rén。 君似伏波当益壮,我几南斗不能神。jūn shì fú bō dāng yì zhuàng,wǒ jǐ nán dòu bù néng shén。 合并未几匆匆去,鱼鸟蒹葭谁与邻。hé bìng wèi jǐ cōng cōng qù,yú niǎo jiān jiā shuí yǔ lín。

大水后得雪

牟巘

便涓飞洒又何佳,得得来寻贫士家。biàn juān fēi sǎ yòu hé jiā,dé dé lái xún pín shì jiā。 破屋青灯才一黍,荒园老树忽千花。pò wū qīng dēng cái yī shǔ,huāng yuán lǎo shù hū qiān huā。 酒逢寒夜饶偏贵,诗出穷人矫转夸。jiǔ féng hán yè ráo piān guì,shī chū qióng rén jiǎo zhuǎn kuā。 两月儿书浑未到,定应行脚更天涯。liǎng yuè ér shū hún wèi dào,dìng yīng xíng jiǎo gèng tiān yá。

大水后得雪

牟巘

萧条篱落胜于村,还径人稀早闭门。xiāo tiáo lí luò shèng yú cūn,hái jìng rén xī zǎo bì mén。 过眼风花才一瞥,到头石笋只双蹲。guò yǎn fēng huā cái yī piē,dào tóu shí sǔn zhǐ shuāng dūn。 何妨岁恶诗仍好,那笑炉空火自存。hé fáng suì è shī réng hǎo,nà xiào lú kōng huǒ zì cún。 笑咏车斜徵雪事,诸君本本又元元。xiào yǒng chē xié zhēng xuě shì,zhū jūn běn běn yòu yuán yuán。