古诗词

作乐导水

许有壬

仙姿皎洁映圆台,真见凌波恣意开。xiān zī jiǎo jié yìng yuán tái,zhēn jiàn líng bō zì yì kāi。
却是圭塘宜产汝,朝阳东照玉成堆。què shì guī táng yí chǎn rǔ,cháo yáng dōng zhào yù chéng duī。

作乐导水

许有壬

南土风宜陆地莲,移根培植不能妍。nán tǔ fēng yí lù dì lián,yí gēn péi zhí bù néng yán。
世间久绝司花手,却道殷韩是偶然。shì jiān jiǔ jué sī huā shǒu,què dào yīn hán shì ǒu rán。

作乐导水

许有壬

一卷千古碧崔巍,阅尽人间紫与绯。yī juǎn qiān gǔ bì cuī wēi,yuè jǐn rén jiān zǐ yǔ fēi。
老子未能兄事汝,醉来聊用挂絺衣。lǎo zi wèi néng xiōng shì rǔ,zuì lái liáo yòng guà chī yī。

作乐导水

许有壬

冰弦轰列倚歌轻,弦外无声却有声。bīng xián hōng liè yǐ gē qīng,xián wài wú shēng què yǒu shēng。
我自忘情聊过耳,几人闻此发狂醒。wǒ zì wàng qíng liáo guò ěr,jǐ rén wén cǐ fā kuáng xǐng。

雨后观竹乃有堙垫摧折者数丛因用前韵

许有壬

忆昨移栽怕雨乾,岂期平地水弥漫。yì zuó yí zāi pà yǔ qián,qǐ qī píng dì shuǐ mí màn。
此君于我真无负,摧折犹堪作钓竿。cǐ jūn yú wǒ zhēn wú fù,cuī zhé yóu kān zuò diào gān。

题西域木唐卿旌表孝义卷

许有壬

桥梓天殊棣有华,良心初不间幽遐。qiáo zǐ tiān shū dì yǒu huá,liáng xīn chū bù jiān yōu xiá。
何年四海无旌表,尽化忠臣孝子家。hé nián sì hǎi wú jīng biǎo,jǐn huà zhōng chén xiào zi jiā。

织锦回文图

许有壬

明珠金缕烂萦回,香玉连环剪不开。míng zhū jīn lǚ làn yíng huí,xiāng yù lián huán jiǎn bù kāi。
不把肺肝都织出,将军惟识赵阳台。bù bǎ fèi gān dōu zhī chū,jiāng jūn wéi shí zhào yáng tái。

杜子美象

许有壬

删后骚馀代有闻,集成惟许杜陵人。shān hòu sāo yú dài yǒu wén,jí chéng wéi xǔ dù líng rén。
凭谁寄语沿流者,流到江西不是春。píng shuí jì yǔ yán liú zhě,liú dào jiāng xī bù shì chūn。

琳宫词次安南王韵

许有壬

凉入帘帏夜色轻,瑶台添月更虚明。liáng rù lián wéi yè sè qīng,yáo tái tiān yuè gèng xū míng。
一壶天地浑无迹,只有清风动竹声。yī hú tiān dì hún wú jì,zhǐ yǒu qīng fēng dòng zhú shēng。

琳宫词次安南王韵

许有壬

山中活计只餐霞,世事茫茫日自斜。shān zhōng huó jì zhǐ cān xiá,shì shì máng máng rì zì xié。
谪到玉堂无好况,夜深犹草侍中麻。zhé dào yù táng wú hǎo kuàng,yè shēn yóu cǎo shì zhōng má。

赏心亭

许有壬

赏心亭上双柏树,看我往来今十年。shǎng xīn tíng shàng shuāng bǎi shù,kàn wǒ wǎng lái jīn shí nián。
柏树青青宛如昔,当时游子已华颠。bǎi shù qīng qīng wǎn rú xī,dāng shí yóu zi yǐ huá diān。

牛背观书图

许有壬

蒲鞯盘膝胜安舆,人讶形骸与世疏。pú jiān pán xī shèng ān yú,rén yà xíng hái yǔ shì shū。
却笑徙居三十乘,恰如牛背一编书。què xiào xǐ jū sān shí chéng,qià rú niú bèi yī biān shū。

丙吉问牛图

许有壬

肥充列鼎健充车,厚养专为簿领驱。féi chōng liè dǐng jiàn chōng chē,hòu yǎng zhuān wèi bù lǐng qū。
千古清风梓人传,凭谁书继丙家图。qiān gǔ qīng fēng zǐ rén chuán,píng shuí shū jì bǐng jiā tú。

和康里子山韵

许有壬

洞深春早透兰芽,窗晓云香乱海霞。dòng shēn chūn zǎo tòu lán yá,chuāng xiǎo yún xiāng luàn hǎi xiá。
万丈红尘飞不到,紫箫吹绽碧桃花。wàn zhàng hóng chén fēi bù dào,zǐ xiāo chuī zhàn bì táo huā。

李陵台

许有壬

李陵台下驻分台,红药金莲遍地开。lǐ líng tái xià zhù fēn tái,hóng yào jīn lián biàn dì kāi。
斜日一鞭三十里,北山飞雨逐人来。xié rì yī biān sān shí lǐ,běi shān fēi yǔ zhú rén lái。

上都归口号

许有壬

娇儿幼女逐山妻,争解行囊看赐衣。jiāo ér yòu nǚ zhú shān qī,zhēng jiě xíng náng kàn cì yī。
颠倒海图裨短褐,可怜杜老北征归。diān dào hǎi tú bì duǎn hè,kě lián dù lǎo běi zhēng guī。

信笔

许有壬

造物知余素爱山,一官故调万山间。zào wù zhī yú sù ài shān,yī guān gù diào wàn shān jiān。
山深民朴官无事,却为观山日不闲。shān shēn mín pǔ guān wú shì,què wèi guān shān rì bù xián。

冬夜即事

许有壬

纸窗铺月白溶溶,炉火欺灯照室红。zhǐ chuāng pù yuè bái róng róng,lú huǒ qī dēng zhào shì hóng。
万籁声沈人语定,好诗都在杳冥中。wàn lài shēng shěn rén yǔ dìng,hǎo shī dōu zài yǎo míng zhōng。

行县书所见

许有壬

涨潦留泥粪稻畦,石渠分水灌麻池。zhǎng lǎo liú ní fèn dào qí,shí qú fēn shuǐ guàn má chí。
醉翁社散忘归路,行过柴门尚不知。zuì wēng shè sàn wàng guī lù,xíng guò chái mén shàng bù zhī。

谢祐之桃花折枝

许有壬

天台不折一枝归,晴日明窗有所思。tiān tái bù zhé yī zhī guī,qíng rì míng chuāng yǒu suǒ sī。
流水乱山迷去路,案图无语立多时。liú shuǐ luàn shān mí qù lù,àn tú wú yǔ lì duō shí。