古诗词

中秋见月

马臻

去年中秋月,团团上林薮。qù nián zhōng qiū yuè,tuán tuán shàng lín sǒu。
文士两三人,竟夕坐相守。wén shì liǎng sān rén,jìng xī zuò xiāng shǒu。
精光浮白空,谁见虾蟆丑。jīng guāng fú bái kōng,shuí jiàn xiā má chǒu。
觞酌杂歌吟,待得下高柳。shāng zhuó zá gē yín,dài dé xià gāo liǔ。
今年中秋月,辉辉入窗牖。jīn nián zhōng qiū yuè,huī huī rù chuāng yǒu。
照我如有期,怪我尊无酒。zhào wǒ rú yǒu qī,guài wǒ zūn wú jiǔ。
月是去年月,不复去年友。yuè shì qù nián yuè,bù fù qù nián yǒu。
人生如风花,聚散良不偶。rén shēng rú fēng huā,jù sàn liáng bù ǒu。
贤愚与贵贱,肉骨同一朽。xián yú yǔ guì jiàn,ròu gǔ tóng yī xiǔ。
我今见明月,再拜复稽首。wǒ jīn jiàn míng yuè,zài bài fù jī shǒu。
侧闻古老言,此言岂虚有。cè wén gǔ lǎo yán,cǐ yán qǐ xū yǒu。
正秋三五满,万里绝纤垢。zhèng qiū sān wǔ mǎn,wàn lǐ jué xiān gòu。
玉兔捣神药,服之寿长久。yù tù dǎo shén yào,fú zhī shòu zhǎng jiǔ。
我无周生术,安得月在手。wǒ wú zhōu shēng shù,ān dé yuè zài shǒu。
天梯邈难攀,中扃欲成疚。tiān tī miǎo nán pān,zhōng jiōng yù chéng jiù。
万方浩漫漫,月轮又西走。wàn fāng hào màn màn,yuè lún yòu xī zǒu。

前结交行

马臻

古交山上松,青青色不改。gǔ jiāo shān shàng sōng,qīng qīng sè bù gǎi。
纵有霜雪侵,节操固常在。zòng yǒu shuāng xuě qīn,jié cāo gù cháng zài。
今交陌上花,容貌相矜夸。jīn jiāo mò shàng huā,róng mào xiāng jīn kuā。
一朝风雨至,飘泊随泥沙。yī cháo fēng yǔ zhì,piāo pō suí ní shā。
陈雷管鲍世不有,一贫一富难长久。chén léi guǎn bào shì bù yǒu,yī pín yī fù nán zhǎng jiǔ。
对面相看仰泰山,下视群峰皆培塿。duì miàn xiāng kàn yǎng tài shān,xià shì qún fēng jiē péi lǒu。
嗟来乎,嗟来乎,床头黄金不可无。jiē lái hū,jiē lái hū,chuáng tóu huáng jīn bù kě wú。
君看金尽失颜色,壮士灰心不丈夫。jūn kàn jīn jǐn shī yán sè,zhuàng shì huī xīn bù zhàng fū。

后结交行

马臻

古交皆结心,其意能断金。gǔ jiāo jiē jié xīn,qí yì néng duàn jīn。
今交皆结金,倏忽能变心。jīn jiāo jiē jié jīn,shū hū néng biàn xīn。
取舍既殊轨,反掌生陆沉。qǔ shě jì shū guǐ,fǎn zhǎng shēng lù chén。
正平一朝忤黄祖,有若将身投猛虎。zhèng píng yī cháo wǔ huáng zǔ,yǒu ruò jiāng shēn tóu měng hǔ。
子桑莫逆忘其生,乃能相与无相与。zi sāng mò nì wàng qí shēng,nǎi néng xiāng yǔ wú xiāng yǔ。
古人今人皆足悲,百年忧乐须臾期。gǔ rén jīn rén jiē zú bēi,bǎi nián yōu lè xū yú qī。
男儿节义死不变,谁肯心怀未济时。nán ér jié yì sǐ bù biàn,shuí kěn xīn huái wèi jì shí。
呜呼谁肯心怀未济时!wū hū shuí kěn xīn huái wèi jì shí!

闻早雁

马臻

初鸿有馀音,老眼无远光。chū hóng yǒu yú yīn,lǎo yǎn wú yuǎn guāng。
登楼望不极,但见天青苍。dēng lóu wàng bù jí,dàn jiàn tiān qīng cāng。
朝飞秋日短,暮宿秋水长。cháo fēi qiū rì duǎn,mù sù qiū shuǐ zhǎng。
不知从此去,早晚到衡阳。bù zhī cóng cǐ qù,zǎo wǎn dào héng yáng。
衡阳有故人,书札不可将。héng yáng yǒu gù rén,shū zhá bù kě jiāng。
木末避矰缴,云边足鹰扬。mù mò bì zēng jiǎo,yún biān zú yīng yáng。
中途多苦辛,羽翮能无伤。zhōng tú duō kǔ xīn,yǔ hé néng wú shāng。
望尔三春归,依旧到吴乡。wàng ěr sān chūn guī,yī jiù dào wú xiāng。

游仙词

马臻

上清真人玉华仙,夜策鸾辂凌珠烟。shàng qīng zhēn rén yù huá xiān,yè cè luán lù líng zhū yān。
罡风广漠露华冷,摇荡金铃闻半天。gāng fēng guǎng mò lù huá lěng,yáo dàng jīn líng wén bàn tiān。
路逢仙姥骑白鹿,侍女双双散香玉。lù féng xiān lǎo qí bái lù,shì nǚ shuāng shuāng sàn xiāng yù。
遥看三岛点神波,恨入秋眉镜中绿。yáo kàn sān dǎo diǎn shén bō,hèn rù qiū méi jìng zhōng lǜ。
我自无为神自凝,万窍不动心冥冥。wǒ zì wú wèi shén zì níng,wàn qiào bù dòng xīn míng míng。
灵君期我谒太帝,下视浊海鱼龙腥。líng jūn qī wǒ yè tài dì,xià shì zhuó hǎi yú lóng xīng。
玉虚炜烨明玄景,羽葆摇摇入空影。yù xū wěi yè míng xuán jǐng,yǔ bǎo yáo yáo rù kōng yǐng。
一曲云和奏未终,月轮已到昆仑顶。yī qū yún hé zòu wèi zhōng,yuè lún yǐ dào kūn lún dǐng。

题湘灵鼓瑟

马臻

沅湘水阔风萧萧,水风敲佩天光摇。yuán xiāng shuǐ kuò fēng xiāo xiāo,shuǐ fēng qiāo pèi tiān guāng yáo。
为弹宝瑟传幽愫,一点柔红泻香露。wèi dàn bǎo sè chuán yōu sù,yī diǎn róu hóng xiè xiāng lù。
苍梧恨锁云欲流,湘花背日烘春愁。cāng wú hèn suǒ yún yù liú,xiāng huā bèi rì hōng chūn chóu。
人间有梦到不得,仙山翠滑江浪黑。rén jiān yǒu mèng dào bù dé,xiān shān cuì huá jiāng làng hēi。

移兰

马臻

幽兰杂桃李,开花无清香。yōu lán zá táo lǐ,kāi huā wú qīng xiāng。
本具岩壑姿,庶得韬耿光。běn jù yán hè zī,shù dé tāo gěng guāng。
误入芳园中,乃觉气不扬。wù rù fāng yuán zhōng,nǎi jué qì bù yáng。
少年不我顾,志士徒见伤。shǎo nián bù wǒ gù,zhì shì tú jiàn shāng。
偶值朝雨馀,日吉复时良。ǒu zhí cháo yǔ yú,rì jí fù shí liáng。
呼童斸春泥,移根上高冈。hū tóng zhǔ chūn ní,yí gēn shàng gāo gāng。
为尔去萧艾,晓露滋瀼瀼。wèi ěr qù xiāo ài,xiǎo lù zī ráng ráng。
永托松竹阴,尔生岂不昌。yǒng tuō sōng zhú yīn,ěr shēng qǐ bù chāng。
细叶舒冷翠,贞葩结青阳。xì yè shū lěng cuì,zhēn pā jié qīng yáng。
缓缓趋土脉,慎勿近路傍。huǎn huǎn qū tǔ mài,shèn wù jìn lù bàng。
路傍多辙迹,曲曲如羊肠。lù bàng duō zhé jì,qū qū rú yáng cháng。
恐尔遭采掇,委质儿女将。kǒng ěr zāo cǎi duō,wěi zhì ér nǚ jiāng。
哀哉楚灵均,细佩荷为裳。āi zāi chǔ líng jūn,xì pèi hé wèi shang。
斯人不可见,谁能复其常。sī rén bù kě jiàn,shuí néng fù qí cháng。
遂令蘼芜辈,各自争芬芳。suì lìng mí wú bèi,gè zì zhēng fēn fāng。
回看桃李花,零落空啼妆。huí kàn táo lǐ huā,líng luò kōng tí zhuāng。

陪葛元白仇仁近访南竺诗僧分韵得影字

马臻

花开空山春,穷幽到绝顶。huā kāi kōng shān chūn,qióng yōu dào jué dǐng。
入寺逢远公,顿觉尘虑屏。rù sì féng yuǎn gōng,dùn jué chén lǜ píng。
遂作莲社游,把酒酹龙井。suì zuò lián shè yóu,bǎ jiǔ lèi lóng jǐng。
万生各有态,得意还自领。wàn shēng gè yǒu tài,dé yì hái zì lǐng。
此乐殊未极,落日倒林影。cǐ lè shū wèi jí,luò rì dào lín yǐng。
明朝下山去,笑别风篁岭。míng cháo xià shān qù,xiào bié fēng huáng lǐng。

栽孤松为九华山钟道士作

马臻

九华何崔嵬,融结本真宰。jiǔ huá hé cuī wéi,róng jié běn zhēn zǎi。
神器之所钟,云物足潇洒。shén qì zhī suǒ zhōng,yún wù zú xiāo sǎ。
挺挺秦大夫,独立而不改。tǐng tǐng qín dà fū,dú lì ér bù gǎi。
既出众木群,岂为艳阳待。jì chū zhòng mù qún,qǐ wèi yàn yáng dài。
初疑冻蛟掉秃尾,忽若山灵张偃盖。chū yí dòng jiāo diào tū wěi,hū ruò shān líng zhāng yǎn gài。
又如玄鹤归来视城郭,怅别人间动千载。yòu rú xuán hè guī lái shì chéng guō,chàng bié rén jiān dòng qiān zài。
楚南灵椿浪得名,茫茫天壤知何在?流精贯浃骨欲飞,风雨或致雷公怪。chǔ nán líng chūn làng dé míng,máng máng tiān rǎng zhī hé zài?liú jīng guàn jiā gǔ yù fēi,fēng yǔ huò zhì léi gōng guài。
林林红紫索价高,幄锦围春斗光彩。lín lín hóng zǐ suǒ jià gāo,wò jǐn wéi chūn dòu guāng cǎi。
怜君令色不随时,空负才名成感慨。lián jūn lìng sè bù suí shí,kōng fù cái míng chéng gǎn kǎi。
留向青山阅古今,为问桑田几沧海。liú xiàng qīng shān yuè gǔ jīn,wèi wèn sāng tián jǐ cāng hǎi。

徐州写望

马臻

三百六十徐州山,骨立天风不受寒。sān bǎi liù shí xú zhōu shān,gǔ lì tiān fēng bù shòu hán。
樊侯古冢七抔土,飞沙野蔓斜阳残。fán hóu gǔ zhǒng qī póu tǔ,fēi shā yě màn xié yáng cán。
舟人指点向余说,侧望淹留寸心切。zhōu rén zhǐ diǎn xiàng yú shuō,cè wàng yān liú cùn xīn qiè。
欲酹清樽吊古祠,衮衮长河流不歇。yù lèi qīng zūn diào gǔ cí,gǔn gǔn zhǎng hé liú bù xiē。

杂咏六言三首

马臻

堤晚游人争渡,花密流莺乱鸣。dī wǎn yóu rén zhēng dù,huā mì liú yīng luàn míng。
近水亭台柳色,转山楼观钟声。jìn shuǐ tíng tái liǔ sè,zhuǎn shān lóu guān zhōng shēng。

杂咏六言三首

马臻

烟外幽人独立,落日正照平台。yān wài yōu rén dú lì,luò rì zhèng zhào píng tái。
野鹭联翩飞去,山云断续归来。yě lù lián piān fēi qù,shān yún duàn xù guī lái。

杂咏六言三首

马臻

楚尾吴头旧梦,水边山际闲情。chǔ wěi wú tóu jiù mèng,shuǐ biān shān jì xián qíng。
一夜杏园风急,等闲吹老莺声。yī yè xìng yuán fēng jí,děng xián chuī lǎo yīng shēng。

春日偶成六言二首

马臻

两袖水风春冷,一抹山烟晚晴。liǎng xiù shuǐ fēng chūn lěng,yī mǒ shān yān wǎn qíng。
小槛倒披花影,归船远送歌声。xiǎo kǎn dào pī huā yǐng,guī chuán yuǎn sòng gē shēng。

春日偶成六言二首

马臻

燕拂花阴绣毂,人指箫声画楼。yàn fú huā yīn xiù gǔ,rén zhǐ xiāo shēng huà lóu。
杨柳六桥旧梦,夕阳一段新愁。yáng liǔ liù qiáo jiù mèng,xī yáng yī duàn xīn chóu。

乌夜啼

马臻

乌夜啼,朝啼东方白,夜啼林影黑。wū yè tí,cháo tí dōng fāng bái,yè tí lín yǐng hēi。
关河万里天雨霜,月冷夜长眠不得。guān hé wàn lǐ tiān yǔ shuāng,yuè lěng yè zhǎng mián bù dé。
乌夜啼,怜尔巢中黄口时。wū yè tí,lián ěr cháo zhōng huáng kǒu shí。
哺腥吞腐羽毛长,母子日日长追随。bǔ xīng tūn fǔ yǔ máo zhǎng,mǔ zi rì rì zhǎng zhuī suí。
一旦离群自成偶,相呼相唤期相守。yī dàn lí qún zì chéng ǒu,xiāng hū xiāng huàn qī xiāng shǒu。
故雄零落不复知,留得孤雌住衰柳。gù xióng líng luò bù fù zhī,liú dé gū cí zhù shuāi liǔ。
柳条萧飒难栖身,梦惊三月杨花春。liǔ tiáo xiāo sà nán qī shēn,mèng jīng sān yuè yáng huā chūn。
载飞载止情莫伸,欲去不去愁杀人。zài fēi zài zhǐ qíng mò shēn,yù qù bù qù chóu shā rén。
不知挟弹谁家子,暴物伤生苦如此。bù zhī xié dàn shuí jiā zi,bào wù shāng shēng kǔ rú cǐ。
哀音散入江湖间,老屋破窗灯欲死。āi yīn sàn rù jiāng hú jiān,lǎo wū pò chuāng dēng yù sǐ。
乌夜啼,君岂知。wū yè tí,jūn qǐ zhī。

至节即事(并序)

马臻

【其一】
天街晓色瑞烟浓,名纸相传尽贺冬。tiān jiē xiǎo sè ruì yān nóng,míng zhǐ xiāng chuán jǐn hè dōng。
绣幕家家浑不卷,呼卢笑语自从容。xiù mù jiā jiā hún bù juǎn,hū lú xiào yǔ zì cóng róng。
【其二】
昨夜梅花已报春,地瓶移插更精神。zuó yè méi huā yǐ bào chūn,dì píng yí chā gèng jīng shén。
酒酣纤手争来折,鹦鹉回头不敢嗔。jiǔ hān xiān shǒu zhēng lái zhé,yīng wǔ huí tóu bù gǎn chēn。
【其三】
闲看来往坐多时,雨洒香尘土湿微。xián kàn lái wǎng zuò duō shí,yǔ sǎ xiāng chén tǔ shī wēi。
珠翠压头行不稳,娇羞儿女把人衣。zhū cuì yā tóu xíng bù wěn,jiāo xiū ér nǚ bǎ rén yī。
【其四】
已有纱笼照舞儿,喧喧鼓笛自相随。yǐ yǒu shā lóng zhào wǔ ér,xuān xuān gǔ dí zì xiāng suí。
谁家院落来呼唤,门外天明也不知。shuí jiā yuàn luò lái hū huàn,mén wài tiān míng yě bù zhī。
【其五】
帘旌叠叠绣鲛鮹,遮护香风不放消。lián jīng dié dié xiù jiāo shāo,zhē hù xiāng fēng bù fàng xiāo。
却恐酒阑先睡去,预教小玉问明朝。què kǒng jiǔ lán xiān shuì qù,yù jiào xiǎo yù wèn míng cháo。
【其六】
新词听彻思徘徊,侍女擎羹下箸迟。xīn cí tīng chè sī pái huái,shì nǚ qíng gēng xià zhù chí。
红烛有花心暗喜,流苏双挂玉梅枝。hóng zhú yǒu huā xīn àn xǐ,liú sū shuāng guà yù méi zhī。
【其七】
店舍喧哗彻夜开,荧煌灯火映楼台。diàn shě xuān huā chè yè kāi,yíng huáng dēng huǒ yìng lóu tái。
欢游未晓不归去,早有元宵气象来。huān yóu wèi xiǎo bù guī qù,zǎo yǒu yuán xiāo qì xiàng lái。

绝句

卞元亨

牡丹曾是手亲栽,十度春风九不开。mǔ dān céng shì shǒu qīn zāi,shí dù chūn fēng jiǔ bù kāi。
多少繁华零落尽,一枝犹待主人来。duō shǎo fán huá líng luò jǐn,yī zhī yóu dài zhǔ rén lái。

次韵答邾仲谊

公馀联骑入山城,老衲追陪得散行。gōng yú lián qí rù shān chéng,lǎo nà zhuī péi dé sàn xíng。
短簿祠前看竹色,小吴轩上听松声。duǎn bù cí qián kàn zhú sè,xiǎo wú xuān shàng tīng sōng shēng。
来游古苑春将暮,归去南楼月已明。lái yóu gǔ yuàn chūn jiāng mù,guī qù nán lóu yuè yǐ míng。
题遍新诗佳胜处,定应商略过天平。tí biàn xīn shī jiā shèng chù,dìng yīng shāng lüè guò tiān píng。

野兴

舒頔

日落山逾碧,霞明水透红。rì luò shān yú bì,xiá míng shuǐ tòu hóng。
物华杂乱际,人事寂寥中。wù huá zá luàn jì,rén shì jì liáo zhōng。
园枣经时熟,田禾失岁丰。yuán zǎo jīng shí shú,tián hé shī suì fēng。
悲哉秋渐老,天阔叫征鸿。bēi zāi qiū jiàn lǎo,tiān kuò jiào zhēng hóng。