古诗词

黟坑桥亭次以文韵二首

郑玉

擢笔题高柱,披襟挹好风。zhuó bǐ tí gāo zhù,pī jīn yì hǎo fēng。
剖瓜苏渴客,采药识仙翁。pōu guā sū kě kè,cǎi yào shí xiān wēng。
飞鸟连云白,幽花点水红。fēi niǎo lián yún bái,yōu huā diǎn shuǐ hóng。
相从问归路,疑误入崆峒。xiāng cóng wèn guī lù,yí wù rù kōng dòng。

黟坑桥亭次以文韵二首

郑玉

结屋依山麓,衣冠尚古风。jié wū yī shān lù,yī guān shàng gǔ fēng。
醉人千日酒,扶杖百年翁。zuì rén qiān rì jiǔ,fú zhàng bǎi nián wēng。
云起山松绿,风回野烧红。yún qǐ shān sōng lǜ,fēng huí yě shāo hóng。
谁云避世者,犹自在崆峒。shuí yún bì shì zhě,yóu zì zài kōng dòng。

题天目山

郑玉

势压东南万象低,溟蒙空翠望中迷。shì yā dōng nán wàn xiàng dī,míng méng kōng cuì wàng zhōng mí。
龙飞凤舞川原秀,地下天高日月齐。lóng fēi fèng wǔ chuān yuán xiù,dì xià tiān gāo rì yuè qí。
武肃百年钟霸气,文忠千古欠留题。wǔ sù bǎi nián zhōng bà qì,wén zhōng qiān gǔ qiàn liú tí。
客来欲问青云路,凿破崚嶒便作梯。kè lái yù wèn qīng yún lù,záo pò léng céng biàn zuò tī。

婺源胡氏屏山楼

郑玉

楼外青山列翠屏,矮窗放入眼增明。lóu wài qīng shān liè cuì píng,ǎi chuāng fàng rù yǎn zēng míng。
丹青花草春描画,水墨林泉秋写成。dān qīng huā cǎo chūn miáo huà,shuǐ mò lín quán qiū xiě chéng。
变化四时无俗韵,登临千古有馀清。biàn huà sì shí wú sú yùn,dēng lín qiān gǔ yǒu yú qīng。
高人对此不容语,独倚阑干看晚晴。gāo rén duì cǐ bù róng yǔ,dú yǐ lán gàn kàn wǎn qíng。

白岳

郑玉

名冠江南第一山,乾坤故设石门关。míng guān jiāng nán dì yī shān,qián kūn gù shè shí mén guān。
重重烟树微茫里,簇簇峰峦缥缈间。zhòng zhòng yān shù wēi máng lǐ,cù cù fēng luán piāo miǎo jiān。
五夜松声惊鹤梦,半龛灯影伴人闲。wǔ yè sōng shēng jīng hè mèng,bàn kān dēng yǐng bàn rén xián。
忽闻环佩珊珊度,知是神仙月下还。hū wén huán pèi shān shān dù,zhī shì shén xiān yuè xià hái。

师山书楼成唐长孺先生赋诗见寄次韵

郑玉

居山日夕见山容,环堵萧然一亩宫。jū shān rì xī jiàn shān róng,huán dǔ xiāo rán yī mǔ gōng。
我喜烟云来几上,人看楼阁出空中。wǒ xǐ yān yún lái jǐ shàng,rén kàn lóu gé chū kōng zhōng。
夜深月色偏明朗,晓起岚光更郁葱。yè shēn yuè sè piān míng lǎng,xiǎo qǐ lán guāng gèng yù cōng。
若比羊裘轩上景,临江惟欠一丝风。ruò bǐ yáng qiú xuān shàng jǐng,lín jiāng wéi qiàn yī sī fēng。

次韵述怀

郑玉

家住江南黄叶村,绳枢瓮牖席为门。jiā zhù jiāng nán huáng yè cūn,shéng shū wèng yǒu xí wèi mén。
自罹盗贼人传死,重见交游我幸存。zì lí dào zéi rén chuán sǐ,zhòng jiàn jiāo yóu wǒ xìng cún。
焦土更无遗简策,供厨惟有旧匏尊。jiāo tǔ gèng wú yí jiǎn cè,gōng chú wéi yǒu jiù páo zūn。
黄巾迎拜何为者,自愧疏庸不足论。huáng jīn yíng bài hé wèi zhě,zì kuì shū yōng bù zú lùn。

八月十四夜玩月岑山次鲍伯原韵

郑玉

夜深云散碧天开,月影沈沈入酒杯。yè shēn yún sàn bì tiān kāi,yuè yǐng shěn shěn rù jiǔ bēi。
风露半天成颢气,干戈满目起尘埃。fēng lù bàn tiān chéng hào qì,gàn gē mǎn mù qǐ chén āi。
分明沧海浮双岛,隐约严滩见两台。fēn míng cāng hǎi fú shuāng dǎo,yǐn yuē yán tān jiàn liǎng tái。
今日有怀须尽兴,明朝无雨约重来。jīn rì yǒu huái xū jǐn xīng,míng cháo wú yǔ yuē zhòng lái。

游覆船山宿草堂

郑玉

眠云石下屋三间,瀑布当檐坐卧看。mián yún shí xià wū sān jiān,pù bù dāng yán zuò wò kàn。
怪底岩前龙忽起,夜来风雨不胜寒。guài dǐ yán qián lóng hū qǐ,yè lái fēng yǔ bù shèng hán。

登师山诸生有书二首

郑玉

城上钟声度远溪,扶桑破曙海云低。chéng shàng zhōng shēng dù yuǎn xī,fú sāng pò shǔ hǎi yún dī。
披衣欲起还敧枕,山下晨鸡四面啼。pī yī yù qǐ hái jī zhěn,shān xià chén jī sì miàn tí。

登师山诸生有书二首

郑玉

山前村落乱高低,云意模糊远近迷。shān qián cūn luò luàn gāo dī,yún yì mó hú yuǎn jìn mí。
万叠峰峦如画展,黄山正在小楼西。wàn dié fēng luán rú huà zhǎn,huáng shān zhèng zài xiǎo lóu xī。

覆船山樵歌

郑玉

路入黄茅剑断蛇,疏篱石磡野人家。lù rù huáng máo jiàn duàn shé,shū lí shí kàn yě rén jiā。
山深地冷春难老,五月岩前见落花。shān shēn dì lěng chūn nán lǎo,wǔ yuè yán qián jiàn luò huā。

覆船山樵歌

郑玉

历尽崎岖上碧岑,高山流水似鸣琴。lì jǐn qí qū shàng bì cén,gāo shān liú shuǐ shì míng qín。
何须水乐寻幽洞,自有岩前太古音。hé xū shuǐ lè xún yōu dòng,zì yǒu yán qián tài gǔ yīn。

覆船山樵歌

郑玉

常忆当年武肃王,金婆店里月华光。cháng yì dāng nián wǔ sù wáng,jīn pó diàn lǐ yuè huá guāng。
山中十月桃应熟,未荐仙人不敢尝。shān zhōng shí yuè táo yīng shú,wèi jiàn xiān rén bù gǎn cháng。

元宵诗用仲安韵五首

郑玉

对簇鳌山十万人,皇都今夕几分春。duì cù áo shān shí wàn rén,huáng dōu jīn xī jǐ fēn chūn。
六街三市浑如昼,寄语金吾莫夜巡。liù jiē sān shì hún rú zhòu,jì yǔ jīn wú mò yè xún。

元宵诗用仲安韵五首

郑玉

神前儿女舞妖娆,社下游人弄管箫。shén qián ér nǚ wǔ yāo ráo,shè xià yóu rén nòng guǎn xiāo。
到处人家说元夕,不知元夕是今宵。dào chù rén jiā shuō yuán xī,bù zhī yuán xī shì jīn xiāo。

元宵诗用仲安韵五首

郑玉

赏罢花灯步月归,自将拄杖扣柴扉。shǎng bà huā dēng bù yuè guī,zì jiāng zhǔ zhàng kòu chái fēi。
回头形影惊相吊,但觉从前百事非。huí tóu xíng yǐng jīng xiāng diào,dàn jué cóng qián bǎi shì fēi。

元宵诗用仲安韵五首

郑玉

天下承平近百年,歌姬舞女出朝鲜。tiān xià chéng píng jìn bǎi nián,gē jī wǔ nǚ chū cháo xiān。
燕山两度逢元夕,不见都人事管弦。yàn shān liǎng dù féng yuán xī,bù jiàn dōu rén shì guǎn xián。

元宵诗用仲安韵五首

郑玉

市上灯张玉井莲,门前箫鼓更喧天。shì shàng dēng zhāng yù jǐng lián,mén qián xiāo gǔ gèng xuān tiān。
先生懒向儿童语,闭户高居但欲眠。xiān shēng lǎn xiàng ér tóng yǔ,bì hù gāo jū dàn yù mián。

题洪氏舫轩

郑玉

山人爱舟屋亦舟,山中便作沧海游。shān rén ài zhōu wū yì zhōu,shān zhōng biàn zuò cāng hǎi yóu。
何须风帆冒险远,东西南北穷遐陬。hé xū fēng fān mào xiǎn yuǎn,dōng xī nán běi qióng xiá zōu。
向来此是荆棘地,今日遂作江湖秋。xiàng lái cǐ shì jīng jí dì,jīn rì suì zuò jiāng hú qiū。
门前岚雾霭苍翠,浑疑江上烟波浮。mén qián lán wù ǎi cāng cuì,hún yí jiāng shàng yān bō fú。
云旋日动屋移影,舟行岸转曲江头。yún xuán rì dòng wū yí yǐng,zhōu xíng àn zhuǎn qū jiāng tóu。
主人自是济川手,坐令涉险如安流。zhǔ rén zì shì jì chuān shǒu,zuò lìng shè xiǎn rú ān liú。
复有佳客天下士,作记写出清绝幽。fù yǒu jiā kè tiān xià shì,zuò jì xiě chū qīng jué yōu。
王先生诗继二雅,五字万里争追求。wáng xiān shēng shī jì èr yǎ,wǔ zì wàn lǐ zhēng zhuī qiú。
徐公翰墨妙当世,夜深光彩射斗牛。xú gōng hàn mò miào dāng shì,yè shēn guāng cǎi shè dòu niú。
世间尤物自足贵,安用航海珠玉谋。shì jiān yóu wù zì zú guì,ān yòng háng hǎi zhū yù móu。
谁当共此乐朝夕,窗外忘机两白鸥。shuí dāng gòng cǐ lè cháo xī,chuāng wài wàng jī liǎng bái ōu。