古诗词

夺锦标·送李景山西使

滕宾

老气盘空,才名照世,万里秋风行色。lǎo qì pán kōng,cái míng zhào shì,wàn lǐ qiū fēng xíng sè。
人物中朝第一,司马题桥,班生投笔。rén wù zhōng cháo dì yī,sī mǎ tí qiáo,bān shēng tóu bǐ。
记承流宣化,早威声,先驰殊域。jì chéng liú xuān huà,zǎo wēi shēng,xiān chí shū yù。
看吟鞭、笑指关河,历历当年曾识。kàn yín biān xiào zhǐ guān hé,lì lì dāng nián céng shí。
自古人心忠义,白水朝宗,众星拱极。zì gǔ rén xīn zhōng yì,bái shuǐ cháo zōng,zhòng xīng gǒng jí。
铜柱无端隔断,两戒平分,天南地北。tóng zhù wú duān gé duàn,liǎng jiè píng fēn,tiān nán dì běi。
念瞻依丹阙,捧红云、金泥调屑。niàn zhān yī dān quē,pěng hóng yún jīn ní diào xiè。
到明年归对西山,细说安边妙策。dào míng nián guī duì xī shān,xì shuō ān biān miào cè。

百字令赠宋六嫂

滕宾

柳颦花困,把人间恩怨,尊前倾尽。liǔ pín huā kùn,bǎ rén jiān ēn yuàn,zūn qián qīng jǐn。
何处飞来双比翼,直是同声相应。hé chù fēi lái shuāng bǐ yì,zhí shì tóng shēng xiāng yīng。
寒玉嘶风,香云卷雪、一串骊珠引。hán yù sī fēng,xiāng yún juǎn xuě yī chuàn lí zhū yǐn。
元郎去后,有谁着意题品。yuán láng qù hòu,yǒu shuí zhe yì tí pǐn。
谁料浊羽清商,繁弦急管,犹自余风韵。shuí liào zhuó yǔ qīng shāng,fán xián jí guǎn,yóu zì yú fēng yùn。
莫是紫鸾天山曲,两两玉童肩并。mò shì zǐ luán tiān shān qū,liǎng liǎng yù tóng jiān bìng。
白发梨园,青衫老传,试与留连听。bái fā lí yuán,qīng shān lǎo chuán,shì yǔ liú lián tīng。
可人何处,满庭霜月清冷。kě rén hé chù,mǎn tíng shuāng yuè qīng lěng。

齐天乐

滕宾

片帆呼渡西山曲,匆匆载将春去。piàn fān hū dù xī shān qū,cōng cōng zài jiāng chūn qù。
路人苍寒,浪翻红暖,一枕欹眠烟雨。lù rén cāng hán,làng fān hóng nuǎn,yī zhěn yī mián yān yǔ。
酒朋诗侣。jiǔ péng shī lǚ。
尽醉舞狂歌,气吞吴楚。jǐn zuì wǔ kuáng gē,qì tūn wú chǔ。
一样风流,依然犹是晋风度。yī yàng fēng liú,yī rán yóu shì jìn fēng dù。
人生如此奇遇。rén shēng rú cǐ qí yù。
问老天何意,五星来聚。wèn lǎo tiān hé yì,wǔ xīng lái jù。
句落瑶毫,香霏宝唾,惊倒世间儿女。jù luò yáo háo,xiāng fēi bǎo tuò,jīng dào shì jiān ér nǚ。
渭川云树。wèi chuān yún shù。
怅后夜相思,月明何处。chàng hòu yè xiāng sī,yuè míng hé chù。
怕有新诗,雁来频寄与。pà yǒu xīn shī,yàn lái pín jì yǔ。

洞仙歌·送张宗师捧香

滕宾

醉骑黄鹄,飞下红云岛。zuì qí huáng gǔ,fēi xià hóng yún dǎo。
铁笛吹寒洞天晓。tiě dí chuī hán dòng tiān xiǎo。
被人间识破,惹起虚名,惊宇宙,一笑天高月小。bèi rén jiān shí pò,rě qǐ xū míng,jīng yǔ zhòu,yī xiào tiān gāo yuè xiǎo。
仙槎人去后,殿上班头,除却洪崖总年少。xiān chá rén qù hòu,diàn shàng bān tóu,chú què hóng yá zǒng nián shǎo。
看天香袖里,散作东风,吹不断、海北天南都到。kàn tiān xiāng xiù lǐ,sàn zuò dōng fēng,chuī bù duàn hǎi běi tiān nán dōu dào。
试容我、从游五陵间,便吹入苍寒,一蓑烟钓。shì róng wǒ cóng yóu wǔ líng jiān,biàn chuī rù cāng hán,yī suō yān diào。

点绛唇·墨本水仙

滕宾

缟袂啼香,为谁一滴春心碎。gǎo mèi tí xiāng,wèi shuí yī dī chūn xīn suì。
淡黄深翠。dàn huáng shēn cuì。
不似当时态。bù shì dāng shí tài。
东洛缁尘,依旧交情耐。dōng luò zī chén,yī jiù jiāo qíng nài。
空憔悴。kōng qiáo cuì。
玉人何在。yù rén hé zài。
细雨疏烟外。xì yǔ shū yān wài。

最高楼呈管竹楼左丞

滕宾

梅花月,吹老角声寒。méi huā yuè,chuī lǎo jiǎo shēng hán。
剑气拂云端。jiàn qì fú yún duān。
台星才入朝天阙,将星旋出破烟蛮。tái xīng cái rù cháo tiān quē,jiāng xīng xuán chū pò yān mán。
半年来,勋业事,笑谈间。bàn nián lái,xūn yè shì,xiào tán jiān。
谁更说元龙楼下卧。shuí gèng shuō yuán lóng lóu xià wò。
谁更说元规楼上坐。shuí gèng shuō yuán guī lóu shàng zuò。
终不似、竹楼宽。zhōng bù shì zhú lóu kuān。
有时呼酒摘星斗,有时提笔撼江山。yǒu shí hū jiǔ zhāi xīng dòu,yǒu shí tí bǐ hàn jiāng shān。
问何如,容此客,倚栏干。wèn hé rú,róng cǐ kè,yǐ lán gàn。

瑞鹧鸪·赠歌童阿珍

滕宾

分桃断袖绝嫌猜。fēn táo duàn xiù jué xián cāi。
翠被红裈兴不乖。cuì bèi hóng kūn xīng bù guāi。
洛浦乍阳新燕尔,巫山行雨左风怀。luò pǔ zhà yáng xīn yàn ěr,wū shān xíng yǔ zuǒ fēng huái。
手携襄野便娟合,背抱齐宫婉娈怀。shǒu xié xiāng yě biàn juān hé,bèi bào qí gōng wǎn luán huái。
玉树庭前千载曲,隔江唱罢月笼阶。yù shù tíng qián qiān zài qū,gé jiāng chàng bà yuè lóng jiē。

鹊桥仙

滕宾

斜阳一抹,青山数点。xié yáng yī mǒ,qīng shān shù diǎn。
万里澄江如练。wàn lǐ chéng jiāng rú liàn。
东风吹落橹声遥,又唤起、寒云一片。dōng fēng chuī luò lǔ shēng yáo,yòu huàn qǐ hán yún yī piàn。
残鸦古渡,荒鸡村店。cán yā gǔ dù,huāng jī cūn diàn。
渐觉楼头人远。jiàn jué lóu tóu rén yuǎn。
桃花流水小桥东,是那个、柴门半掩。táo huā liú shuǐ xiǎo qiáo dōng,shì nà gè chái mén bàn yǎn。

西湖竹枝词

顾佐

阿侬心似湖水清,愿郎心似湖月明。ā nóng xīn shì hú shuǐ qīng,yuàn láng xīn shì hú yuè míng。
南山云起北山雨,云雨朝朝何处晴?nán shān yún qǐ běi shān yǔ,yún yǔ cháo cháo hé chù qíng?

和西湖竹枝词

庄蒙

日出里湖烟水开,初阳台下抱琴来。rì chū lǐ hú yān shuǐ kāi,chū yáng tái xià bào qín lái。
夜深弹罢乌啼曲,明月自照高高台。yè shēn dàn bà wū tí qū,míng yuè zì zhào gāo gāo tái。

菩萨蛮·回文

孟宗献

睡惊秋近鸣虫砌。shuì jīng qiū jìn míng chóng qì。
砌虫鸣近秋惊睡。qì chóng míng jìn qiū jīng shuì。
苍鬓掺匀霜。cāng bìn càn yún shuāng。
霜匀掺鬓苍。shuāng yún càn bìn cāng。
影孤灯翳冷。yǐng gū dēng yì lěng。
冷翳灯孤影。lěng yì dēng gū yǐng。
长叹浩歌狂。zhǎng tàn hào gē kuáng。
狂歌浩叹长。kuáng gē hào tàn zhǎng。

卜算子·九日

韩奕

白发对黄花,又一番重九。bái fā duì huáng huā,yòu yī fān zhòng jiǔ。
相会年年少旧人,独酌杯中酒。xiāng huì nián nián shǎo jiù rén,dú zhuó bēi zhōng jiǔ。
世短意恒多,此语君知否。shì duǎn yì héng duō,cǐ yǔ jūn zhī fǒu。
莫问明年健似今,且折茱萸寿。mò wèn míng nián jiàn shì jīn,qiě zhé zhū yú shòu。

卜算子·雨中

韩奕

急霰打窗纱,正是愁时候。jí xiàn dǎ chuāng shā,zhèng shì chóu shí hòu。
无柰愁多着酒消,反被愁消酒。wú nài chóu duō zhe jiǔ xiāo,fǎn bèi chóu xiāo jiǔ。
又灭又明灯,还短还长漏。yòu miè yòu míng dēng,hái duǎn hái zhǎng lòu。
为问梅花有甚愁,也似愁人瘦。wèi wèn méi huā yǒu shén chóu,yě shì chóu rén shòu。

女冠子·元夕

韩奕

又元宵近。yòu yuán xiāo jìn。
冷风寒雨成阵。lěng fēng hán yǔ chéng zhèn。
春泥巷陌,悄无车马,数碗残灯,依稀相映。chūn ní xiàng mò,qiāo wú chē mǎ,shù wǎn cán dēng,yī xī xiāng yìng。
夜深光已暝。yè shēn guāng yǐ míng。
是处败垣颓砌,荧荧青磷。shì chù bài yuán tuí qì,yíng yíng qīng lín。
但隆隆鼓,珰珰漏,打破一城荒静。dàn lóng lóng gǔ,dāng dāng lòu,dǎ pò yī chéng huāng jìng。
古来此地繁华盛。gǔ lái cǐ dì fán huá shèng。
歌舞欢相竞。gē wǔ huān xiāng jìng。
何事如今,恁地都无些剩。hé shì rú jīn,nèn dì dōu wú xiē shèng。
空传下几句,旧腔新令。kōng chuán xià jǐ jù,jiù qiāng xīn lìng。
故老风流尽。gù lǎo fēng liú jǐn。
漫唱西楼月转,也无人听。màn chàng xī lóu yuè zhuǎn,yě wú rén tīng。
自剔残红灺,半窗梅影,伴人愁鬓。zì tī cán hóng xiè,bàn chuāng méi yǐng,bàn rén chóu bìn。

水龙吟·次韵题涌金飞雪画扇

韩奕

苍寒收尽红尘,四山一色俄惊晓。cāng hán shōu jǐn hóng chén,sì shān yī sè é jīng xiǎo。
楼台宫阙,冰壶影里,莹然清悄。lóu tái gōng quē,bīng hú yǐng lǐ,yíng rán qīng qiāo。
独有游人,画船青盖,笙歌犹绕。dú yǒu yóu rén,huà chuán qīng gài,shēng gē yóu rào。
遍园林松竹,光浑□□,人住处,皆蓬岛。biàn yuán lín sōng zhú,guāng hún,rén zhù chù,jiē péng dǎo。
罗扇画来轻小。luó shàn huà lái qīng xiǎo。
乍时人、见多惊倒。zhà shí rén jiàn duō jīng dào。
谁留古本,到今付与,良工涂扫。shuí liú gǔ běn,dào jīn fù yǔ,liáng gōng tú sǎo。
夏日携时,且挥且玩,暑都消了。xià rì xié shí,qiě huī qiě wán,shǔ dōu xiāo le。
更词人亲笔题题,这风景,古犹少。gèng cí rén qīn bǐ tí tí,zhè fēng jǐng,gǔ yóu shǎo。

水龙吟·海蓱许氏舟名

韩奕

软红尘里忙人,有谁能识沧洲趣。ruǎn hóng chén lǐ máng rén,yǒu shuí néng shí cāng zhōu qù。
飘然一叶,也无根蒂,御风千里。piāo rán yī yè,yě wú gēn dì,yù fēng qiān lǐ。
禅客芦茎,仙翁莲瓣,笑他方外。chán kè lú jīng,xiān wēng lián bàn,xiào tā fāng wài。
任浮家不繁,行踪无定,算前身,岂飞絮。rèn fú jiā bù fán,xíng zōng wú dìng,suàn qián shēn,qǐ fēi xù。
不着风花浪蕊,护篷窗、青帘休起。bù zhe fēng huā làng ruǐ,hù péng chuāng qīng lián xiū qǐ。
卧游容与,笔床茶灶,安如屋里。wò yóu róng yǔ,bǐ chuáng chá zào,ān rú wū lǐ。
待约灵槎,银河秋夕,访牛寻女。dài yuē líng chá,yín hé qiū xī,fǎng niú xún nǚ。
且先载我月明中,洗脚唱歌归去。qiě xiān zài wǒ yuè míng zhōng,xǐ jiǎo chàng gē guī qù。

四字令

韩奕

荼蘼送香。tú mí sòng xiāng。
枇杷映黄。pí pá yìng huáng。
园池偷换春光。yuán chí tōu huàn chūn guāng。
正人间昼长。zhèng rén jiān zhòu zhǎng。
鸠鸣在桑。jiū míng zài sāng。
莺啼近窗。yīng tí jìn chuāng。
行人远去他乡。xíng rén yuǎn qù tā xiāng。
正离愁断肠。zhèng lí chóu duàn cháng。

生查子·夏日

韩奕

虚牖落桐花,疏箔通荷气。xū yǒu luò tóng huā,shū bó tōng hé qì。
独自绕闲庭,不住来还去。dú zì rào xián tíng,bù zhù lái hái qù。
屦滑旧苔滋,衣润残香腻。jù huá jiù tái zī,yī rùn cán xiāng nì。
没一个人来,细说心中事。méi yī gè rén lái,xì shuō xīn zhōng shì。

百字令为沈画师题写山楼

韩奕

软红尘里,爱君家、缥缈半空楼倚。ruǎn hóng chén lǐ,ài jūn jiā piāo miǎo bàn kōng lóu yǐ。
曲槛外,江南江北,两岸好山无际。qū kǎn wài,jiāng nán jiāng běi,liǎng àn hǎo shān wú jì。
日涌浮金,烟凝积翠,朝夕映窗几。rì yǒng fú jīn,yān níng jī cuì,cháo xī yìng chuāng jǐ。
抛书卧看,丘壑在人胸次。pāo shū wò kàn,qiū hè zài rén xiōng cì。
兴来把笔临池,浓涂淡抹,咫尺论千里。xīng lái bǎ bǐ lín chí,nóng tú dàn mǒ,zhǐ chǐ lùn qiān lǐ。
内一段精神聚处,□甚诗人能拟。nèi yī duàn jīng shén jù chù,shén shī rén néng nǐ。
却笑米颠,结庵京□,也便写图夸美。què xiào mǐ diān,jié ān jīng,yě biàn xiě tú kuā měi。
生绡半幅,漫赋新词同寄。shēng xiāo bàn fú,màn fù xīn cí tóng jì。

百字令次韵答毗陵蒋公冕见寄

韩奕

问余何事,未中年、已觉心情欢少。wèn yú hé shì,wèi zhōng nián yǐ jué xīn qíng huān shǎo。
对青镜、频伤往事,白发鬓边生早。duì qīng jìng pín shāng wǎng shì,bái fā bìn biān shēng zǎo。
水上题红,花间拾翠,到如今休了。shuǐ shàng tí hóng,huā jiān shí cuì,dào rú jīn xiū le。
年年春色,应笑闭门人老。nián nián chūn sè,yīng xiào bì mén rén lǎo。
故人咫尺,江云几回吟眺,目断扁舟小。gù rén zhǐ chǐ,jiāng yún jǐ huí yín tiào,mù duàn biǎn zhōu xiǎo。
荒后人家依旧好。huāng hòu rén jiā yī jiù hǎo。
空记梦中曾到。kōng jì mèng zhōng céng dào。
一曲高歌,知君别后,也恁多愁抱。yī qū gāo gē,zhī jūn bié hòu,yě nèn duō chóu bào。
甚时乘兴,山阴去访安道。shén shí chéng xīng,shān yīn qù fǎng ān dào。