品读经典 · 传承文明

和张仲实秋夜感旧

薛汉

古道日绵邈,何由探羲轩。gǔ dào rì mián miǎo,hé yóu tàn xī xuān。 六籍载绪馀,攻凿日已烦。liù jí zài xù yú,gōng záo rì yǐ fán。 岂无奇士志,寻枝或忘根。qǐ wú qí shì zhì,xún zhī huò wàng gēn。 忽闻孤凤凰,百鸟寂不喧。hū wén gū fèng huáng,bǎi niǎo jì bù xuān。 邀我浇古胸,泠然酌洼尊。yāo wǒ jiāo gǔ xiōng,líng rán zhuó wā zūn。 既感气类殊,况复德义敦。jì gǎn qì lèi shū,kuàng fù dé yì dūn。 秋风江海上,英材昔同门。qiū fēng jiāng hǎi shàng,yīng cái xī tóng mén。 载咏《伐木》章,清夜劳梦魂。zài yǒng fá mù zhāng,qīng yè láo mèng hún。 斯文傥未磨,馀事安足论。sī wén tǎng wèi mó,yú shì ān zú lùn。 萧萧蒲柳姿,含英伺春暄。xiāo xiāo pú liǔ zī,hán yīng cì chūn xuān。 皓首崇明德,怀哉昔人言。hào shǒu chóng míng dé,huái zāi xī rén yán。

送牟伯厚还霅

薛汉

西风起双鸿,渺渺度万山。xī fēng qǐ shuāng hóng,miǎo miǎo dù wàn shān。 空林霜霰落,各念饮啄难。kōng lín shuāng xiàn luò,gè niàn yǐn zhuó nán。 中涂忽相失,独留谅无欢。zhōng tú hū xiāng shī,dú liú liàng wú huān。 极目送冥飞,风云逸修翰。jí mù sòng míng fēi,fēng yún yì xiū hàn。 低回守矰网,自顾形影单。dī huí shǒu zēng wǎng,zì gù xíng yǐng dān。 奋翅念远举,天路浩漫漫。fèn chì niàn yuǎn jǔ,tiān lù hào màn màn。 空想五湖水,春风涨波澜。kōng xiǎng wǔ hú shuǐ,chūn fēng zhǎng bō lán。

书墨竹

薛汉

当年文湖州,爱竹骨已朽。dāng nián wén hú zhōu,ài zhú gǔ yǐ xiǔ。 只今高李笔,可继湖州后。zhǐ jīn gāo lǐ bǐ,kě jì hú zhōu hòu。 何人裂霜纨?写此三五叶。hé rén liè shuāng wán?xiě cǐ sān wǔ yè。 想见翠琅玕,萧然挺清节。xiǎng jiàn cuì láng gān,xiāo rán tǐng qīng jié。

题画马

薛汉

渥洼龙媒少人识,世上驽骀日充斥。wò wā lóng méi shǎo rén shí,shì shàng nú dài rì chōng chì。 班生画马画两匹,骏骨雄姿殊未得。bān shēng huà mǎ huà liǎng pǐ,jùn gǔ xióng zī shū wèi dé。 赭袍乌帻坐奚官,似出春风十二闲。zhě páo wū zé zuò xī guān,shì chū chūn fēng shí èr xián。 掩图不语三太息,我方垂耳盐车间。yǎn tú bù yǔ sān tài xī,wǒ fāng chuí ěr yán chē jiān。

都城晓起和张汉杰韵

薛汉

扶桑日射蓬莱顶,下视瑶都森万井。fú sāng rì shè péng lái dǐng,xià shì yáo dōu sēn wàn jǐng。 金门未启曙光寒,月落觚棱微有影。jīn mén wèi qǐ shǔ guāng hán,yuè luò gū léng wēi yǒu yǐng。 枕上游士梦未回,喔喔邻鸡为呼醒。zhěn shàng yóu shì mèng wèi huí,ō ō lín jī wèi hū xǐng。 知君晓约谷城翁,再拟铭功汉钟鼎。zhī jūn xiǎo yuē gǔ chéng wēng,zài nǐ míng gōng hàn zhōng dǐng。 杏村天近易为春,莫厌西斋官独冷。xìng cūn tiān jìn yì wèi chūn,mò yàn xī zhāi guān dú lěng。

题刘理之木石

薛汉

木石山人枕溪曲,尽日看山如不足。mù shí shān rén zhěn xī qū,jǐn rì kàn shān rú bù zú。 一朝木石真到眼,昔者寓言今实录。yī cháo mù shí zhēn dào yǎn,xī zhě yù yán jīn shí lù。 何年老楠生长空山中,枯根入地蟠蛟龙。hé nián lǎo nán shēng zhǎng kōng shān zhōng,kū gēn rù dì pán jiāo lóng。 嵌窦玲珑削苍璧,宛如当年苏老之三峰。qiàn dòu líng lóng xuē cāng bì,wǎn rú dāng nián sū lǎo zhī sān fēng。 浪啮沙沿岁时久,岂知竟落渔人手。làng niè shā yán suì shí jiǔ,qǐ zhī jìng luò yú rén shǒu。 渔人好饮君好奇,驼入君家博升斗。yú rén hǎo yǐn jūn hǎo qí,tuó rù jūn jiā bó shēng dòu。 君不见嗜石相国李与牛,不惜千金购罗搜。jūn bù jiàn shì shí xiāng guó lǐ yǔ niú,bù xī qiān jīn gòu luó sōu。 岂知山人奄有一丘壑,只费平原五督邮。qǐ zhī shān rén yǎn yǒu yī qiū hè,zhǐ fèi píng yuán wǔ dū yóu。

雪山盘车图

薛汉

车焞焞,石径荦确轮欲摧。chē tūn tūn,shí jìng luò què lún yù cuī。 疲牛分寸挽莫前,前车后车相逐来。pí niú fēn cùn wǎn mò qián,qián chē hòu chē xiāng zhú lái。 大府城门倚天开,群山雪深白皑皑。dà fǔ chéng mén yǐ tiān kāi,qún shān xuě shēn bái ái ái。 卒夫鞭牛冻堕指,转输号令如风雷。zú fū biān niú dòng duò zhǐ,zhuǎn shū hào lìng rú fēng léi。 官中委积等尘土,黔黎膏血无复回。guān zhōng wěi jī děng chén tǔ,qián lí gāo xuè wú fù huí。 君不见明时屡散粟与帛,桃林之牛亦悠哉。jūn bù jiàn míng shí lǚ sàn sù yǔ bó,táo lín zhī niú yì yōu zāi。 不知何代画此景,我自一见令心哀。bù zhī hé dài huà cǐ jǐng,wǒ zì yī jiàn lìng xīn āi。

夜归

薛汉

有客有客胡未归,长安三见秋叶飞。yǒu kè yǒu kè hú wèi guī,zhǎng ān sān jiàn qiū yè fēi。 警霜老鹤夜不寐,吊月孤雁寒无依。jǐng shuāng lǎo hè yè bù mèi,diào yuè gū yàn hán wú yī。 纷纷北里厌粱肉,落落西山甘蕨薇。fēn fēn běi lǐ yàn liáng ròu,luò luò xī shān gān jué wēi。 人生穷达各有命,何须中夜泣牛衣。rén shēng qióng dá gè yǒu mìng,hé xū zhōng yè qì niú yī。

岳王墓

徐孟岳

童大王回事已非,岳将军死势尤危。tóng dà wáng huí shì yǐ fēi,yuè jiāng jūn sǐ shì yóu wēi。 直教万岁山头雀,去绕黄龙塞上旗。zhí jiào wàn suì shān tóu què,qù rào huáng lóng sāi shàng qí。 饮马徒闻腥巩洛,洗兵无复望条支。yǐn mǎ tú wén xīng gǒng luò,xǐ bīng wú fù wàng tiáo zhī。 湖边一把摧残骨,盖世功成百世悲。hú biān yī bǎ cuī cán gǔ,gài shì gōng chéng bǎi shì bēi。

寄赵虎岩吕龙山

耶律铸

年来缘底事,不复出柴关。nián lái yuán dǐ shì,bù fù chū chái guān。 兀兀千杯酒,萧萧两鬓斑。wù wù qiān bēi jiǔ,xiāo xiāo liǎng bìn bān。 月明河汉淡,天阔水云闲。yuè míng hé hàn dàn,tiān kuò shuǐ yún xián。 目断故人远,去鸿犹未还。mù duàn gù rén yuǎn,qù hóng yóu wèi hái。

寄高仲杰

耶律铸

一枕功名梦,半年风雨床。yī zhěn gōng míng mèng,bàn nián fēng yǔ chuáng。 地高秋易老,人去夜偏长。dì gāo qiū yì lǎo,rén qù yè piān zhǎng。 悲赋伤鹦鹉,哀琴怨凤凰。bēi fù shāng yīng wǔ,āi qín yuàn fèng huáng。 晚风吹落日,明月满寒塘。wǎn fēng chuī luò rì,míng yuè mǎn hán táng。

寄人

耶律铸

空翠扑晴影,轻黄著柳枝。kōng cuì pū qíng yǐng,qīng huáng zhù liǔ zhī。 春风恋游子,浑似纵游时。chūn fēng liàn yóu zi,hún shì zòng yóu shí。 除醉更无事,忆君方有诗。chú zuì gèng wú shì,yì jūn fāng yǒu shī。 如何一片月,两地照相思。rú hé yī piàn yuè,liǎng dì zhào xiāng sī。

送元遗山行

耶律铸

燕北秋风起,幽花满地开。yàn běi qiū fēng qǐ,yōu huā mǎn dì kāi。 既邀今日别,合道几时来。jì yāo jīn rì bié,hé dào jǐ shí lái。 白玉烟沈阁,黄金草暗台。bái yù yān shěn gé,huáng jīn cǎo àn tái。 不须伤老大,珍重掌中杯。bù xū shāng lǎo dà,zhēn zhòng zhǎng zhōng bēi。

送李敬斋行

耶律铸

一代文章老,素车归故山。yī dài wén zhāng lǎo,sù chē guī gù shān。 露浓山月净,荷老野塘寒。lù nóng shān yuè jìng,hé lǎo yě táng hán。 茆屋已知足,布衣甘分闲。máo wū yǐ zhī zú,bù yī gān fēn xián。 世人学不得,须信古今难。shì rén xué bù dé,xū xìn gǔ jīn nán。

送完颜奏差行

耶律铸

君侯诣关日,款曲为慈亲。jūn hóu yì guān rì,kuǎn qū wèi cí qīn。 故国少知己,旧山多逸民。gù guó shǎo zhī jǐ,jiù shān duō yì mín。 林园随分雨,天地自然春。lín yuán suí fēn yǔ,tiān dì zì rán chūn。 四海满桃李,惜花无一人。sì hǎi mǎn táo lǐ,xī huā wú yī rén。

送正夫行

耶律铸

岁穷风景恶,萍梗客天涯。suì qióng fēng jǐng è,píng gěng kè tiān yá。 咫尺辞兰省,优游出凤墀。zhǐ chǐ cí lán shěng,yōu yóu chū fèng chí。 霜寒笳韵切,天远雁声迟。shuāng hán jiā yùn qiè,tiān yuǎn yàn shēng chí。 瘦马长途晚,凝云雪欲垂。shòu mǎ zhǎng tú wǎn,níng yún xuě yù chuí。

春日怀赵超然

耶律铸

万里故乡梦,五更残月钟。wàn lǐ gù xiāng mèng,wǔ gèng cán yuè zhōng。 去鸿书断绝,归燕语朦胧。qù hóng shū duàn jué,guī yàn yǔ méng lóng。 流水艳春态,好山呈晓容。liú shuǐ yàn chūn tài,hǎo shān chéng xiǎo róng。 是谁将怨笛,吹断绿杨踪。shì shuí jiāng yuàn dí,chuī duàn lǜ yáng zōng。

寄郭隐君辅之

耶律铸

寄傲人闲世,潜真计未疏。jì ào rén xián shì,qián zhēn jì wèi shū。 鸟行恬豹隐,惊食澹鹑居。niǎo xíng tián bào yǐn,jīng shí dàn chún jū。 座列清谈客,门屯好事车。zuò liè qīng tán kè,mén tún hǎo shì chē。 不应驰素谒,坚待偃波书。bù yīng chí sù yè,jiān dài yǎn bō shū。

秋夜对月赠唐臣

耶律铸

寒水摇空碧,西风满一琴。hán shuǐ yáo kōng bì,xī fēng mǎn yī qín。 孤光万家月,一寸百年心。gū guāng wàn jiā yuè,yī cùn bǎi nián xīn。 白雁惊残叶,青霜急乱砧。bái yàn jīng cán yè,qīng shuāng jí luàn zhēn。 故山休挂梦,无地可投簪。gù shān xiū guà mèng,wú dì kě tóu zān。

客中寄怀李先生九山居士

耶律铸

相忆复相忆,登临百感生。xiāng yì fù xiāng yì,dēng lín bǎi gǎn shēng。 河山分野色,风雨混松声。hé shān fēn yě sè,fēng yǔ hùn sōng shēng。 白雁书秋思,苍苔篆古情。bái yàn shū qiū sī,cāng tái zhuàn gǔ qíng。 如何千万里,独自计归程。rú hé qiān wàn lǐ,dú zì jì guī chéng。