古诗词

临江仙

山主

因向山前坟畔过,途荒荆棘仍沟。yīn xiàng shān qián fén pàn guò,tú huāng jīng jí réng gōu。
闲花野草遣人愁。xián huā yě cǎo qiǎn rén chóu。
恨烟林下,悄悄见骷髅。hèn yān lín xià,qiāo qiāo jiàn kū lóu。
难辨僧俗贫与富,未知何代王侯。nán biàn sēng sú pín yǔ fù,wèi zhī hé dài wáng hóu。
口中钱被牧童掫。kǒu zhōng qián bèi mù tóng zhōu。
英雄那畔,仰面懒抬头。yīng xióng nà pàn,yǎng miàn lǎn tái tóu。

临江仙

山主

四愿弘深垂教网,心怀喜舍慈悲。sì yuàn hóng shēn chuí jiào wǎng,xīn huái xǐ shě cí bēi。
爱河苦海度群迷。ài hé kǔ hǎi dù qún mí。
水离生灭,彼岸证菩提。shuǐ lí shēng miè,bǐ àn zhèng pú tí。
值难逢应称圣号,他心慧眼痴知。zhí nán féng yīng chēng shèng hào,tā xīn huì yǎn chī zhī。
焚香礼念降灵威。fén xiāng lǐ niàn jiàng líng wēi。
神通如电,顷刻免灾危。shén tōng rú diàn,qǐng kè miǎn zāi wēi。

临江仙

山主

得暇闲窗寻思虑,古今多少兴衰。dé xiá xián chuāng xún sī lǜ,gǔ jīn duō shǎo xīng shuāi。
闲萦都写色并财。xián yíng dōu xiě sè bìng cái。
寰中几个,识破早归来。huán zhōng jǐ gè,shí pò zǎo guī lái。
好向白云溪畔坐,逍遥坦荡眉开。hǎo xiàng bái yún xī pàn zuò,xiāo yáo tǎn dàng méi kāi。
清风阵阵排尘埃。qīng fēng zhèn zhèn pái chén āi。
怀中古镜,寂照现灵台。huái zhōng gǔ jìng,jì zhào xiàn líng tái。

临江仙

山主

三月禁烟寒节到,坟前宝马车乘。sān yuè jìn yān hán jié dào,fén qián bǎo mǎ chē chéng。
香花酒饭祭先灵。xiāng huā jiǔ fàn jì xiān líng。
朝阳林畔,切切痛哀声。cháo yáng lín pàn,qiè qiè tòng āi shēng。
白骨纵横荆棘下,银钱斜弄风轻。bái gǔ zòng héng jīng jí xià,yín qián xié nòng fēng qīng。
骷髅仰面望群星。kū lóu yǎng miàn wàng qún xīng。
离乡魂魄,何日到宫庭。lí xiāng hún pò,hé rì dào gōng tíng。

临江仙

山主

始向初更才未睡,金天节屈清凉。shǐ xiàng chū gèng cái wèi shuì,jīn tiān jié qū qīng liáng。
星明霄汉乍分光。xīng míng xiāo hàn zhà fēn guāng。
清风连夜,阵阵透幽窗。qīng fēng lián yè,zhèn zhèn tòu yōu chuāng。
月下焚香频启告,炉烟直到穹苍。yuè xià fén xiāng pín qǐ gào,lú yān zhí dào qióng cāng。
十方贤圣降真祥。shí fāng xián shèng jiàng zhēn xiáng。
愿垂慈惠,同去礼当阳。yuàn chuí cí huì,tóng qù lǐ dāng yáng。

临江仙

山主

万象分明时景现,寒光不用磨揩。wàn xiàng fēn míng shí jǐng xiàn,hán guāng bù yòng mó kāi。
大千沙界尽融该。dà qiān shā jiè jǐn róng gāi。
清虚虽昧,一气贯三才。qīng xū suī mèi,yī qì guàn sān cái。
高下岳渎平等相,毛鳞大小同阶。gāo xià yuè dú píng děng xiāng,máo lín dà xiǎo tóng jiē。
凡心元是对贤胎。fán xīn yuán shì duì xián tāi。
菩提烦恼,无始未曾乖。pú tí fán nǎo,wú shǐ wèi céng guāi。

临江仙

山主

独坐岩前寻思虑,如来妙法难量。dú zuò yán qián xún sī lǜ,rú lái miào fǎ nán liàng。
慈悲苦海作舟航。cí bēi kǔ hǎi zuò zhōu háng。
缘人有分,难苦免灾殃。yuán rén yǒu fēn,nán kǔ miǎn zāi yāng。
得指华严真法界,明明处处无方。dé zhǐ huá yán zhēn fǎ jiè,míng míng chù chù wú fāng。
禅河皎皎曜神光。chán hé jiǎo jiǎo yào shén guāng。
曹溪门下,新到旧家乡。cáo xī mén xià,xīn dào jiù jiā xiāng。

临江仙

山主

鼓打三更情悄悄,寂寥庭院凄凄。gǔ dǎ sān gèng qíng qiāo qiāo,jì liáo tíng yuàn qī qī。
银灯风过灭残辉。yín dēng fēng guò miè cán huī。
当空雁叫,切切向南飞。dāng kōng yàn jiào,qiè qiè xiàng nán fēi。
弄了浮生悔恨,如来曾运深悲。nòng le fú shēng huǐ hèn,rú lái céng yùn shēn bēi。
漫漫险浪法船回。màn màn xiǎn làng fǎ chuán huí。
当初无分,今日怨他谁。dāng chū wú fēn,jīn rì yuàn tā shuí。

临江仙

山主

闲向北邙山下过,侵天桧柏寒松。xián xiàng běi máng shān xià guò,qīn tiān guì bǎi hán sōng。
愁云惨淡罩群峰。chóu yún cǎn dàn zhào qún fēng。
昭阳冈上,坟冢列千层。zhāo yáng gāng shàng,fén zhǒng liè qiān céng。
也有周秦并汉魏,齐梁晋宋唐宗。yě yǒu zhōu qín bìng hàn wèi,qí liáng jìn sòng táng zōng。
哀声歌举送英雄。āi shēng gē jǔ sòng yīng xióng。
古来多少,尽葬北邙中。gǔ lái duō shǎo,jǐn zàng běi máng zhōng。

临江仙

山主

见了教人情惨切,回头别觅真修。jiàn le jiào rén qíng cǎn qiè,huí tóu bié mì zhēn xiū。
逢师悲愿话根由。féng shī bēi yuàn huà gēn yóu。
远离苦海,亲得涅槃舟。yuǎn lí kǔ hǎi,qīn dé niè pán zhōu。
跳出火宅三界外,四衢露地白牛。tiào chū huǒ zhái sān jiè wài,sì qú lù dì bái niú。
随身不在外边求。suí shēn bù zài wài biān qiú。
无牵无缆,步步达清幽。wú qiān wú lǎn,bù bù dá qīng yōu。

临江仙

山主

五色云开观三界,众生个个痴狂。wǔ sè yún kāi guān sān jiè,zhòng shēng gè gè chī kuáng。
争名夺利色财荒。zhēng míng duó lì sè cái huāng。
烟花丛里,游戏恋红妆。yān huā cóng lǐ,yóu xì liàn hóng zhuāng。
百载浮生如一梦,强贪谩使身忙。bǎi zài fú shēng rú yī mèng,qiáng tān mán shǐ shēn máng。
飞蛾绕焰鹿奔场。fēi é rào yàn lù bēn chǎng。
情牵欲慈,谁解有灾殃。qíng qiān yù cí,shuí jiě yǒu zāi yāng。

临江仙

山主

冷淡更阑交二鼓,蛩吟声乱忙忙。lěng dàn gèng lán jiāo èr gǔ,qióng yín shēng luàn máng máng。
纷纷黄叶落阶场。fēn fēn huáng yè luò jiē chǎng。
万林失色,雨露变银霜。wàn lín shī sè,yǔ lù biàn yín shuāng。
追念前秦并汉魏,英雄文武金璋。zhuī niàn qián qín bìng hàn wèi,yīng xióng wén wǔ jīn zhāng。
限临谁问将臣强。xiàn lín shuí wèn jiāng chén qiáng。
喉中气断,都送鬼村乡。hóu zhōng qì duàn,dōu sòng guǐ cūn xiāng。

临江仙

山主

菩萨端严身相好,朱颜粉腻容仪。pú sà duān yán shēn xiāng hǎo,zhū yán fěn nì róng yí。
冠侵霄汉玉毫飞。guān qīn xiāo hàn yù háo fēi。
花鬘影里,端坐证无为。huā mán yǐng lǐ,duān zuò zhèng wú wèi。
阵阵香风胜瑞彩,身披素帔天衣。zhèn zhèn xiāng fēng shèng ruì cǎi,shēn pī sù pèi tiān yī。
鸟盘云鬓月初眉。niǎo pán yún bìn yuè chū méi。
圆光项上,照耀紫光辉。yuán guāng xiàng shàng,zhào yào zǐ guāng huī。

临江仙

山主

鸡叫五更天欲晓,金镜震地声幽。jī jiào wǔ gèng tiān yù xiǎo,jīn jìng zhèn dì shēng yōu。
祥烟轻韵罩清楼。xiáng yān qīng yùn zhào qīng lóu。
盈空瑞气,风静碧云收。yíng kōng ruì qì,fēng jìng bì yún shōu。
因识夜明如意宝,人人个个圆周。yīn shí yè míng rú yì bǎo,rén rén gè gè yuán zhōu。
区区休要外边求。qū qū xiū yào wài biān qiú。
回光返照,一念万缘休。huí guāng fǎn zhào,yī niàn wàn yuán xiū。

临江仙

山主

天色四更星斗转,疏帘渐透轻寒。tiān sè sì gèng xīng dòu zhuǎn,shū lián jiàn tòu qīng hán。
秋深溪净水潺潺。qiū shēn xī jìng shuǐ chán chán。
潇潇残月,隐隐下西山。xiāo xiāo cán yuè,yǐn yǐn xià xī shān。
每念群生沈苦海,寰中谁乐清闲。měi niàn qún shēng shěn kǔ hǎi,huán zhōng shuí lè qīng xián。
乘舟洪浪下钓竿。chéng zhōu hóng làng xià diào gān。
缘人有分,下钓出波澜。yuán rén yǒu fēn,xià diào chū bō lán。

临江仙

山主

南洋海岛观音住,清凉迥出尘寰。nán yáng hǎi dǎo guān yīn zhù,qīng liáng jiǒng chū chén huán。
迢迢幽邈隔关山。tiáo tiáo yōu miǎo gé guān shān。
潺潺急溜,无路见慈颜。chán chán jí liū,wú lù jiàn cí yán。
月照漫漫生瑞彩,风吹浩浩波旋。yuè zhào màn màn shēng ruì cǎi,fēng chuī hào hào bō xuán。
洪流千里远人间。hóng liú qiān lǐ yuǎn rén jiān。
浪漂云际,凡庶到应难。làng piāo yún jì,fán shù dào yīng nán。

滚绣球

王实甫

恨相见得迟,怨归去得疾。hèn xiāng jiàn dé chí,yuàn guī qù dé jí。
柳丝长玉骢难系,恨不倩疏林挂住斜晖。liǔ sī zhǎng yù cōng nán xì,hèn bù qiàn shū lín guà zhù xié huī。
马儿迟迟的行,车儿快快的随,却告了相思回避,破题儿又早别离。mǎ ér chí chí de xíng,chē ér kuài kuài de suí,què gào le xiāng sī huí bì,pò tí ér yòu zǎo bié lí。
听得道一声「去也」,松了金钗。tīng dé dào yī shēng qù yě,sōng le jīn chāi。
遥望见十里长亭,减了玉肌。yáo wàng jiàn shí lǐ zhǎng tíng,jiǎn le yù jī。
此恨谁知!cǐ hèn shuí zhī!

小桃红

王实甫

水声山色两模糊,闲看云来去。shuǐ shēng shān sè liǎng mó hú,xián kàn yún lái qù。
则我怨结愁肠对谁诉?zé wǒ yuàn jié chóu cháng duì shuí sù?
自踌躇,想这场烦恼都也由咱取。zì chóu chú,xiǎng zhè chǎng fán nǎo dōu yě yóu zán qǔ。
感今怀古,旧荣新辱,都装入酒葫芦。gǎn jīn huái gǔ,jiù róng xīn rǔ,dōu zhuāng rù jiǔ hú lú。

鸭头绿钱塘怀古

傅按察

静中看。jìng zhōng kàn。
记昔日淮山隐隐,宛若虎踞龙盘。jì xī rì huái shān yǐn yǐn,wǎn ruò hǔ jù lóng pán。
下樊襄、指挥湘汉,鞭云骑、围绕江干。xià fán xiāng zhǐ huī xiāng hàn,biān yún qí wéi rào jiāng gàn。
势不成三,时当混一,过唐之数不为难。shì bù chéng sān,shí dāng hùn yī,guò táng zhī shù bù wèi nán。
陈桥驿、孤儿寡妇,久假当还。chén qiáo yì gū ér guǎ fù,jiǔ jiǎ dāng hái。
挂征帆、龙舟催发,紫宸初卷朝班。guà zhēng fān lóng zhōu cuī fā,zǐ chén chū juǎn cháo bān。
禁庭空、土花晕碧,辇路悄、呵喝声乾。jìn tíng kōng tǔ huā yūn bì,niǎn lù qiāo hē hē shēng qián。
纵余得西湖风景,花柳亦凋残。zòng yú dé xī hú fēng jǐng,huā liǔ yì diāo cán。
去国三千,游仙一梦,依然天淡夕阳间。qù guó sān qiān,yóu xiān yī mèng,yī rán tiān dàn xī yáng jiān。
昨宵也、一轮明月,还照临安。zuó xiāo yě yī lún míng yuè,hái zhào lín ān。

小重山

舒頔

笑问西风一叶舟。xiào wèn xī fēng yī yè zhōu。
阿谁招我上,武林游。ā shuí zhāo wǒ shàng,wǔ lín yóu。
岂知身世两悠悠。qǐ zhī shēn shì liǎng yōu yōu。
西湖好,孤负桂花秋。xī hú hǎo,gū fù guì huā qiū。
应笑乐平侯。yīng xiào lè píng hóu。
无端千百计,一场休。wú duān qiān bǎi jì,yī chǎng xiū。
愿将功烈阐皇猷。yuàn jiāng gōng liè chǎn huáng yóu。
南飞雁,莫为稻粱谋。nán fēi yàn,mò wèi dào liáng móu。