古诗词

大江东去癸巳暮冬小雪家集作

王庭筠

山堂晚色,满疏篱寒雀,烟横高树。shān táng wǎn sè,mǎn shū lí hán què,yān héng gāo shù。
小雪轻盈如解舞,故故穿帘入户。xiǎo xuě qīng yíng rú jiě wǔ,gù gù chuān lián rù hù。
扫地烧香,团栾一笑,不道因风絮。sǎo dì shāo xiāng,tuán luán yī xiào,bù dào yīn fēng xù。
冰凘生砚,问谁先得佳句。bīng sī shēng yàn,wèn shuí xiān dé jiā jù。
有梦不到长安,此心安稳,只有归耕去。yǒu mèng bù dào zhǎng ān,cǐ xīn ān wěn,zhǐ yǒu guī gēng qù。
试问雪溪无恙否,十里淇园佳处。shì wèn xuě xī wú yàng fǒu,shí lǐ qí yuán jiā chù。
修竹林边,寒梅树底,准拟全家住。xiū zhú lín biān,hán méi shù dǐ,zhǔn nǐ quán jiā zhù。
柴门新月,小桥谁扫归路。chái mén xīn yuè,xiǎo qiáo shuí sǎo guī lù。

谒金门

王庭筠

双喜鹊。shuāng xǐ què。
几报归期浑错。jǐ bào guī qī hún cuò。
尽做旧愁都忘却。jǐn zuò jiù chóu dōu wàng què。
新愁何处著。xīn chóu hé chù zhù。
瘦雪一痕墙角。shòu xuě yī hén qiáng jiǎo。
青子已妆残萼。qīng zi yǐ zhuāng cán è。
不道枝头无可落。bù dào zhī tóu wú kě luò。
东风犹作恶。dōng fēng yóu zuò è。

凤栖梧

王庭筠

衰柳疏疏苔满地。shuāi liǔ shū shū tái mǎn dì。
十二栏干,故国三千里。shí èr lán gàn,gù guó sān qiān lǐ。
南去北来人老矣。nán qù běi lái rén lǎo yǐ。
短亭依旧残阳里。duǎn tíng yī jiù cán yáng lǐ。
紫蟹黄柑真解事。zǐ xiè huáng gān zhēn jiě shì。
似倩西风,劝我归欤未。shì qiàn xī fēng,quàn wǒ guī yú wèi。
王粲登临寥落际。wáng càn dēng lín liáo luò jì。
雁飞不断天连水。yàn fēi bù duàn tiān lián shuǐ。

菩萨蛮·回文三首

王庭筠

断肠人恨馀香换。duàn cháng rén hèn yú xiāng huàn。
尘暗锁窗春。chén àn suǒ chuāng chūn。
小花檐月晓。xiǎo huā yán yuè xiǎo。
屏掩半山青。píng yǎn bàn shān qīng。

菩萨蛮·回文三首

王庭筠

客愁枫叶秋江隔。kè chóu fēng yè qiū jiāng gé。
行远望高城。xíng yuǎn wàng gāo chéng。
故人新恨苦。gù rén xīn hèn kǔ。
斜日晚啼鸦。xié rì wǎn tí yā。

菩萨蛮·回文三首

王庭筠

白云孤映遥山碧。bái yún gū yìng yáo shān bì。
楼倚一天秋。lóu yǐ yī tiān qiū。
断肠随雁断。duàn cháng suí yàn duàn。
来雁与书回。lái yàn yǔ shū huí。

清平乐·赋杏花

王庭筠

今年春早。jīn nián chūn zǎo。
到处花开了。dào chù huā kāi le。
只有此枝春恰到。zhǐ yǒu cǐ zhī chūn qià dào。
月底轻颦浅笑。yuè dǐ qīng pín qiǎn xiào。
风流全似梅花。fēng liú quán shì méi huā。
承当疏影横斜。chéng dāng shū yǐng héng xié。
梦想双溪南北,竹篱茅舍人家。mèng xiǎng shuāng xī nán běi,zhú lí máo shě rén jiā。

乌夜啼

王庭筠

淡烟疏雨新秋。dàn yān shū yǔ xīn qiū。
不禁愁。bù jìn chóu。
记得青帘江上、酒家楼。jì dé qīng lián jiāng shàng jiǔ jiā lóu。
人不住。rén bù zhù。
花无语。huā wú yǔ。
水空流。shuǐ kōng liú。
只有一双樯燕、肯相留。zhǐ yǒu yī shuāng qiáng yàn kěn xiāng liú。

诉衷情

王庭筠

夜凉清露滴梧桐。yè liáng qīng lù dī wú tóng。
庭树又西风。tíng shù yòu xī fēng。
薰笼旧香犹在,晓帐暖芙蓉。xūn lóng jiù xiāng yóu zài,xiǎo zhàng nuǎn fú róng。
云淡薄,月朦胧。yún dàn báo,yuè méng lóng。
小帘栊。xiǎo lián lóng。
江湖残梦,半在南楼,画角声中。jiāng hú cán mèng,bàn zài nán lóu,huà jiǎo shēng zhōng。

清平乐·应制

王庭筠

琼枝瑶月。qióng zhī yáo yuè。
帘卷黄金阙。lián juǎn huáng jīn quē。
宫鬓蛾儿双翠叶。gōng bìn é ér shuāng cuì yè。
点缀离南闹雪。diǎn zhuì lí nán nào xuě。
东风扇影低还。dōng fēng shàn yǐng dī hái。
红云不隔天颜。hóng yún bù gé tiān yán。
夜夜华灯万树,年年碧海三山。yè yè huá dēng wàn shù,nián nián bì hǎi sān shān。

水调歌头

王庭筠

秋风秃林叶,却与鬓生华。qiū fēng tū lín yè,què yǔ bìn shēng huá。
十年长短亭里,落日冷边笳。shí nián zhǎng duǎn tíng lǐ,luò rì lěng biān jiā。
飞雁白云千里,况是登山临水,无赖客思家。fēi yàn bái yún qiān lǐ,kuàng shì dēng shān lín shuǐ,wú lài kè sī jiā。
独鹤归何晚,已后满林鸦。dú hè guī hé wǎn,yǐ hòu mǎn lín yā。
望蓬山,云海阔,浩无涯。wàng péng shān,yún hǎi kuò,hào wú yá。
安期玉舄何处,袖有枣如瓜。ān qī yù xì hé chù,xiù yǒu zǎo rú guā。
一笑那知许事,且看尊前故态,耳热眼生花。yī xiào nà zhī xǔ shì,qiě kàn zūn qián gù tài,ěr rè yǎn shēng huā。
肝肺出芒角,漱墨作枯楂。gān fèi chū máng jiǎo,shù mò zuò kū zhā。

谒金门·赋玉簪

王庭筠

秋萧索。qiū xiāo suǒ。
灯火新凉帘幕。dēng huǒ xīn liáng lián mù。
翠被不禁临晓薄。cuì bèi bù jìn lín xiǎo báo。
南楼闻画角。nán lóu wén huà jiǎo。
想见玉壶冰萼。xiǎng jiàn yù hú bīng è。
一夜西风开却。yī yè xī fēng kāi què。
梦觉乌啼残月落。mèng jué wū tí cán yuè luò。
幽香无处著。yōu xiāng wú chù zhù。

玉楼春·为伯求作

高士谈

少年人物江山秀。shǎo nián rén wù jiāng shān xiù。
流落天涯今白首。liú luò tiān yá jīn bái shǒu。
形容憔悴不如初,文采风流仍似旧。xíng róng qiáo cuì bù rú chū,wén cǎi fēng liú réng shì jiù。
百花元是仙家酒。bǎi huā yuán shì xiān jiā jiǔ。
千岁灵根能益寿。qiān suì líng gēn néng yì shòu。
都将万事付天公,且伴老人开笑口。dōu jiāng wàn shì fù tiān gōng,qiě bàn lǎo rén kāi xiào kǒu。

好事近

高士谈

谁打玉川门,白娟斜封团月。shuí dǎ yù chuān mén,bái juān xié fēng tuán yuè。
晴日小窗活火,响一壶春雪。qíng rì xiǎo chuāng huó huǒ,xiǎng yī hú chūn xuě。
可怜桑苎一生颠,文字更清绝。kě lián sāng zhù yī shēng diān,wén zì gèng qīng jué。
直拟驾风归去,把三山登彻。zhí nǐ jià fēng guī qù,bǎ sān shān dēng chè。

减字木兰花

高士谈

西湖睡起。xī hú shuì qǐ。
飞絮游丝春老矣。fēi xù yóu sī chūn lǎo yǐ。
涨绿涵空。zhǎng lǜ hán kōng。
十顷玻璃四面风。shí qǐng bō lí sì miàn fēng。
时平事少。shí píng shì shǎo。
天与湖山供坐啸。tiān yǔ hú shān gōng zuò xiào。
他日西州。tā rì xī zhōu。
却怕羊昙感旧游。què pà yáng tán gǎn jiù yóu。

朝中措

高士谈

琅琊山色最清雄。láng yá shān sè zuì qīng xióng。
心赏待衰翁。xīn shǎng dài shuāi wēng。
路转峰回如画,新亭半湿青红。lù zhuǎn fēng huí rú huà,xīn tíng bàn shī qīng hóng。
风流宾从,清闲岁月,且共从容。fēng liú bīn cóng,qīng xián suì yuè,qiě gòng cóng róng。
莫笑尊前老大,犹堪管领春风。mò xiào zūn qián lǎo dà,yóu kān guǎn lǐng chūn fēng。

太常引

马熙

园中风物水中亭。yuán zhōng fēng wù shuǐ zhōng tíng。
消得两娉娉。xiāo dé liǎng pīng pīng。
浊酒卷荷倾。zhuó jiǔ juǎn hé qīng。
早洗尽、筝声笛声。zǎo xǐ jǐn zhēng shēng dí shēng。
四堤晴柳,一天花气,付与晚山青。sì dī qíng liǔ,yī tiān huā qì,fù yǔ wǎn shān qīng。
飞絮挟云轻。fēi xù xié yún qīng。
任膝上、瑶琴自横。rèn xī shàng yáo qín zì héng。

太常引

马熙

露桃云杏不胜秾。lù táo yún xìng bù shèng nóng。
合让水花红。hé ràng shuǐ huā hóng。
别种出林东。bié zhǒng chū lín dōng。
为冰雪、相看改容。wèi bīng xuě xiāng kàn gǎi róng。
洹堂双瓮,此时千叶,愁绝閟珠宫。huán táng shuāng wèng,cǐ shí qiān yè,chóu jué bì zhū gōng。
贮酒待吟翁。zhù jiǔ dài yín wēng。
念畴昔、时来一中。niàn chóu xī shí lái yī zhōng。

太常引

马熙

迟红酣日照修筠。chí hóng hān rì zhào xiū yún。
光景一时新。guāng jǐng yī shí xīn。
万物却游尘。wàn wù què yóu chén。
看出浴、温泉太真。kàn chū yù wēn quán tài zhēn。
榜上龙虎,班头鹓鹭,无复困冠巾。bǎng shàng lóng hǔ,bān tóu yuān lù,wú fù kùn guān jīn。
花亦识天民。huā yì shí tiān mín。
问身到、黄扉几人。wèn shēn dào huáng fēi jǐ rén。

太常引·补和可翁四首

马熙

园池多在魏公时。yuán chí duō zài wèi gōng shí。
盛极自然稀。shèng jí zì rán xī。
天遣可翁回。tiān qiǎn kě wēng huí。
要扶起、台倾榭欹。yào fú qǐ tái qīng xiè yī。
圭塘如此,藕花无数,一笑领翁诗。guī táng rú cǐ,ǒu huā wú shù,yī xiào lǐng wēng shī。
帝里不须期。dì lǐ bù xū qī。
怕韡似、三司面皮。pà wěi shì sān sī miàn pí。