古诗词

登东山寺

王都中

古寺岧峣隐翠微,松阴行尽见朱扉。gǔ sì tiáo yáo yǐn cuì wēi,sōng yīn xíng jǐn jiàn zhū fēi。
岩花识面远迎笑,野鸟忘机近不飞。yán huā shí miàn yuǎn yíng xiào,yě niǎo wàng jī jìn bù fēi。
相国书堂今寂寂,山僧法座久巍巍。xiāng guó shū táng jīn jì jì,shān sēng fǎ zuò jiǔ wēi wēi。
凭阑欲问当时事,白鹭无言立钓矶。píng lán yù wèn dāng shí shì,bái lù wú yán lì diào jī。

和彬卿北湖

王都中

云容水态若为模,仿佛风光似鉴湖。yún róng shuǐ tài ruò wèi mó,fǎng fú fēng guāng shì jiàn hú。
桥跨沧浪泻寒玉,舟横沁碧滚明珠。qiáo kuà cāng làng xiè hán yù,zhōu héng qìn bì gǔn míng zhū。
且斟?醁醉鹦鹉,应用娉婷唱鹧鸪。qiě zhēn lù zuì yīng wǔ,yīng yòng pīng tíng chàng zhè gū。
席上嘉宾贤雪牖,高吟原不让三苏。xí shàng jiā bīn xián xuě yǒu,gāo yín yuán bù ràng sān sū。

题叉鱼亭

王都中

昌黎曾此赋叉鱼,披棘寻碑考郡图。chāng lí céng cǐ fù chā yú,pī jí xún bēi kǎo jùn tú。
重筑草亭存古意,双浮画舫仿西湖。zhòng zhù cǎo tíng cún gǔ yì,shuāng fú huà fǎng fǎng xī hú。
激轮为磨供官费,隔水分塘笑我愚。jī lún wèi mó gōng guān fèi,gé shuǐ fēn táng xiào wǒ yú。
寄语后来贤太守,相承无似此慵迂。jì yǔ hòu lái xián tài shǒu,xiāng chéng wú shì cǐ yōng yū。

和雪牖永兴山行

王都中

公驰兼夜役兵夫,轧轧轻舆稳胜车。gōng chí jiān yè yì bīng fū,yà yà qīng yú wěn shèng chē。
山险似人人更险,星疏如我我犹疏。shān xiǎn shì rén rén gèng xiǎn,xīng shū rú wǒ wǒ yóu shū。
心持坦荡无留碍,路蹑崎岖信所如。xīn chí tǎn dàng wú liú ài,lù niè qí qū xìn suǒ rú。
行路古来难若此,相逢何必问其初。xíng lù gǔ lái nán ruò cǐ,xiāng féng hé bì wèn qí chū。

督役江行和雪牖韵

王都中

督役贤能不用刑,飘然东下似扬?。dū yì xián néng bù yòng xíng,piāo rán dōng xià shì yáng líng。
一江雪浪翻银屋,两岸烟峦立翠屏。yī jiāng xuě làng fān yín wū,liǎng àn yān luán lì cuì píng。
白鹭对人神亦爽,乌鹚入水气犹腥。bái lù duì rén shén yì shuǎng,wū cí rù shuǐ qì yóu xīng。
鲸舟指日功成就,万斛乘风驾渺溟。jīng zhōu zhǐ rì gōng chéng jiù,wàn hú chéng fēng jià miǎo míng。

和彬卿江行即景

王都中

怪石奇峰叠削成,江行浑若泛仙瀛。guài shí qí fēng dié xuē chéng,jiāng xíng hún ruò fàn xiān yíng。
崖松偃蹇蛇龙势,泷浪飞翻玉屑轻。yá sōng yǎn jiǎn shé lóng shì,lóng làng fēi fān yù xiè qīng。
山色入怀衣袂冷,溪光照影骨毛清。shān sè rù huái yī mèi lěng,xī guāng zhào yǐng gǔ máo qīng。
更阑放溜泊郴口,明月清风更有情。gèng lán fàng liū pō chēn kǒu,míng yuè qīng fēng gèng yǒu qíng。

登南塔

王都中

自笑登临脚力微,也携藜杖叩山扉。zì xiào dēng lín jiǎo lì wēi,yě xié lí zhàng kòu shān fēi。
禅僧入定浑无语,野鸟知还亦倦飞。chán sēng rù dìng hún wú yǔ,yě niǎo zhī hái yì juàn fēi。
一塔近天铃自语,千峰蘸水石空巍。yī tǎ jìn tiān líng zì yǔ,qiān fēng zhàn shuǐ shí kōng wēi。
何当快整东归棹,帆饱东风数过矶。hé dāng kuài zhěng dōng guī zhào,fān bǎo dōng fēng shù guò jī。

白鹭

王都中

白鹭白如雪,照影临沙碛。bái lù bái rú xuě,zhào yǐng lín shā qì。
翻被鱼先见,终日不得食。fān bèi yú xiān jiàn,zhōng rì bù dé shí。

鸬鹚

王都中

鸬鹚黑如鬼,捕鱼入水底。lú cí hēi rú guǐ,bǔ yú rù shuǐ dǐ。
搜抉虽无遗,吞吐良可鄙。sōu jué suī wú yí,tūn tǔ liáng kě bǐ。

武夷山二绝

王都中

层崖叠空翠,台阁倚云开。céng yá dié kōng cuì,tái gé yǐ yún kāi。
灵函锁仙蜕,神物护蓬莱。líng hán suǒ xiān tuì,shén wù hù péng lái。

武夷山二绝

王都中

清溪照眉发,棹举扬清波。qīng xī zhào méi fā,zhào jǔ yáng qīng bō。
何当结茅屋,时与神仙过。hé dāng jié máo wū,shí yǔ shén xiān guò。

琼花

王都中

六丈老人花满头,一枝流落在扬州。liù zhàng lǎo rén huā mǎn tóu,yī zhī liú luò zài yáng zhōu。
不知谁是栽花手?bù zhī shuí shì zāi huā shǒu?
只到而今香未收。zhǐ dào ér jīn xiāng wèi shōu。

和彬卿登仙山

王都中

远山葱翠近楼蓝,碧絮飞云自往还。yuǎn shān cōng cuì jìn lóu lán,bì xù fēi yún zì wǎng hái。
独倚长松吟不尽,恍然身在画图间。dú yǐ zhǎng sōng yín bù jǐn,huǎng rán shēn zài huà tú jiān。

游北湖

王都中

画舟摇曳泛空明,满酌流霞倒玉觥。huà zhōu yáo yè fàn kōng míng,mǎn zhuó liú xiá dào yù gōng。
山鸟亦知游乐意,夕阳高处两三声。shān niǎo yì zhī yóu lè yì,xī yáng gāo chù liǎng sān shēng。

书怀二绝

王都中

一心常欲洗民冤,清白炉烟可付天。yī xīn cháng yù xǐ mín yuān,qīng bái lú yān kě fù tiān。
但愧才疏为政拙,只宜及早赋归田。dàn kuì cái shū wèi zhèng zhuō,zhǐ yí jí zǎo fù guī tián。

书怀二绝

王都中

苏仙孝感动乡闾,橘井千年事若符。sū xiān xiào gǎn dòng xiāng lǘ,jú jǐng qiān nián shì ruò fú。
时上仙坛坛上望,白云飞处是姑苏。shí shàng xiān tán tán shàng wàng,bái yún fēi chù shì gū sū。

登苏峰

王都中

平生僻好登仙山,紫翠缥缈三岫间。píng shēng pì hǎo dēng xiān shān,zǐ cuì piāo miǎo sān xiù jiān。
公馀杖策时一到,尘埃荡扫天风寒。gōng yú zhàng cè shí yī dào,chén āi dàng sǎo tiān fēng hán。
苍松□□老龙出,身到洞天人不识。cāng sōng lǎo lóng chū,shēn dào dòng tiān rén bù shí。
遥看玉殿底虚皇,香雾丹霞绕琼室。yáo kàn yù diàn dǐ xū huáng,xiāng wù dān xiá rào qióng shì。
翠涛三吸赋玄言,何必研朱点《周易》。cuì tāo sān xī fù xuán yán,hé bì yán zhū diǎn zhōu yì。
仙人舅氏空遗宅,楼阁玲珑倚苍石。xiān rén jiù shì kōng yí zhái,lóu gé líng lóng yǐ cāng shí。
好是凭阑对月时,一江倒浸千峰碧。hǎo shì píng lán duì yuè shí,yī jiāng dào jìn qiān fēng bì。

武夷山

王都中

青峰玉凿芙蓉开,上有控鹤仙人来。qīng fēng yù záo fú róng kāi,shàng yǒu kòng hè xiān rén lái。
怜怜曾孙望霖雨,手写深云沃焦土。lián lián céng sūn wàng lín yǔ,shǒu xiě shēn yún wò jiāo tǔ。
仙人如今在何许?我欲从之一千古。xiān rén rú jīn zài hé xǔ?wǒ yù cóng zhī yī qiān gǔ。
握取青云行九州,长使人间无旱忧。wò qǔ qīng yún xíng jiǔ zhōu,zhǎng shǐ rén jiān wú hàn yōu。

嘲张仲举

韩介玉

垂柳阴阴拂翠檐,倚栏红袖玉纤纤。chuí liǔ yīn yīn fú cuì yán,yǐ lán hóng xiù yù xiān xiān。
先生掉臂长街过,十里朱楼尽下帘。xiān shēng diào bì zhǎng jiē guò,shí lǐ zhū lóu jǐn xià lián。

求仙诗

密兰沙

刀笔相从四十年,非非是是万千千。dāo bǐ xiāng cóng sì shí nián,fēi fēi shì shì wàn qiān qiān。
一家富贵千家怨,半世功名百世愆。yī jiā fù guì qiān jiā yuàn,bàn shì gōng míng bǎi shì qiān。
牙笏紫袍今已矣,芒鞋竹杖任悠然。yá hù zǐ páo jīn yǐ yǐ,máng xié zhú zhàng rèn yōu rán。
有人问我蓬莱事,云在青山水在天。yǒu rén wèn wǒ péng lái shì,yún zài qīng shān shuǐ zài tiān。