品读经典 · 传承文明

车遥遥

刘永之

车遥遥,行渐远,男儿徇名不计返。chē yáo yáo,xíng jiàn yuǎn,nán ér xùn míng bù jì fǎn。 前年客邯郸,去年出秦关。qián nián kè hán dān,qù nián chū qín guān。 今年驱车复入燕,燕城巍巍十二门,龙楼凤阁起中间。jīn nián qū chē fù rù yàn,yàn chéng wēi wēi shí èr mén,lóng lóu fèng gé qǐ zhōng jiān。 大道通衢容九轨,狭邪岐路相钩连。dà dào tōng qú róng jiǔ guǐ,xiá xié qí lù xiāng gōu lián。 壮哉佳丽地,王气若浮烟。zhuàng zāi jiā lì dì,wáng qì ruò fú yān。 四海为一家,天下方晏然。sì hǎi wèi yī jiā,tiān xià fāng yàn rán。 列侯皆藉先人业,丞相偏蒙太后怜。liè hóu jiē jí xiān rén yè,chéng xiāng piān méng tài hòu lián。 兄弟几人乘画毂,父子七叶珥貂蝉。xiōng dì jǐ rén chéng huà gǔ,fù zi qī yè ěr diāo chán。 贵者自复贵,贱者自复贱。guì zhě zì fù guì,jiàn zhě zì fù jiàn。 剧辛乐毅徒为尔,奇谋异画不得荐。jù xīn lè yì tú wèi ěr,qí móu yì huà bù dé jiàn。 翔风吹沙欺黑貂,拔剑愤叹起晨朝。xiáng fēng chuī shā qī hēi diāo,bá jiàn fèn tàn qǐ chén cháo。 上林三月花正满,帐饮东都攀柳条。shàng lín sān yuè huā zhèng mǎn,zhàng yǐn dōng dōu pān liǔ tiáo。 金尊酒尽客言别,扬鞭复驾车遥遥。jīn zūn jiǔ jǐn kè yán bié,yáng biān fù jià chē yáo yáo。 车遥遥,向何许,千里行行至单父。chē yáo yáo,xiàng hé xǔ,qiān lǐ xíng xíng zhì dān fù。 因从鲁诸生,横经折今古。yīn cóng lǔ zhū shēng,héng jīng zhé jīn gǔ。 束带缨儒冠,折节耽文事。shù dài yīng rú guān,zhé jié dān wén shì。 十载芸窗自读书,人言词赋比相如。shí zài yún chuāng zì dú shū,rén yán cí fù bǐ xiāng rú。 高车大马消散尽,寂寞衡门驾鹿车。gāo chē dà mǎ xiāo sàn jǐn,jì mò héng mén jià lù chē。

行路难

刘永之

涉水多蛟龙,跋山多猛虎,荒城荆棘上参天。shè shuǐ duō jiāo lóng,bá shān duō měng hǔ,huāng chéng jīng jí shàng cān tiān。 大泽修蛇横草莽,百里黯惨无人烟。dà zé xiū shé héng cǎo mǎng,bǎi lǐ àn cǎn wú rén yān。 驱车颠行陷泥涬,前车轴折后车来,行人不觉旁人哀。qū chē diān xíng xiàn ní xìng,qián chē zhóu zhé hòu chē lái,xíng rén bù jué páng rén āi。 眼前道路已如此,何况太行高崔嵬。yǎn qián dào lù yǐ rú cǐ,hé kuàng tài xíng gāo cuī wéi。 为君歌路难,请君试一听。wèi jūn gē lù nán,qǐng jūn shì yī tīng。 位高金多岂足贵,击钟鼎食何足荣。wèi gāo jīn duō qǐ zú guì,jī zhōng dǐng shí hé zú róng。 东沟水流西沟涸,昨日花开今日落。dōng gōu shuǐ liú xī gōu hé,zuó rì huā kāi jīn rì luò。 世事荣枯反覆手,七尺之躯安所托。shì shì róng kū fǎn fù shǒu,qī chǐ zhī qū ān suǒ tuō。 古来贤达人,与时同卷舒。gǔ lái xián dá rén,yǔ shí tóng juǎn shū。 庞公鹿门隐,马生乡曲居。páng gōng lù mén yǐn,mǎ shēng xiāng qū jū。 款段聊来下泽车,何用终朝出畏途。kuǎn duàn liáo lái xià zé chē,hé yòng zhōng cháo chū wèi tú。

猛虎行

刘永之

山居近多虎害,食民耕牛畜豕,民甚苦之。shān jū jìn duō hǔ hài,shí mín gēng niú chù shǐ,mín shén kǔ zhī。 古人有以文感异类者,此非凉德所及,聊为歌诗以讼之。gǔ rén yǒu yǐ wén gǎn yì lèi zhě,cǐ fēi liáng dé suǒ jí,liáo wèi gē shī yǐ sòng zhī。

猛虎行

刘永之

猛虎何咆哮,的颡黑文章。měng hǔ hé páo xiāo,de sǎng hēi wén zhāng。 两目夹明镜,牙齿若秋霜。liǎng mù jiā míng jìng,yá chǐ ruò qiū shuāng。 朝啖一青兕,暮餐双豕狼。cháo dàn yī qīng sì,mù cān shuāng shǐ láng。 饥舌舚哺如血鲜,领子时蹲古冢颠。jī shé tiàn bǔ rú xuè xiān,lǐng zi shí dūn gǔ zhǒng diān。 樵采不敢过,草木上参天。qiáo cǎi bù gǎn guò,cǎo mù shàng cān tiān。 夜深月黑风号谷,还向近村噬黄犊。yè shēn yuè hēi fēng hào gǔ,hái xiàng jìn cūn shì huáng dú。 十室九室牛圉空,野翁嗷嗷老妇哭。shí shì jiǔ shì niú yǔ kōng,yě wēng áo áo lǎo fù kū。 田荒无牛不得耕,官中增赋有严刑。tián huāng wú niú bù dé gēng,guān zhōng zēng fù yǒu yán xíng。 鞭棰恣狼藉,羸老岂足胜。biān chuí zì láng jí,léi lǎo qǐ zú shèng。 去年甲士频经过,白昼劫人家复破。qù nián jiǎ shì pín jīng guò,bái zhòu jié rén jiā fù pò。 军中货牛动千头,贫家无钱那可求。jūn zhōng huò niú dòng qiān tóu,pín jiā wú qián nà kě qiú。 里胥晓至门,怒目气如山。lǐ xū xiǎo zhì mén,nù mù qì rú shān。 溷中一豕大如犬,明朝贸米去输官。hùn zhōng yī shǐ dà rú quǎn,míng cháo mào mǐ qù shū guān。 未足了官数,少宽里胥怒。wèi zú le guān shù,shǎo kuān lǐ xū nù。 猛虎夜复来,衔之上山去。měng hǔ yè fù lái,xián zhī shàng shān qù。 猛虎□,尔何愚,天遣乌兔肥尔躯。měng hǔ,ěr hé yú,tiān qiǎn wū tù féi ěr qū。 今胡使人饥不得食寒不得衣,憔悴如枯株。jīn hú shǐ rén jī bù dé shí hán bù dé yī,qiáo cuì rú kū zhū。 驺虞有足,不践萌芽。zōu yú yǒu zú,bù jiàn méng yá。 獬豸有角,唯触奸邪。xiè zhì yǒu jiǎo,wéi chù jiān xié。 尔独恃力不恃德,使我为尔长咨嗟。ěr dú shì lì bù shì dé,shǐ wǒ wèi ěr zhǎng zī jiē。 人为万物灵,力莫尔敌,心怀忿懥不能平。rén wèi wàn wù líng,lì mò ěr dí,xīn huái fèn zhì bù néng píng。 思剪尔类缓我生,黄间毒矢系长丝。sī jiǎn ěr lèi huǎn wǒ shēng,huáng jiān dú shǐ xì zhǎng sī。 草中潜张当路蹊,尔行不虞絓其机。cǎo zhōng qián zhāng dāng lù qī,ěr xíng bù yú guà qí jī。 爪牙虽利将安施,食尔之肉寝尔皮。zhǎo yá suī lì jiāng ān shī,shí ěr zhī ròu qǐn ěr pí。

婺源县斋书事

卢挚

竹树映清晓,坐闻山鸟鸣。zhú shù yìng qīng xiǎo,zuò wén shān niǎo míng。 瓶花香病骨,檐雨挟诗声。píng huā xiāng bìng gǔ,yán yǔ xié shī shēng。 客亦非馀子,春无负此生。kè yì fēi yú zi,chūn wú fù cǐ shēng。 明朝余问俗,吟罢却须晴。míng cháo yú wèn sú,yín bà què xū qíng。

书梓山寺经堂

卢挚

问俗来山郭,携春到隔溪。wèn sú lái shān guō,xié chūn dào gé xī。 花香破禅寂,林樾受莺啼。huā xiāng pò chán jì,lín yuè shòu yīng tí。 欲和观音偈,聊乘醉墨题。yù hé guān yīn jì,liáo chéng zuì mò tí。 闲云若留客,不肯为余西。xián yún ruò liú kè,bù kěn wèi yú xī。

青华观西轩

卢挚

琳宇夏天晓,官曹今日闲。lín yǔ xià tiān xiǎo,guān cáo jīn rì xián。 深松欲无路,疏竹不遮山。shēn sōng yù wú lù,shū zhú bù zhē shān。 静对黄冠语,时看白鸟还。jìng duì huáng guān yǔ,shí kàn bái niǎo hái。 平生林壑趣,聊复此窗间。píng shēng lín hè qù,liáo fù cǐ chuāng jiān。

少林寺赠达禅师

卢挚

古刹东风里,逢僧一解颜。gǔ shā dōng fēng lǐ,féng sēng yī jiě yán。 收经出深竹,披衲下空山。shōu jīng chū shēn zhú,pī nà xià kōng shān。 未要天花堕,聊看石影闲。wèi yào tiān huā duò,liáo kàn shí yǐng xián。 何妨病居士,明日到田间。hé fáng bìng jū shì,míng rì dào tián jiān。

茅山作

卢挚

海风吹晓上三山,手把韶华满意看。hǎi fēng chuī xiǎo shàng sān shān,shǒu bǎ sháo huá mǎn yì kàn。 偶向仙家逢岁朔,不知人世有春寒。ǒu xiàng xiān jiā féng suì shuò,bù zhī rén shì yǒu chūn hán。 梅边杖屦香随步,云际楼台玉作阑。méi biān zhàng jù xiāng suí bù,yún jì lóu tái yù zuò lán。 万古椒花一杯酒,醉来骑鹤问还丹。wàn gǔ jiāo huā yī bēi jiǔ,zuì lái qí hè wèn hái dān。

采薇图

卢挚

服药求长年,孰与孤竹子。fú yào qiú zhǎng nián,shú yǔ gū zhú zi。 一食西山薇,万古犹不死。yī shí xī shān wēi,wàn gǔ yóu bù sǐ。

题邹尊师松鹤图

卢挚

翥粉昂丹笔有神,道人无梦到鸡群。zhù fěn áng dān bǐ yǒu shén,dào rén wú mèng dào jī qún。 何时醉拊苍髯客,唤起茅山万里云。hé shí zuì fǔ cāng rán kè,huàn qǐ máo shān wàn lǐ yún。

题太白墓

卢挚

大雅清风久不闻,一杯聊为洗荒坟。dà yǎ qīng fēng jiǔ bù wén,yī bēi liáo wèi xǐ huāng fén。 朱弦三叹无今古,说与江东日暮云。zhū xián sān tàn wú jīn gǔ,shuō yǔ jiāng dōng rì mù yún。

游茅山五首

卢挚

马上微风散薄阴,玉笙吹客过华林。mǎ shàng wēi fēng sàn báo yīn,yù shēng chuī kè guò huá lín。 山中宰相杳何许,日暮碧峰鸡犬音。shān zhōng zǎi xiāng yǎo hé xǔ,rì mù bì fēng jī quǎn yīn。

游茅山五首

卢挚

涧边瑶草洞中花,细水流春带碧沙。jiàn biān yáo cǎo dòng zhōng huā,xì shuǐ liú chūn dài bì shā。 昨夜山中酒初熟,道人不暇读《南华》。zuó yè shān zhōng jiǔ chū shú,dào rén bù xiá dú nán huá。

游茅山五首

卢挚

竹杪飞亭枕石泉,松坛香雾散茶烟。zhú miǎo fēi tíng zhěn shí quán,sōng tán xiāng wù sàn chá yān。 鸟声记得夜来雨,鹿梦惊回别有天。niǎo shēng jì dé yè lái yǔ,lù mèng jīng huí bié yǒu tiān。

游茅山五首

卢挚

辽天有客访髯龙,好事山人画者侬。liáo tiān yǒu kè fǎng rán lóng,hǎo shì shān rén huà zhě nóng。 笑卷云烟收拾去,长教函丈在三峰。xiào juǎn yún yān shōu shí qù,zhǎng jiào hán zhàng zài sān fēng。

游茅山五首

卢挚

山君满意为山留,故遣清泉笑不休。shān jūn mǎn yì wèi shān liú,gù qiǎn qīng quán xiào bù xiū。 万斛珠玑三尺玉,要随诗句过宣州。wàn hú zhū jī sān chǐ yù,yào suí shī jù guò xuān zhōu。

岁旦后四日留别宗坛师松溪许君邹君心远五首

卢挚

霜袍行客再来时,不独青山慰所思。shuāng páo xíng kè zài lái shí,bù dú qīng shān wèi suǒ sī。 咽路黄冠定奇士,半能歌我《步虚词》。yàn lù huáng guān dìng qí shì,bàn néng gē wǒ bù xū cí。

岁旦后四日留别宗坛师松溪许君邹君心远五首

卢挚

碧溪风日隔人间,催出梅花镜里看。bì xī fēng rì gé rén jiān,cuī chū méi huā jìng lǐ kàn。 莫为轺车太幽独,剩分香玉照春寒。mò wèi yáo chē tài yōu dú,shèng fēn xiāng yù zhào chūn hán。

岁旦后四日留别宗坛师松溪许君邹君心远五首

卢挚

山头羽客晓相携,踏破苍云北斗梯。shān tóu yǔ kè xiǎo xiāng xié,tà pò cāng yún běi dòu tī。 偶向茅君岩畔宿,却随猿鹤过松溪。ǒu xiàng máo jūn yán pàn sù,què suí yuán hè guò sōng xī。