古诗词

守岁

陈杰

阶前爆竹作惊雷,从俗何妨进酒杯。jiē qián bào zhú zuò jīng léi,cóng sú hé fáng jìn jiǔ bēi。
微醉偶便深阁坐,好春先入小瓶梅。wēi zuì ǒu biàn shēn gé zuò,hǎo chūn xiān rù xiǎo píng méi。
焚香静阅年光转,不寐频闻夜漏催。fén xiāng jìng yuè nián guāng zhuǎn,bù mèi pín wén yè lòu cuī。
明日买臣当五十,却思上印故乡回。míng rì mǎi chén dāng wǔ shí,què sī shàng yìn gù xiāng huí。

上元果晴宴南楼诗弈尽欢用韵

陈杰

赏心压景与晴期,广宴张山下漏迟。shǎng xīn yā jǐng yǔ qíng qī,guǎng yàn zhāng shān xià lòu chí。
万国灯宵臣卜昼,三军乐舞客歌诗。wàn guó dēng xiāo chén bo zhòu,sān jūn lè wǔ kè gē shī。
抃鳌东极遥觞寿,飞雹南风活著棋。biàn áo dōng jí yáo shāng shòu,fēi báo nán fēng huó zhù qí。
不为清谈恐妨要,胡床尽到月来时。bù wèi qīng tán kǒng fáng yào,hú chuáng jǐn dào yuè lái shí。

五日江亭即事

陈杰

五日江城因远望,画桡不动美哉洋。wǔ rì jiāng chéng yīn yuǎn wàng,huà ráo bù dòng měi zāi yáng。
人间昌歜谁同嗜,地下离骚只自香。rén jiān chāng chù shuí tóng shì,dì xià lí sāo zhǐ zì xiāng。
折得玉蕖冰照坐,飞来鸥鸟雪为裳。zhé dé yù qú bīng zhào zuò,fēi lái ōu niǎo xuě wèi shang。
一番节物忙收拾,客舍题诗生晚凉。yī fān jié wù máng shōu shí,kè shě tí shī shēng wǎn liáng。

题菊乡亭

陈杰

晋朝徵士种菊处,满地苍云无古今。jìn cháo zhēng shì zhǒng jú chù,mǎn dì cāng yún wú gǔ jīn。
漫喜孤亭初结构,每怀高节此登临。màn xǐ gū tíng chū jié gòu,měi huái gāo jié cǐ dēng lín。
南山日入输佳气,北阙天长驰寸心。nán shān rì rù shū jiā qì,běi quē tiān zhǎng chí cùn xīn。
瞻眺徘徊徒感慨,清风帘底坐鸣琴。zhān tiào pái huái tú gǎn kǎi,qīng fēng lián dǐ zuò míng qín。

把茅

陈杰

广武醉后呵竖子,稷下谈锋避少年。guǎng wǔ zuì hòu hē shù zi,jì xià tán fēng bì shǎo nián。
未知更蜡阮屐几,惟恐有著祖鞭先。wèi zhī gèng là ruǎn jī jǐ,wéi kǒng yǒu zhù zǔ biān xiān。
鬻技百金或封地,著书五车无入玄。yù jì bǎi jīn huò fēng dì,zhù shū wǔ chē wú rù xuán。
人间事多特未定,把茅去老白云边。rén jiān shì duō tè wèi dìng,bǎ máo qù lǎo bái yún biān。

南楼登高

陈杰

九日阴阴怯远遨,南楼平压骑台豪。jiǔ rì yīn yīn qiè yuǎn áo,nán lóu píng yā qí tái háo。
轻飔吹帽何妨落,嚣市登山易得高。qīng sī chuī mào hé fáng luò,xiāo shì dēng shān yì dé gāo。
烽火太平州送酒,檄书馀暇客题糕。fēng huǒ tài píng zhōu sòng jiǔ,xí shū yú xiá kè tí gāo。
归来不尽良辰意,更折黄花照鬓毛。guī lái bù jǐn liáng chén yì,gèng zhé huáng huā zhào bìn máo。

予以甲寅冬过弋阳石桥戊辰正月重过

陈杰

周行淮汉万山川,重此经过十五年。zhōu xíng huái hàn wàn shān chuān,zhòng cǐ jīng guò shí wǔ nián。
野老眉间新世事,蹇驴背上旧吟鞭。yě lǎo méi jiān xīn shì shì,jiǎn lǘ bèi shàng jiù yín biān。
几分春色梅花后,一片归心杜宇前。jǐ fēn chūn sè méi huā hòu,yī piàn guī xīn dù yǔ qián。
深谷有人难问信,石桥倚遍晚晴天。shēn gǔ yǒu rén nán wèn xìn,shí qiáo yǐ biàn wǎn qíng tiān。

和陈郎中时举清夜不寐

陈杰

四檐残溜杂风铃,长夜遥空候启明。sì yán cán liū zá fēng líng,zhǎng yè yáo kōng hòu qǐ míng。
绿鬓望郎犹不寐,白头遗老得无情。lǜ bìn wàng láng yóu bù mèi,bái tóu yí lǎo dé wú qíng。
几时画角吹愁彻,何处黄粱做梦成。jǐ shí huà jiǎo chuī chóu chè,hé chù huáng liáng zuò mèng chéng。
一笑诗来扶杖起,满湖烟霁晓寒轻。yī xiào shī lái fú zhàng qǐ,mǎn hú yān jì xiǎo hán qīng。

恶讲义不逊者

陈杰

全人未可一偏论,盛德真堪百代尊。quán rén wèi kě yī piān lùn,shèng dé zhēn kān bǎi dài zūn。
房魏其逢犹愧礼,荀陈之道不知文。fáng wèi qí féng yóu kuì lǐ,xún chén zhī dào bù zhī wén。
我朝正有二三老,地位向妨八九分。wǒ cháo zhèng yǒu èr sān lǎo,dì wèi xiàng fáng bā jiǔ fēn。
近日后生谈理学,直将闻百掩前闻。jìn rì hòu shēng tán lǐ xué,zhí jiāng wén bǎi yǎn qián wén。

扬州城楼

陈杰

东南赋甲天下处,万里西风生黍禾。dōng nán fù jiǎ tiān xià chù,wàn lǐ xī fēng shēng shǔ hé。
禹贡九州今见一,晋军三役古无多。yǔ gòng jiǔ zhōu jīn jiàn yī,jìn jūn sān yì gǔ wú duō。
水包楚蜀虽朝海,山引终嵩只隔河。shuǐ bāo chǔ shǔ suī cháo hǎi,shān yǐn zhōng sōng zhǐ gé hé。
安得六飞时此驻,棘间咫尺望铜驼。ān dé liù fēi shí cǐ zhù,jí jiān zhǐ chǐ wàng tóng tuó。

索隐张君风鉴兼人未尝衣帛食肉自谓数短故勉之归就肆焉

陈杰

布衣蔬食百无营,底用江湖更有声。bù yī shū shí bǎi wú yíng,dǐ yòng jiāng hú gèng yǒu shēng。
正尔多才忧管辂,何如一肆老君平。zhèng ěr duō cái yōu guǎn lù,hé rú yī sì lǎo jūn píng。
逢人足可谈忠孝,对鬼无劳语爽精。féng rén zú kě tán zhōng xiào,duì guǐ wú láo yǔ shuǎng jīng。
问鹊占珠还动否,亲年喜惧室嬛嬛。wèn què zhàn zhū hái dòng fǒu,qīn nián xǐ jù shì huán huán。

泛西湖

陈杰

百年岁月此池台,十里云霞镜面开。bǎi nián suì yuè cǐ chí tái,shí lǐ yún xiá jìng miàn kāi。
青鸟惯含红旆去,小娃频采白莲回。qīng niǎo guàn hán hóng pèi qù,xiǎo wá pín cǎi bái lián huí。
玉箫吹拂玻瓈国,绣縠穿交金碧堆。yù xiāo chuī fú bō lí guó,xiù hú chuān jiāo jīn bì duī。
好是太平人自乐,宫车咫尺不曾来。hǎo shì tài píng rén zì lè,gōng chē zhǐ chǐ bù céng lái。

和韵归赵宗圣诗卷

陈杰

宇宙诗愁海未深,有情何必句铿金。yǔ zhòu shī chóu hǎi wèi shēn,yǒu qíng hé bì jù kēng jīn。
蹇驴桥上长寒眼,短笠山头独苦心。jiǎn lǘ qiáo shàng zhǎng hán yǎn,duǎn lì shān tóu dú kǔ xīn。
千载暗中扪沈谢,几人灰里拨何阴。qiān zài àn zhōng mén shěn xiè,jǐ rén huī lǐ bō hé yīn。
濯缨自取沧浪去,好在三闾泽畔吟。zhuó yīng zì qǔ cāng làng qù,hǎo zài sān lǘ zé pàn yín。

天命

陈杰

至狂而圣至愚神,天命何私与物均。zhì kuáng ér shèng zhì yú shén,tiān mìng hé sī yǔ wù jūn。
万水各涵全体月,千花同受十分春。wàn shuǐ gè hán quán tǐ yuè,qiān huā tóng shòu shí fēn chūn。
一家路透家家路,一性仁通性性仁。yī jiā lù tòu jiā jiā lù,yī xìng rén tōng xìng xìng rén。
秦汉以还无讲学,几多轻弃不赀身。qín hàn yǐ hái wú jiǎng xué,jǐ duō qīng qì bù zī shēn。

武宁道间遇故旧于负贩中

陈杰

拍天富贵有危机,屠钓逃名未觉非。pāi tiān fù guì yǒu wēi jī,tú diào táo míng wèi jué fēi。
许靖何尝羞马磨,王章安用泣牛衣。xǔ jìng hé cháng xiū mǎ mó,wáng zhāng ān yòng qì niú yī。
班荆道旧身俱晚,折柳临分意重违。bān jīng dào jiù shēn jù wǎn,zhé liǔ lín fēn yì zhòng wéi。
且复斯须相劳苦,明年我亦荷锄归。qiě fù sī xū xiāng láo kǔ,míng nián wǒ yì hé chú guī。

空第

陈杰

潭潭居府美哉轮,歌舞回头迹已陈。tán tán jū fǔ měi zāi lún,gē wǔ huí tóu jì yǐ chén。
东阁早知为马厩,西曹正可认车茵。dōng gé zǎo zhī wèi mǎ jiù,xī cáo zhèng kě rèn chē yīn。
高明易瞰多招鬼,富贵无常忽易人。gāo míng yì kàn duō zhāo guǐ,fù guì wú cháng hū yì rén。
看取田文何意气,雍门未鼓泪盈巾。kàn qǔ tián wén hé yì qì,yōng mén wèi gǔ lèi yíng jīn。

除夕

陈杰

忆曾守岁荆州夜,多少艰虞共济人。yì céng shǒu suì jīng zhōu yè,duō shǎo jiān yú gòng jì rén。
一纪重来仍作客,百年谁是自由身。yī jì zhòng lái réng zuò kè,bǎi nián shuí shì zì yóu shēn。
干戈满地今犹昨,日月行天故复新。gàn gē mǎn dì jīn yóu zuó,rì yuè xíng tiān gù fù xīn。
愿及春回再清晏,绿蓑永换黑貂尘。yuàn jí chūn huí zài qīng yàn,lǜ suō yǒng huàn hēi diāo chén。

立春久渴雨大阃正月八日祷遄应

陈杰

农祥见正久当雨,元日至人还要晴。nóng xiáng jiàn zhèng jiǔ dāng yǔ,yuán rì zhì rén hái yào qíng。
长旦始和开岁事,一番既渥起春耕。zhǎng dàn shǐ hé kāi suì shì,yī fān jì wò qǐ chūn gēng。
瓣香及物何神速,咫拜瞻天只血诚。bàn xiāng jí wù hé shén sù,zhǐ bài zhān tiān zhǐ xuè chéng。
小待为霖三日足,灯宵又放十分明。xiǎo dài wèi lín sān rì zú,dēng xiāo yòu fàng shí fēn míng。

赠张慈宝五行精到奇中

陈杰

大慈寺里谈天宝,蜀产凋零此亦奇。dà cí sì lǐ tán tiān bǎo,shǔ chǎn diāo líng cǐ yì qí。
借我干支作正鹄,验渠祸福似蓍龟。jiè wǒ gàn zhī zuò zhèng gǔ,yàn qú huò fú shì shī guī。
李虚中术曾无失,绛老人年漫不知。lǐ xū zhōng shù céng wú shī,jiàng lǎo rén nián màn bù zhī。
大运茫茫君自扣,故乡归去定何时。dà yùn máng máng jūn zì kòu,gù xiāng guī qù dìng hé shí。

感怀

陈杰

一箭乾风射眼酸,几棱远碧压眉攒。yī jiàn qián fēng shè yǎn suān,jǐ léng yuǎn bì yā méi zǎn。
芙蓉开彻徐娘老,杨柳疏来范叔寒。fú róng kāi chè xú niáng lǎo,yáng liǔ shū lái fàn shū hán。
何处素商调绿绮,谁家翠袖倚琅玕。hé chù sù shāng diào lǜ qǐ,shuí jiā cuì xiù yǐ láng gān。
无情九辩浑抛得,却被天公画出看。wú qíng jiǔ biàn hún pāo dé,què bèi tiān gōng huà chū kàn。