古诗词

满江红·和郭子敬夏日村居韵

许有壬

一曲清溪,收拾尽、风声月色。yī qū qīng xī,shōu shí jǐn fēng shēng yuè sè。
还自笑、六旬将近,数椽方葺。hái zì xiào liù xún jiāng jìn,shù chuán fāng qì。
已分封侯非燕颔,尽教有地争蜗角。yǐ fēn fēng hóu fēi yàn hàn,jǐn jiào yǒu dì zhēng wō jiǎo。
算人生、难得是清闲,吾今得。suàn rén shēng nán dé shì qīng xián,wú jīn dé。
离离黍,芃芃麦。lí lí shǔ,péng péng mài。
观此景,皆真乐。guān cǐ jǐng,jiē zhēn lè。
更葵花未谢,藉花仍发。gèng kuí huā wèi xiè,jí huā réng fā。
烦剧只因诗有债,迂疏却喜门无客。fán jù zhǐ yīn shī yǒu zhài,yū shū què xǐ mén wú kè。
问小亭、盛暑不容人,今秋月。wèn xiǎo tíng shèng shǔ bù róng rén,jīn qiū yuè。

满庭芳

许有壬

槐院风清,藓阶尘净,日长镇掩衡门。huái yuàn fēng qīng,xiǎn jiē chén jìng,rì zhǎng zhèn yǎn héng mén。
葛帷藤簟,石枕竹夫人。gé wéi téng diàn,shí zhěn zhú fū rén。
不作南柯痴梦,要来往、月窟天根。bù zuò nán kē chī mèng,yào lái wǎng yuè kū tiān gēn。
花阴转,闲关幽鸟,啼破一窗云。huā yīn zhuǎn,xián guān yōu niǎo,tí pò yī chuāng yún。
起来盘膝坐,松风沸鼎,花雪浮春。qǐ lái pán xī zuò,sōng fēng fèi dǐng,huā xuě fú chūn。
便洗除胸次,多少凝尘。biàn xǐ chú xiōng cì,duō shǎo níng chén。
更喜秋原有秫,快准备、小瓮清尊。gèng xǐ qiū yuán yǒu shú,kuài zhǔn bèi xiǎo wèng qīng zūn。
东篱下,黄花香里,颠倒白纶巾。dōng lí xià,huáng huā xiāng lǐ,diān dào bái lún jīn。

满庭芳

许有壬

学本迂疏,才非明哲,天恩偶听归田。xué běn yū shū,cái fēi míng zhé,tiān ēn ǒu tīng guī tián。
良辰美景,相遇更欣然。liáng chén měi jǐng,xiāng yù gèng xīn rán。
细数人生行止,或城市、或在林泉。xì shù rén shēng xíng zhǐ,huò chéng shì huò zài lín quán。
都评过,忘形适意,惟是在尊前。dōu píng guò,wàng xíng shì yì,wéi shì zài zūn qián。
只今头尽白,但怜饮量,不似当年。zhǐ jīn tóu jǐn bái,dàn lián yǐn liàng,bù shì dāng nián。
甚蘖痰媒渴,无事招愆。shén niè tán méi kě,wú shì zhāo qiān。
时有亲朋来劝,学康节、微醉为贤。shí yǒu qīn péng lái quàn,xué kāng jié wēi zuì wèi xián。
先生笑偶,当乘兴,又作饮中仙。xiān shēng xiào ǒu,dāng chéng xīng,yòu zuò yǐn zhōng xiān。

满庭芳·偕察士安马明初登荀和叔广思楼

许有壬

沙路无泥,柳风如水,嫩凉偏入吟鞍。shā lù wú ní,liǔ fēng rú shuǐ,nèn liáng piān rù yín ān。
广思楼上,雨后看西山。guǎng sī lóu shàng,yǔ hòu kàn xī shān。
回首炎氛千丈,便长啸、跳出尘寰。huí shǒu yán fēn qiān zhàng,biàn zhǎng xiào tiào chū chén huán。
青天外,斜阳淡淡,倦鸟正飞还。qīng tiān wài,xié yáng dàn dàn,juàn niǎo zhèng fēi hái。
郊原秋色里,望穷霄壤,倚遍阑干。jiāo yuán qiū sè lǐ,wàng qióng xiāo rǎng,yǐ biàn lán gàn。
问神仙何处,独占高寒。wèn shén xiān hé chù,dú zhàn gāo hán。
楼下悠悠洹水,为底事、不暂休闲。lóu xià yōu yōu huán shuǐ,wèi dǐ shì bù zàn xiū xián。
吾衰矣,休将旧手,遮日上长安。wú shuāi yǐ,xiū jiāng jiù shǒu,zhē rì shàng zhǎng ān。

鹊桥仙

许有壬

雪松仙客,箕山道士。xuě sōng xiān kè,jī shān dào shì。
来访思斋老子。lái fǎng sī zhāi lǎo zi。
思斋何处未归来,想只在、翠红乡里。sī zhāi hé chù wèi guī lái,xiǎng zhǐ zài cuì hóng xiāng lǐ。
风清月白,橙黄蟹紫。fēng qīng yuè bái,chéng huáng xiè zǐ。
一巷笙歌纷起。yī xiàng shēng gē fēn qǐ。
良宵不遇负佳宾,都不念、人生有几。liáng xiāo bù yù fù jiā bīn,dōu bù niàn rén shēng yǒu jǐ。

鹊桥仙

许有壬

心闲胜贵,身闲胜富。xīn xián shèng guì,shēn xián shèng fù。
已往而今始悟。yǐ wǎng ér jīn shǐ wù。
来言精力未宜闲,此俗子、便宜推去。lái yán jīng lì wèi yí xián,cǐ sú zi biàn yí tuī qù。
秋风鸡黍,春山杖屦。qiū fēng jī shǔ,chūn shān zhàng jù。
尽是幽人乐处。jǐn shì yōu rén lè chù。
尽教须鬓雪飘萧,总不疑、衔杯琢句。jǐn jiào xū bìn xuě piāo xiāo,zǒng bù yí xián bēi zuó jù。

鹊桥仙·寿可聪山平章

许有壬

胶身名爵。jiāo shēn míng jué。
醉心糟粕。zuì xīn zāo pò。
正可束之高阁。zhèng kě shù zhī gāo gé。
庙堂谁信是行窝,更高似、尧夫一着。miào táng shuí xìn shì xíng wō,gèng gāo shì yáo fū yī zhe。
胸中磅礴。xiōng zhōng bàng bó。
眼前寥廓。yǎn qián liáo kuò。
与物元无城郭。yǔ wù yuán wú chéng guō。
自从席末挹春风,觉二十年来尽错。zì cóng xí mò yì chūn fēng,jué èr shí nián lái jǐn cuò。

鹊桥仙·宴胡安常侍御家

许有壬

清香华屋,黄葵红叶。qīng xiāng huá wū,huáng kuí hóng yè。
正是新凉时节。zhèng shì xīn liáng shí jié。
文园多病不胜杯,孤负杀、一庭秋色。wén yuán duō bìng bù shèng bēi,gū fù shā yī tíng qiū sè。
珍殽纷错,玉醅芳烈。zhēn xiáo fēn cuò,yù pēi fāng liè。
醉倒江湖狂客。zuì dào jiāng hú kuáng kè。
凉天佳月即中秋,更有个、今年闰月。liáng tiān jiā yuè jí zhōng qiū,gèng yǒu gè jīn nián rùn yuè。

鹊桥仙·赠可行弟

许有壬

花香满院,花阴满地。huā xiāng mǎn yuàn,huā yīn mǎn dì。
夜静月明风细。yè jìng yuè míng fēng xì。
南坡一室小如舟,都敛尽、山林清致。nán pō yī shì xiǎo rú zhōu,dōu liǎn jǐn shān lín qīng zhì。
竹帘半卷,柴门不闭。zhú lián bàn juǎn,chái mén bù bì。
好个暮春天气。hǎo gè mù chūn tiān qì。
长安多少晓鸡声,管不到、江南春睡。zhǎng ān duō shǎo xiǎo jī shēng,guǎn bù dào jiāng nán chūn shuì。

鹊桥仙·赠相师周可山

许有壬

春秋七帙,江湖万里。chūn qiū qī zhì,jiāng hú wàn lǐ。
老子阅人多矣。lǎo zi yuè rén duō yǐ。
两朝名胜一囊诗,道浑似、当时袁李。liǎng cháo míng shèng yī náng shī,dào hún shì dāng shí yuán lǐ。
红尘陌上,白云堆里。hóng chén mò shàng,bái yún duī lǐ。
扰扰浮生行止。rǎo rǎo fú shēng xíng zhǐ。
我非燕颔虎头人,但诗圣、酒狂而已。wǒ fēi yàn hàn hǔ tóu rén,dàn shī shèng jiǔ kuáng ér yǐ。

蝶恋花

许有壬

九陌千门新雨后。jiǔ mò qiān mén xīn yǔ hòu。
细染浓薰,满目春如绣。xì rǎn nóng xūn,mǎn mù chūn rú xiù。
恰信东君神妙手。qià xìn dōng jūn shén miào shǒu。
一宵绿遍官桥柳。yī xiāo lǜ biàn guān qiáo liǔ。
楼下兰舟楼上酒。lóu xià lán zhōu lóu shàng jiǔ。
沙暖苹香,浑似来时候。shā nuǎn píng xiāng,hún shì lái shí hòu。
说与可人知信否。shuō yǔ kě rén zhī xìn fǒu。
伤春更比悲秋瘦。shāng chūn gèng bǐ bēi qiū shòu。

蝶恋花

许有壬

一片白云迷楚岫。yī piàn bái yún mí chǔ xiù。
风卷青秧,迤逦波纹皱。fēng juǎn qīng yāng,yí lǐ bō wén zhòu。
马上谁敲诗未就。mǎ shàng shuí qiāo shī wèi jiù。
回头不觉双山堠。huí tóu bù jué shuāng shān hòu。
渔父樵翁常邂逅。yú fù qiáo wēng cháng xiè hòu。
问我何求,无事空奔走。wèn wǒ hé qiú,wú shì kōng bēn zǒu。
我固苍黄惭二叟。wǒ gù cāng huáng cán èr sǒu。
少年有志还知否。shǎo nián yǒu zhì hái zhī fǒu。

蝶恋花

许有壬

万象森森天漠漠。wàn xiàng sēn sēn tiān mò mò。
吹彻残更,声咽梅花角。chuī chè cán gèng,shēng yàn méi huā jiǎo。
窗外月明无处着。chuāng wài yuè míng wú chù zhe。
暗萤沾露随风落。àn yíng zhān lù suí fēng luò。
梦里诗成浑忘却。mèng lǐ shī chéng hún wàng què。
起傍屏山,凉透纱幮薄。qǐ bàng píng shān,liáng tòu shā chú báo。
静里悠然心自乐。jìng lǐ yōu rán xīn zì lè。
蓬山不用乘黄鹤。péng shān bù yòng chéng huáng hè。

蝶恋花

许有壬

老子行年过耳顺。lǎo zi xíng nián guò ěr shùn。
蓬鬓萧疏,人道犹风韵。péng bìn xiāo shū,rén dào yóu fēng yùn。
领略风光元有分。lǐng lüè fēng guāng yuán yǒu fēn。
赏心又喜烧灯近。shǎng xīn yòu xǐ shāo dēng jìn。
薄雪初消寒欲尽。báo xuě chū xiāo hán yù jǐn。
词馆多闲,时得陪英俊。cí guǎn duō xián,shí dé péi yīng jùn。
莫讶连朝为酒困。mò yà lián cháo wèi jiǔ kùn。
东君已是传花信。dōng jūn yǐ shì chuán huā xìn。

蝶恋花·以变白方赠朱亮卿

许有壬

闻道卿卿僝僽损。wén dào qīng qīng chán zhòu sǔn。
花落深闺,无限伤春恨。huā luò shēn guī,wú xiàn shāng chūn hèn。
天上灵方吾不靳。tiān shàng líng fāng wú bù jìn。
为君细染三生鬓。wèi jūn xì rǎn sān shēng bìn。
镊白从今闲玉笋。niè bái cóng jīn xián yù sǔn。
坐看丰姿,潦倒还髫龀。zuò kàn fēng zī,lǎo dào hái tiáo chèn。
洞里桃花应错认。dòng lǐ táo huā yīng cuò rèn。
刘郎乃尔添风韵。liú láng nǎi ěr tiān fēng yùn。

踏莎行·赠相士

许有壬

黄鹤楼前,胭脂山上。huáng hè lóu qián,yān zhī shān shàng。
敲门有客来相访。qiāo mén yǒu kè lái xiāng fǎng。
自言阅遍世间人,要观尘俗酸寒状。zì yán yuè biàn shì jiān rén,yào guān chén sú suān hán zhuàng。
关塞冰霜,江湖风浪。guān sāi bīng shuāng,jiāng hú fēng làng。
归来幸得身无恙。guī lái xìng dé shēn wú yàng。
君言虽应我方惭,山中道士何劳相。jūn yán suī yīng wǒ fāng cán,shān zhōng dào shì hé láo xiāng。

鹧鸪天

许有壬

白发京华恋俸钱。bái fā jīng huá liàn fèng qián。
溪山游钓惜无缘。xī shān yóu diào xī wú yuán。
老来恶兴凭诗遣,枕上才成一两联。lǎo lái è xīng píng shī qiǎn,zhěn shàng cái chéng yī liǎng lián。
人自苦,月空圆。rén zì kǔ,yuè kōng yuán。
衾绸如铁夜如年。qīn chóu rú tiě yè rú nián。
但稽子侄新文学,莫问宾朋岁几迁。dàn jī zi zhí xīn wén xué,mò wèn bīn péng suì jǐ qiān。

鹧鸪天

许有壬

伏腊归宁已怆然。fú là guī níng yǐ chuàng rán。
天涯回首路三千。tiān yá huí shǒu lù sān qiān。
倦游久赋王孙草,写恨应歌相府莲。juàn yóu jiǔ fù wáng sūn cǎo,xiě hèn yīng gē xiāng fǔ lián。
天也老,月空圆。tiān yě lǎo,yuè kōng yuán。
铁心难受夜如年。tiě xīn nán shòu yè rú nián。
麝煤闲杀春风手,想像颦蛾更可怜。shè méi xián shā chūn fēng shǒu,xiǎng xiàng pín é gèng kě lián。

鹧鸪天

许有壬

缕篆烟消月满帘。lǚ zhuàn yān xiāo yuè mǎn lián。
青绫香减夜寒尖。qīng líng xiāng jiǎn yè hán jiān。
鹊桥谁驾银河渡,虬漏应将海水添。què qiáo shuí jià yín hé dù,qiú lòu yīng jiāng hǎi shuǐ tiān。
天漠漠,恨厌厌。tiān mò mò,hèn yàn yàn。
不成怨梦睡空甜。bù chéng yuàn mèng shuì kōng tián。
一春多少相思恨,瘦得腰肢分外纤。yī chūn duō shǎo xiāng sī hèn,shòu dé yāo zhī fēn wài xiān。

鹧鸪天

许有壬

心到忘机便是仙。xīn dào wàng jī biàn shì xiān。
琴能得趣任无弦。qín néng dé qù rèn wú xián。
病多课子酬文债,田少从人借酒钱。bìng duō kè zi chóu wén zhài,tián shǎo cóng rén jiè jiǔ qián。
生盛世,遇今年。shēng shèng shì,yù jīn nián。
雕虫存稿不求传。diāo chóng cún gǎo bù qiú chuán。
有言难尽闲中乐,竹影花香白昼眠。yǒu yán nán jǐn xián zhōng lè,zhú yǐng huā xiāng bái zhòu mián。