古诗词

次程斗山村居韵

杨公远

生来疏拙甚,怕与俗流同。shēng lái shū zhuō shén,pà yǔ sú liú tóng。
颇识一丁字,宁牵两石弓。pǒ shí yī dīng zì,níng qiān liǎng shí gōng。
夜敲筛柳月,晓对落花风。yè qiāo shāi liǔ yuè,xiǎo duì luò huā fēng。
但得身无事,何消效送穷。dàn dé shēn wú shì,hé xiāo xiào sòng qióng。

次程斗山村居韵

杨公远

诗骨清臞甚,几如沈隐侯。shī gǔ qīng qú shén,jǐ rú shěn yǐn hóu。
自编篱象眼,为护笋猫头。zì biān lí xiàng yǎn,wèi hù sǔn māo tóu。
日有丘园乐,身无世俗愁。rì yǒu qiū yuán lè,shēn wú shì sú chóu。
怜渠名利客,汩汩几时休。lián qú míng lì kè,gǔ gǔ jǐ shí xiū。

三用韵

杨公远

卜筑郊坰外,宽闲一亩馀。bo zhù jiāo jiōng wài,kuān xián yī mǔ yú。
汲泉朝灌菊,炙烛夜观书。jí quán cháo guàn jú,zhì zhú yè guān shū。
酒熟邀朋酌,园荒课仆锄。jiǔ shú yāo péng zhuó,yuán huāng kè pū chú。
喜尝红稻饭,旋荐晚菘蔬。xǐ cháng hóng dào fàn,xuán jiàn wǎn sōng shū。

三用韵

杨公远

地不喧车马,萧然一草庐。dì bù xuān chē mǎ,xiāo rán yī cǎo lú。
曲通樵牧径,正合野人居。qū tōng qiáo mù jìng,zhèng hé yě rén jū。
秋老欣禾熟,林寒觉叶疏。qiū lǎo xīn hé shú,lín hán jué yè shū。
高歌仍鼓腹,世事岂关渠。gāo gē réng gǔ fù,shì shì qǐ guān qú。

三用韵

杨公远

屋头明月上,此夕又秋分。wū tóu míng yuè shàng,cǐ xī yòu qiū fēn。
千里人俱共,三杯酒自醺。qiān lǐ rén jù gòng,sān bēi jiǔ zì xūn。
河清疑有水,夜永喜无云。hé qīng yí yǒu shuǐ,yè yǒng xǐ wú yún。
桂树婆娑影,天香满世闻。guì shù pó suō yǐng,tiān xiāng mǎn shì wén。

三用韵

杨公远

人生期满百,有兴且追游。rén shēng qī mǎn bǎi,yǒu xīng qiě zhuī yóu。
白发来非约,青春去莫留。bái fā lái fēi yuē,qīng chūn qù mò liú。
兔乌双转毂,今古一凭楼。tù wū shuāng zhuǎn gǔ,jīn gǔ yī píng lóu。
莫问穷通事,从今付分休。mò wèn qióng tōng shì,cóng jīn fù fēn xiū。

三用韵

杨公远

夜凉清似水,凄切只蛩吟。yè liáng qīng shì shuǐ,qī qiè zhǐ qióng yín。
唤起离人思,催残懒妇心。huàn qǐ lí rén sī,cuī cán lǎn fù xīn。
敲梧风淅淅,筛竹月沈沈。qiāo wú fēng xī xī,shāi zhú yuè shěn shěn。
颢气微茫里,依稀见远林。hào qì wēi máng lǐ,yī xī jiàn yuǎn lín。

三用韵

杨公远

性野耽幽隐,茅茨一二间。xìng yě dān yōu yǐn,máo cí yī èr jiān。
身侔黄鹤瘦,心与白云闲。shēn móu huáng hè shòu,xīn yǔ bái yún xián。
囊里诗无俗,毫端画有山。náng lǐ shī wú sú,háo duān huà yǒu shān。
忽惊时节换,塞雁又南还。hū jīng shí jié huàn,sāi yàn yòu nán hái。

三用韵

杨公远

不作皱眉事,何烦古押衙。bù zuò zhòu méi shì,hé fán gǔ yā yá。
且尝桑落酒,更瀹雨前茶。qiě cháng sāng luò jiǔ,gèng yuè yǔ qián chá。
风锐霜初结,天寒日易斜。fēng ruì shuāng chū jié,tiān hán rì yì xié。
莫言秋色老,犹自有黄花。mò yán qiū sè lǎo,yóu zì yǒu huáng huā。

三用韵

杨公远

陡觉秋萧索,林端叶渐稀。dǒu jué qiū xiāo suǒ,lín duān yè jiàn xī。
菊残堪作枕,荷老不成衣。jú cán kān zuò zhěn,hé lǎo bù chéng yī。
著句愁诗俗,持螯喜蟹肥。zhù jù chóu shī sú,chí áo xǐ xiè féi。
晚来风色紧,吹起荻花飞。wǎn lái fēng sè jǐn,chuī qǐ dí huā fēi。

三用韵

杨公远

生计虽随分,年来迥不同。shēng jì suī suí fēn,nián lái jiǒng bù tóng。
穷通槐国梦,得失楚人弓。qióng tōng huái guó mèng,dé shī chǔ rén gōng。
世事埋云月,人情过耳风。shì shì mái yún yuè,rén qíng guò ěr fēng。
但教强健在,佳况自无穷。dàn jiào qiáng jiàn zài,jiā kuàng zì wú qióng。

三用韵

杨公远

无官堪受禄,有橘当封侯。wú guān kān shòu lù,yǒu jú dāng fēng hóu。
俗事退三舍,吟情出一头。sú shì tuì sān shě,yín qíng chū yī tóu。
策筇枝纵步,买竹叶浇愁。cè qióng zhī zòng bù,mǎi zhú yè jiāo chóu。
又是秋归去,推移不暂休。yòu shì qiū guī qù,tuī yí bù zàn xiū。

四用韵

杨公远

探梅时节近,春小已秋馀。tàn méi shí jié jìn,chūn xiǎo yǐ qiū yú。
饭足农家乐,年丰史笔书。fàn zú nóng jiā lè,nián fēng shǐ bǐ shū。
篱隈眠茧栗,池浅立舂锄。lí wēi mián jiǎn lì,chí qiǎn lì chōng chú。
对景闲吟句,风骚没笋蔬。duì jǐng xián yín jù,fēng sāo méi sǔn shū。

四用韵

杨公远

朝市何曾梦,山林自结庐。cháo shì hé céng mèng,shān lín zì jié lú。
清幽无俗事,萧洒类僧居。qīng yōu wú sú shì,xiāo sǎ lèi sēng jū。
地锁苔痕润,池窥竹影疏。dì suǒ tái hén rùn,chí kuī zhú yǐng shū。
每番新雨过,门外水成渠。měi fān xīn yǔ guò,mén wài shuǐ chéng qú。

四用韵

杨公远

朔风号万窍,冷色倍三分。shuò fēng hào wàn qiào,lěng sè bèi sān fēn。
榾柮炉偏暖,茅柴酒易醺。gǔ duò lú piān nuǎn,máo chái jiǔ yì xūn。
烘梅悭爱日,酿雪布彤云。hōng méi qiān ài rì,niàng xuě bù tóng yún。
今是丰年瑞,吾侬政乐闻。jīn shì fēng nián ruì,wú nóng zhèng lè wén。

四用韵

杨公远

小醉初醒后,冲寒作兴游。xiǎo zuì chū xǐng hòu,chōng hán zuò xīng yóu。
宿云山顶散,残雪树根留。sù yún shān dǐng sàn,cán xuě shù gēn liú。
檐溜悬冰柱,风威冻玉楼。yán liū xuán bīng zhù,fēng wēi dòng yù lóu。
欲吟吟未稳,归拥地炉休。yù yín yín wèi wěn,guī yōng dì lú xiū。

四用韵

杨公远

梦觉灯初烬,搔头谩短吟。mèng jué dēng chū jìn,sāo tóu mán duǎn yín。
人生随宿分,世虑莫萦心。rén shēng suí sù fēn,shì lǜ mò yíng xīn。
霜结风声息,参横月影沈。shuāng jié fēng shēng xī,cān héng yuè yǐng shěn。
此时朝市客,争似卧家林。cǐ shí cháo shì kè,zhēng shì wò jiā lín。

四用韵

杨公远

活计人知否,无声诗句间。huó jì rén zhī fǒu,wú shēng shī jù jiān。
高低烟树古,来往钓舟闲。gāo dī yān shù gǔ,lái wǎng diào zhōu xián。
练挂千寻瀑,屏围几座山。liàn guà qiān xún pù,píng wéi jǐ zuò shān。
天涯无限景,只仗笔追还。tiān yá wú xiàn jǐng,zhǐ zhàng bǐ zhuī hái。

四用韵

杨公远

卷起黄紬被,何消道放衙。juǎn qǐ huáng chóu bèi,hé xiāo dào fàng yá。
瓦盆常贮酒,雪水旋煎茶。wǎ pén cháng zhù jiǔ,xuě shuǐ xuán jiān chá。
但得诗联稳,从教竹屋斜。dàn dé shī lián wěn,cóng jiào zhú wū xié。
助侬高兴处,索笑共梅花。zhù nóng gāo xīng chù,suǒ xiào gòng méi huā。

四用韵

杨公远

六出新裁就,漫空密又稀。liù chū xīn cái jiù,màn kōng mì yòu xī。
独行无鹤氅,冷卧有牛衣。dú xíng wú hè chǎng,lěng wò yǒu niú yī。
竹顶千钧重,梅添十倍肥。zhú dǐng qiān jūn zhòng,méi tiān shí bèi féi。
品题输谢女,柳絮逐风飞。pǐn tí shū xiè nǚ,liǔ xù zhú fēng fēi。