品读经典 · 传承文明

宿台山寺绝顶

萨都剌

江白潮已来,山黑月未出。jiāng bái cháo yǐ lái,shān hēi yuè wèi chū。 树杪一灯明,云房人独宿。shù miǎo yī dēng míng,yún fáng rén dú sù。 近水星动摇,河汉下垂屋。jìn shuǐ xīng dòng yáo,hé hàn xià chuí wū。 四月夜深寒,繁露在修竹。sì yuè yè shēn hán,fán lù zài xiū zhú。

望鼓山

萨都剌

鼓山起千仞,乃是东海垠。gǔ shān qǐ qiān rèn,nǎi shì dōng hǎi yín。 蛟龙穴其下,霹雳翻海门。jiāo lóng xué qí xià,pī lì fān hǎi mén。 砥柱俨不动,日夜雪浪奔。dǐ zhù yǎn bù dòng,rì yè xuě làng bēn。 何当临绝顶,俯视浴日盆。hé dāng lín jué dǐng,fǔ shì yù rì pén。

石上晚酌天章台

萨都剌

晚凉上乌石,置酒天章台。wǎn liáng shàng wū shí,zhì jiǔ tiān zhāng tái。 夕日下山去,海风吹月来。xī rì xià shān qù,hǎi fēng chuī yuè lái。 豪气吐千丈,朗吟动三台。háo qì tǔ qiān zhàng,lǎng yín dòng sān tái。 白露洒仙掌,银河泻金杯。bái lù sǎ xiān zhǎng,yín hé xiè jīn bēi。 谁识芙蓉仙,飞身在蓬莱。shuí shí fú róng xiān,fēi shēn zài péng lái。

石上晚酌天章台

萨都剌

高台在层霄,肩舆上绝壁。gāo tái zài céng xiāo,jiān yú shàng jué bì。 露下酒樽凉,月出海门白。lù xià jiǔ zūn liáng,yuè chū hǎi mén bái。 坐拂衣上云,醉卧林下石。zuò fú yī shàng yún,zuì wò lín xià shí。 西风吹鬓毛,南斗在肘腋。xī fēng chuī bìn máo,nán dòu zài zhǒu yè。 题诗向天阍,奎光射瑶席。tí shī xiàng tiān hūn,kuí guāng shè yáo xí。

题汀州丁三溪知事卷

萨都剌

三溪会汀州,上有仙人居。sān xī huì tīng zhōu,shàng yǒu xiān rén jū。 乃是丁令威,玉佩摇琼琚。nǎi shì dīng lìng wēi,yù pèi yáo qióng jū。 高秋下风露,水清映芙蕖。gāo qiū xià fēng lù,shuǐ qīng yìng fú qú。 华表惯闻鹤,小船闲钓鱼。huá biǎo guàn wén hè,xiǎo chuán xián diào yú。 鉴湖风半曲,贺老意何如。jiàn hú fēng bàn qū,hè lǎo yì hé rú。

夜兴

萨都剌

千峰走晴雷,风力吹边雨。qiān fēng zǒu qíng léi,fēng lì chuī biān yǔ。 层云不成阴,残缺如败堵。céng yún bù chéng yīn,cán quē rú bài dǔ。 山深日易暝,孤馆孰宾主。shān shēn rì yì míng,gū guǎn shú bīn zhǔ。 灯花翳复明,落叶声可数。dēng huā yì fù míng,luò yè shēng kě shù。 独立谁与亲,厨人夜深语。dú lì shuí yǔ qīn,chú rén yè shēn yǔ。

题茶阳驿飞亭

萨都剌

白云飞出山,怒擘苍峡裂。bái yún fēi chū shān,nù bāi cāng xiá liè。 幽谷湿晴云,绝壁洒飞雪。yōu gǔ shī qíng yún,jué bì sǎ fēi xuě。 万折入沧海,龙宫水晶阙。wàn zhé rù cāng hǎi,lóng gōng shuǐ jīng quē。 簸扬弄珠人,冰帘挂寒月。bǒ yáng nòng zhū rén,bīng lián guà hán yuè。

闻秋蛩有感

萨都剌

秋蛩集草树,凄然亦何繁。qiū qióng jí cǎo shù,qī rán yì hé fán。 行子在远道,岂不思故园。xíng zi zài yuǎn dào,qǐ bù sī gù yuán。 禾稻上邱垄,鸟雀知欣喧。hé dào shàng qiū lǒng,niǎo què zhī xīn xuān。 田园可终老,轩冕何足言。tián yuán kě zhōng lǎo,xuān miǎn hé zú yán。

赠白云

萨都剌

白云抑何闲,竟日不下山。bái yún yì hé xián,jìng rì bù xià shān。 时从修竹里,相伴一僧还。shí cóng xiū zhú lǐ,xiāng bàn yī sēng hái。 悠悠覆松顶,渺渺归岫间。yōu yōu fù sōng dǐng,miǎo miǎo guī xiù jiān。 奔走尘俗客,视君多厚颜。bēn zǒu chén sú kè,shì jūn duō hòu yán。

将至大横驿舍舟乘舆暮行

萨都剌

山行日已暮,肩舆度林薄。shān xíng rì yǐ mù,jiān yú dù lín báo。 凉飙凄以清,松子当面落。liáng biāo qī yǐ qīng,sōng zi dāng miàn luò。 千山月崔嵬,万叶雨萧索。qiān shān yuè cuī wéi,wàn yè yǔ xiāo suǒ。 昨夕棹歌行,颇忆溪上乐。zuó xī zhào gē xíng,pǒ yì xī shàng lè。

将至大横驿舍舟乘舆暮行

萨都剌

月轮转头上,溪濑奏脚底。yuè lún zhuǎn tóu shàng,xī lài zòu jiǎo dǐ。 人行山色中,叶落雨声里。rén xíng shān sè zhōng,yè luò yǔ shēng lǐ。 虚名为一官,游子在万里。xū míng wèi yī guān,yóu zi zài wàn lǐ。 行行重行行,日夕聊复止。xíng xíng zhòng xíng xíng,rì xī liáo fù zhǐ。

白云答

萨都剌

使君抑何忙,宁不思故山。shǐ jūn yì hé máng,níng bù sī gù shān。 茫茫天壤间,鸟倦犹知还。máng máng tiān rǎng jiān,niǎo juàn yóu zhī hái。 石田紫芝老,茶灶碧藓斑。shí tián zǐ zhī lǎo,chá zào bì xiǎn bān。 胡不赋归来,分子屋半间。hú bù fù guī lái,fēn zi wū bàn jiān。

望武夷

萨都剌

溪行望武夷,峭壁何斩绝。xī xíng wàng wǔ yí,qiào bì hé zhǎn jué。 赤霞乱不收,大化元气泄。chì xiá luàn bù shōu,dà huà yuán qì xiè。 下有万年松,上有太古雪。xià yǒu wàn nián sōng,shàng yǒu tài gǔ xuě。 只恐月明中,铁笛吹石裂。zhǐ kǒng yuè míng zhōng,tiě dí chuī shí liè。

宿武夷

萨都剌

舣舟山水间,借问武夷观。yǐ zhōu shān shuǐ jiān,jiè wèn wǔ yí guān。 月挂水晶帘,风吹紫霞幔。yuè guà shuǐ jīng lián,fēng chuī zǐ xiá màn。 鸡犬过云间,笙乐度天半。jī quǎn guò yún jiān,shēng lè dù tiān bàn。 传语武夷君,酒熟幸相唤。chuán yǔ wǔ yí jūn,jiǔ shú xìng xiāng huàn。

吴桥县古河堤

萨都剌

迢迢古河堤,隐隐若城势。tiáo tiáo gǔ hé dī,yǐn yǐn ruò chéng shì。 古来黄河流,而今作耕地。gǔ lái huáng hé liú,ér jīn zuò gēng dì。 都邑变通津,沧海化为尘。dōu yì biàn tōng jīn,cāng hǎi huà wèi chén。 堤长燕麦秀,不见筑堤人。dī zhǎng yàn mài xiù,bù jiàn zhù dī rén。

溪行两岸皆芙蓉桂花余喜遂赋此诗

萨都剌

芙蓉发蓓蕾,桂树花斓斑。fú róng fā bèi lěi,guì shù huā lán bān。 中秋前日过,客子未出关。zhōng qiū qián rì guò,kè zi wèi chū guān。 香生桂树丛,露下芙蓉叶。xiāng shēng guì shù cóng,lù xià fú róng yè。 花以寄远人,叶以作书帖。huā yǐ jì yuǎn rén,yè yǐ zuò shū tiē。 何日棹船还,桂树芙蓉间。hé rì zhào chuán hái,guì shù fú róng jiān。 船头听我夜吹笛,吹起月轮升东山。chuán tóu tīng wǒ yè chuī dí,chuī qǐ yuè lún shēng dōng shān。

京口寒夜和葛秀才床字韵

萨都剌

秋高马肥弓力强,山空木落天雨霜。qiū gāo mǎ féi gōng lì qiáng,shān kōng mù luò tiān yǔ shuāng。 边庭晏然草不动,汉家将军一丈长。biān tíng yàn rán cǎo bù dòng,hàn jiā jiāng jūn yī zhàng zhǎng。 江南地湿小臣病,闭户一月不下床。jiāng nán dì shī xiǎo chén bìng,bì hù yī yuè bù xià chuáng。 愿言昭代举天网,亦有枳棘栖鸾凰。yuàn yán zhāo dài jǔ tiān wǎng,yì yǒu zhǐ jí qī luán huáng。

宣政同知燕京闾报国哀时文皇晏驾

萨都剌

雨倾盆,风掷瓦,白髯使者能骑马。yǔ qīng pén,fēng zhì wǎ,bái rán shǐ zhě néng qí mǎ。 相逢官长马不下,马上云云泪盈把。xiāng féng guān zhǎng mǎ bù xià,mǎ shàng yún yún lèi yíng bǎ。

宣政同知燕京闾报国哀时文皇晏驾

萨都剌

天柱倾,天不晴,白髯使者东南行。tiān zhù qīng,tiān bù qíng,bái rán shǐ zhě dōng nán xíng。 东南山水失颜色,一夕秋风来上京。dōng nán shān shuǐ shī yán sè,yī xī qiū fēng lái shàng jīng。

江上闻笛

萨都剌

江上何人吹竹笛,水浅沙寒龙夜泣。jiāng shàng hé rén chuī zhú dí,shuǐ qiǎn shā hán lóng yè qì。 鲛人水底织冰绡,洒泪成珠露华湿。jiāo rén shuǐ dǐ zhī bīng xiāo,sǎ lèi chéng zhū lù huá shī。 银河耿耿波茫茫,雁奴打更沙溆傍。yín hé gěng gěng bō máng máng,yàn nú dǎ gèng shā xù bàng。 更深绣被夜寒重,明月梅花满地霜。gèng shēn xiù bèi yè hán zhòng,míng yuè méi huā mǎn dì shuāng。